["Điểm Chán Ghét +500"]
"Thẩm Nam Sơ, cô gài bẫy tôi!" Bùi Chính Năm mặt xanh mét, đôi mắt hằn lên tia lạnh lẽo. "Chúc mừng anh, đoán đúng rồi!" Thẩm Nam Sơ vòng tay ôm cổ Bùi Chính Năm, cười cợt nhả đáng ăn đòn.
["Điểm Chán Ghét +300"]
"Cô đừng tưởng là phụ nữ thì tôi không dám đ.á.n.h nhé. Xuống ngay cho tôi." Bùi Chính Năm nghiến răng nghiến lợi. "Tôi không xuống đấy." Thẩm Nam Sơ không những không nghe mà còn chống đối, hai chân càng kẹp c.h.ặ.t hông anh hơn. "Mau xuống ngay." "Không xuống, không xuống, nhất định không xuống."
Hai người giằng co, loạng choạng ngã xuống giường. Vừa lúc đó... Rầm ~~~ Cửa bị phá tung từ bên ngoài.
Khương Thư Ý dẫn đầu một đám dân làng đến bắt gian. Thấy Thẩm Nam Sơ đang cưỡi trên người một gã đàn ông, Khương Thư Ý vui như mở cờ trong bụng. "Mọi người xem, tôi nói có sai đâu? Thẩm Nam Sơ không đi làm thì thôi, ban ngày ban mặt còn tằng tịu với trai, không biết xấu hổ."
Dân làng thôn Vương Gia vốn thuần phác, sự thật rành rành trước mắt, bị Khương Thư Ý kích động vài câu là nổi m.á.u chính nghĩa, xì xào bàn tán: "Không ngờ đấy, đồng chí Thẩm nhìn ngây thơ thế mà ngầm lẳng lơ thật." "Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, gã đàn ông kia chắc cũng chẳng ra gì." "Đúng đấy, chưa chồng mà đã hư hỏng, mất mặt quá." ...
["Điểm Chán Ghét +50"] ["Điểm Chán Ghét +1"] ...
Cười đi, cười to lên Khương Thư Ý. Lát nữa cô sẽ không cười nổi đâu. Thẩm Nam Sơ giấu đi ý cười trong mắt, nháy mắt với Bùi Chính Năm đang nằm dưới thân. Giây tiếp theo, cô trợn mắt, giả vờ ngất xỉu.
Khuôn mặt tuấn tú của Bùi Chính Năm bị cô che khuất giờ mới lộ ra trước mắt Khương Thư Ý và dân làng.
Cái gì? "Bùi Chính Năm, sao anh lại ở đây? Tống Thanh Dương đâu?" Khương Thư Ý không dám tin vào mắt mình, dáo dác tìm kiếm, cuối cùng thấy Tống Thanh Dương đang nằm ngất xỉu sau cánh cửa.
Xong đời! Toang rồi. Khương Thư Ý như bị sét đ.á.n.h, người mềm nhũn ngã xuống đất. ["Điểm Chán Ghét +200"]
Lúc này, người nhà họ Bùi và trưởng thôn Vương Kiến Quốc cũng chạy tới. Thấy Thẩm Nam Sơ ngã đè lên Bùi Chính Năm, hai người nằm trên giường, mẹ Bùi uất nghẹn, ngất xỉu tại chỗ. "Mẹ!" Bùi Chính Năm vội hất Thẩm Nam Sơ sang một bên.
["Điểm Chán Ghét +100"]
Một căn phòng, ba người ngất. Loạn như canh hẹ. Vương Kiến Quốc vội sai người đi gọi ông lang Bát, thầy t.h.u.ố.c chân đất của thôn. Ông lang Bát đến rất nhanh. Ông xem cho mẹ Bùi trước: "Tức khí công tâm, không sao đâu, tí nữa là tỉnh." Rồi liếc qua Tống Thanh Dương: "Cậu này cũng không sao, tạt gáo nước lạnh là tỉnh."
Đến lượt xem cho Thẩm Nam Sơ, sắc mặt ông lang Bát trở nên phức tạp: "Đồng chí Thẩm này... hình như có t.h.a.i rồi!"
Cái gì? Mọi người đều sững sờ. Đặc biệt là Bùi Chính Năm và "người đang ngất" Thẩm Nam Sơ. Nếu có t.h.a.i thật, thì đứa bé chắc chắn là của nam chính.
Thẩm Nam Sơ đang giả vờ ngất cũng muốn cạn lời. "Hệ thống, tại sao ta lại có thai?" "Ký chủ đại đại, cô và nam chính đều khỏe mạnh, có t.h.a.i là bình thường mà?"
