Tn70: Nữ Phụ Độc Ác Cần Gì Tẩy Trắng

Chương 85: Chủ Tịch Trấn, Hay Là Ông Xem Qua Cái Này Trước Đã?

"Vương Kiến Quốc, ông bớt giở thói ngang ngược ở đây đi." Lâm Ái Dân tức muốn c.h.ế.t. Ông làm thế là vì ai chứ?

"Cái đó... Chủ tịch trấn, hay là ông xem qua cái này trước đã?" Thẩm Nam Sơ lấy bản kế hoạch từ trong túi ra đưa cho Lâm Ái Dân. Nhìn cô gái nhỏ nhắn, Lâm Ái Dân cũng ngại nổi nóng. Ông nhận lấy bản kế hoạch, lật xem từng trang.

Ban đầu, vẻ mặt Lâm Ái Dân còn đầy vẻ khinh thường, nhưng càng đọc, sắc mặt ông càng trở nên nghiêm túc. Đọc đi đọc lại bản kế hoạch vài lần, cuối cùng Lâm Ái Dân đặt xuống, thần sắc phức tạp.

"Thôn Vương Gia các ông thực sự có thể làm được như trong bản kế hoạch này?" "Được, nhất định được, chắc chắn được ạ!" Vương Kiến Quốc hoàn toàn tin tưởng Thẩm Nam Sơ.

Lâm Ái Dân do dự. "Chủ tịch trấn, dân dĩ thực vi thiên (dân lấy ăn làm trời), thôn Vương Gia chúng tôi cũng muốn đẩy mạnh sản xuất lương thực lắm chứ, nhưng ngặt nỗi điều kiện không cho phép."

Thẩm Nam Sơ nhìn sang Vương Kiến Quốc: "Trưởng thôn, chú còn nhớ sản lượng lương thực của thôn mình năm kia và năm ngoái là bao nhiêu không ạ?" "Nhớ chứ, sao quên được. Năm kia 3,2 vạn cân, năm ngoái được mùa nhất cũng chỉ 3,5 vạn cân." Giọng Vương Kiến Quốc chua chát.

"Chủ tịch Lâm, ông từng đến thôn Vương Gia chắc biết địa hình ở đó, xung quanh toàn núi đá, đất trồng trọt chỉ có bấy nhiêu. Dù có cố gắng tăng năng suất thì sản lượng cũng chẳng tăng được là bao."

Lời nói của Thẩm Nam Sơ khiến Lâm Ái Dân trầm tư. Tình hình thôn Vương Gia đúng là như vậy. Ông cũng muốn thay đổi, nếu không thì đã chẳng bất chấp áp lực mà cấp chỉ tiêu phân bón cho họ.

Thẩm Nam Sơ thấy ông đang suy nghĩ, mắt ánh lên ý cười: "Chủ tịch Lâm, tôi nói thật với ông, loại dầu gội bã trà này chúng tôi đã nghiên cứu thành công rồi, chỉ chờ ông gật đầu là bắt tay vào sản xuất."

"Thật sao?" Lâm Ái Dân kích động đứng bật dậy, giọng run run. "Thật ạ." Vương Kiến Quốc gật đầu xác nhận.

Nếu đúng là như vậy thì có thể thử một phen. Lâm Ái Dân đi đi lại lại trong phòng, suy tính cách thuyết phục những người khác trong cuộc họp lát nữa. "Được. Lát nữa họp toàn thể, nếu ông thuyết phục được các lãnh đạo khác trong trấn đồng ý thì tôi cũng đồng ý." Lâm Ái Dân cuối cùng cũng nhượng bộ.

Vương Kiến Quốc gật đầu cái rụp: "Được, hy vọng chủ tịch trấn lần này giữ lời." Ý gì đây? Bình thường ông hay nuốt lời à? Lâm Ái Dân tức cười. Lão Vương này còn dám đá đểu ông vụ cấp thiếu phân bón lần trước. Đúng là đồ thù dai.

Thẩm Nam Sơ suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Chủ tịch trấn, bình thường khi ông đưa ra kiến nghị, mọi người đồng ý nhiều hơn hay phản đối nhiều hơn?" Lâm Ái Dân ngớ người, rồi đỏ mặt: "Cô đồng chí nhỏ, hỏi cái này làm gì?" "Hỏi để tìm cách khiến người khác đồng ý chứ sao ạ!" Thẩm Nam Sơ tỉnh bơ.

Vương Kiến Quốc cười hề hề: "Chủ tịch Lâm mà đề xuất cái gì thì đa số sẽ phản đối, nhưng được cái chủ tịch trấn mồm mép lợi hại, cãi nhau một hồi là ép được mọi người đồng ý." Thẩm Nam Sơ làm vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: "Nghĩa là chỉ cần chủ tịch trấn phản đối, thì bọn họ quá nửa sẽ ủng hộ."

Lâm Ái Dân và Vương Kiến Quốc đồng thời im lặng. Sao lại thế nhỉ? Lâm Ái Dân ngẫm lại, hình như đúng là rất nhiều cuộc họp diễn ra theo kịch bản đó thật. Vương Kiến Quốc thầm phục con bé này đầu óc nhanh nhạy, nắm bắt ngay điểm mấu chốt.

Đã biết quy luật thì mọi chuyện dễ xử lý hơn nhiều. "Chủ tịch trấn, lát nữa khi đề cập đến việc thôn Vương Gia mở xưởng, phiền ông phản đối kịch liệt vào nhé. Nhất định phải phản đối thật gay gắt, để mọi người thấy ông hoàn toàn không ủng hộ việc này."

Lâm Ái Dân hiểu ngay dụng ý của Thẩm Nam Sơ: "Được, không thành vấn đề." Vương Kiến Quốc bồi thêm: "Nhớ diễn sâu vào, tức giận như lúc ông tranh nhau bao phân bón với tôi ấy." Lâm Ái Dân: "..."

...

Buổi chiều, cuộc họp trấn diễn ra. Thẩm Nam Sơ đi cùng Vương Kiến Quốc. Cuộc họp dài lê thê, chủ yếu bàn về sản xuất nông nghiệp. Mãi đến cuối buổi, Lâm Ái Dân mới nhắc đến chuyện thôn Vương Gia muốn mở xưởng.

"Về việc thôn Vương Gia muốn mở xưởng thôn, tôi là người đầu tiên phản đối. Trấn chúng ta phải tập trung sản xuất lương thực, làm mấy cái thứ linh tinh khác là không làm việc đàng hoàng. Tôi kiên quyết không đồng ý và kịch liệt phê bình tư tưởng này của thôn Vương Gia."

Lâm Ái Dân vừa dứt lời, một người đàn ông trung niên béo lùn đã lên tiếng phản bác: "Chủ tịch trấn, nói thế không được. Thôn Vương Gia năm nào sản lượng lương thực cũng đội sổ, sao so được với thôn Ngưu Gia chúng tôi. Cho họ phát triển nghề phụ cũng là một cách hay mà!"

"Trưởng thôn Ngưu nói phải đấy." Trưởng thôn Tiền tiếp lời. "Đất đai thôn Vương Gia cằn cỗi, sản lượng thấp, làm đông làm tây cũng chẳng thấy khá lên. Chi bằng để họ tự bơi, đỡ tốn chỉ tiêu phân bón của các thôn khác."

Các trưởng thôn khác nhao nhao phụ họa. Ngay cả một số cán bộ trấn cũng đồng tình. Ngoài mặt thì ủng hộ thôn Vương Gia làm nghề phụ, nhưng lời lẽ đầy vẻ coi thường, hạ thấp thôn Vương Gia. Ngành nghề nào cũng có chuỗi thức ăn, và hiện tại thôn Vương Gia đang nằm ở đáy.

Vương Kiến Quốc nghe quen rồi, tai này sang tai kia. Mỉa mai vài câu thì có mất miếng thịt nào đâu. Ông nhìn Lâm Ái Dân, hai con cáo già nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia đắc ý. Mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát.

Thẩm Nam Sơ biết ngay kịch bản sẽ thế này mà. Đến lượt Vương Kiến Quốc lên sân khấu. Ông đứng dậy: "Chủ tịch trấn, thiểu số phục tùng đa số. Nếu mọi người đều đồng ý thì chuyện này quyết định vậy nhé." "Ông, các ông..." Lâm Ái Dân giả vờ tức giận ném b.út xuống bàn. "Được, các ông đều đồng ý chứ gì? Tốt, đây là các ông tự quyết đấy nhé, ký tên điểm chỉ vào biên bản đồng ý hết cho tôi."

Trưởng thôn Ngưu Gia đi đầu, hớn hở ấn dấu tay. Dù sao cuối cùng người mất mặt là thôn Vương Gia, bọn họ xem kịch vui thì tội gì không ủng hộ. Những người khác không biết có bẫy, cũng lần lượt điểm chỉ.

Rất nhanh, chuyện thôn Vương Gia mở xưởng đã ván đóng thuyền, được thông qua chính thức. Trong văn phòng chủ tịch trấn, Vương Kiến Quốc cầm tờ giấy chi chít dấu tay đỏ ch.ót, vui sướng không nói nên lời. Lâm Ái Dân nhìn Thẩm Nam Sơ: "Đồng chí Thẩm, phần còn lại trông cậy vào các cô cậu đấy." "Nhất định hoàn thành nhiệm vụ theo kế hoạch ạ."