Câu trả lời của hệ thống khiến Thẩm Nam Sơ tự kỷ. Ở mạt thế, cơ thể con người bị nhiễm virus, tỉ lệ thụ t.h.a.i tự nhiên cực thấp. Lúc mới xuyên qua, cô không nghĩ cơ thể này lại "nhạy" đến thế.
Bùi Chính Năm lúc này cũng rối bời: "Có chắc không ạ?" "Thai còn nhỏ, mới được tháng, chưa chắc chắn lắm, nhưng tám chín phần mười là có. Tốt nhất nên đi bệnh viện kiểm tra." Ông lang Bát nói thêm.
Mặt người nhà họ Bùi đen như đ.í.t nồi. Chỉ có Khương Thư Ý là mừng rỡ như c.h.ế.t đuối vớ được cọc. May quá, con tiện nhân Thẩm Nam Sơ chửa hoang với thằng khác. ["Điểm Chán Ghét +10"]
Dân làng không biết Thẩm Nam Sơ đã kết hôn, càng bàn tán xôn xao. ["Điểm Chán Ghét +1"] ...
Thím Hoa Lan không nhịn được nữa: "Mọi người im đi, bớt nói bậy bạ." Dân làng phản đối: "Thím Hoa Lan, thím đừng vì đồng chí Thẩm hay cho quà mà thiên vị. Chửa hoang ngày xưa là bị thả l.ồ.ng heo trôi sông đấy. Thôn ta bao đời nay chưa có chuyện mất mặt thế này."
Vương Kiến Quốc tức điên: "Các người nói bậy bạ cái gì? Đồng chí Thẩm kết hôn lâu rồi, cậu này là chồng cô ấy."
Đùng! Tin sét đ.á.n.h ngang tai, nổ tung cả đám đông. Người nhà họ Bùi: Chúng ta không biết Thẩm Nam Sơ gả cho thằng Hai từ bao giờ thế nhỉ? Khương Thư Ý: Thẩm Nam Sơ không phải vợ anh cả Bùi Chính Vĩ sao? Sao từ chị dâu lại biến thành vợ em chồng? Dân làng: À, hóa ra là vợ chồng đóng cửa bảo nhau! Phí công hóng hớt.
Sự việc đã đến nước này, giả ngất nữa thì không châm thêm dầu vào lửa được. Thẩm Nam Sơ từ từ mở mắt, ngạc nhiên nhìn Bùi Chính Năm: "Em... em có con của chúng ta rồi sao?"
["Điểm Chán Ghét +500"]
Chuyện này tuyệt đối không thể nào, chắc chắn con lẳng lơ Thẩm Nam Sơ muốn ăn vạ Bùi Chính Năm. Khương Thư Ý trừng mắt nhìn Thẩm Nam Sơ: "Thẩm Nam Sơ, cô trơ trẽn vừa thôi, cô rõ ràng là vợ anh cả Bùi Chính Vĩ, sao dám lừa dân làng là vợ anh Hai?"
Thẩm Nam Sơ chớp đôi mắt vô tội: "Tôi đâu phải vợ Bùi Chính Vĩ! Người làm đám cưới, bái đường với tôi là anh ấy mà!" Cô chỉ vào Bùi Chính Năm. "Cô không tin thì hỏi người nhà họ Bùi xem! À đúng rồi, hỏi chính Bùi Chính Năm ấy."
Thẩm Nam Sơ lén ném cho Khương Thư Ý một nụ cười khiêu khích khiến cô ta tức muốn thổ huyết. ["Điểm Chán Ghét +100"] ["Điểm Chán Ghét +200"]
Thẩm Nam Sơ chắc chắn người nhà họ Bùi sẽ phối hợp diễn kịch với cô. Vì cô nói đâu có sai! Đúng là Bùi Chính Năm làm lễ cưới với cô, đứa bé trong bụng cũng là của anh. Tính kỹ ra thì cô với anh cả cùng lắm chỉ là người yêu cũ.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Bùi Chính Năm. Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng bất lực gật đầu.
...
Thẩm Nam Sơ: "Hệ thống, nam chính không cho ta điểm chán ghét à?" Hệ thống: "Không có." Thẩm Nam Sơ: "Nam chính là Ninja Rùa à? Nhẫn nhịn giỏi thế?" Hệ thống: "Chắc là không phải đâu." Thẩm Nam Sơ: "Ta lôi chuyện hắn cắm sừng anh trai ra mà hắn vẫn nhịn được?" Hệ thống: "Mẹ quý nhờ con mà!" Thẩm Nam Sơ: "..."