Tn70: Vợ Quân Nhân Nuôi Con Dỗ Chồng Hằng Ngày

Chương 61: Món Quà Cưới Ý Nghĩa

Tiễn bố mẹ chồng xong, Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu ghé qua Cục Lương thực một chuyến. Họ dùng hết số tem phiếu trong tay để mua một trăm cân lương thực, chia đều một nửa lương thực tinh và một nửa lương thực thô. Một trăm cân nghe thì nhiều, nhưng thực chất hai người ăn chỉ đủ trong hơn một tháng.

Dẫu sao thời này cơ hội ăn quà vặt không nhiều, từ sáng đến tối chỉ trông chờ vào ba bữa cơm nhà để lấp đầy bụng. Hơn nữa, cường độ huấn luyện thể lực của Hứa Mục Chu rất lớn, sức ăn tự nhiên không hề nhỏ, Tiêu Thanh Như luyện múa cũng tốn thể lực nên phương diện ăn uống không thể tiết kiệm. Tính ra, một trăm cân quả thực không ăn được bao lâu.

Thấy Tiêu Thanh Như im lặng, Hứa Mục Chu còn tưởng cô đang lo lắng cho cuộc sống sau này.

“Đừng lo, mấy ngày nữa anh sẽ nghĩ cách kiếm thêm ít lương thực về.”

Thời buổi này, muốn kiếm lương thực từ nguồn khác, không chỉ tốn tiền mà còn đầy rủi ro. Tiêu Thanh Như biết anh hiểu lầm, vội vàng ngăn cản: “Không cần đi mạo hiểm đâu, chỗ này còn chưa ăn hết mà, tháng sau tem lương thực lại được phát rồi.”

Mỗi tháng Hứa Mục Chu có tiêu chuẩn khoảng năm mươi cân lương thực, Tiêu Thanh Như có ba mươi cân, trong đó một nửa là ngũ cốc phụ. Về các khoản phụ cấp khác, Hứa Mục Chu nhiều hơn Tiêu Thanh Như rất nhiều. Riêng thịt, mỗi tháng anh được nhiều hơn cô hai cân. Tiền thức ăn của Tiêu Thanh Như mỗi ngày khoảng năm hào, còn của Hứa Mục Chu lên tới ba đồng.

Nói tóm lại, các khoản phụ cấp của phi công khiến người khác không muốn ngưỡng mộ cũng khó. Thời này, tiền thức ăn một ngày của người bình thường quy đổi ra cũng chỉ từ một đến ba hào, điều kiện của Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu thì người thường có đuổi mỏi mắt cũng không kịp.

Ngoài lương thực, họ còn mua thêm dầu muối mắm muối, sắm sửa đầy đủ mọi thứ cần thiết mới trở về nhà. Trước tiên họ đem đồ đạc về khu tập thể, sau đó Hứa Mục Chu đi trả xe, còn Tiêu Thanh Như đến nhà họ n tìm Tống Viện.

“Cậu không đi lên thị trấn à? Tớ cứ tưởng tiễn người lớn xong cậu và Hứa Mục Chu sẽ đi xem phim, dạo công viên chứ.”

“Mấy bộ phim chiếu gần đây tớ thuộc làu làu rồi, đợi có phim mới rồi xem.” Cô đặt túi kẹo hỷ lên bàn, khoảng chừng một cân, “Mang về trường mà ăn.”

“Vẫn là cậu tốt với tớ nhất.” Tống Viện lấy từ ngăn kéo bàn học ra một cuốn từ điển, “Quà cưới cho cậu đây.”

Tiêu Thanh Như ngẩn người một lát, sau đó dở khóc dở cười: “Đây là ý bảo tớ phải đọc sách nhiều hơn à?”

“Sách hay thì nhà cậu có cả rồi, tớ nghĩ bụng mua cuốn từ điển, sau này con cái các cậu vẫn có thể dùng tiếp.”

“Tớ thay mặt con tớ cảm ơn cậu nhé, sau này có thể làm bảo vật gia truyền được rồi.”

“Dùng sách truyền gia, giác ngộ của đồng chí Tiêu nâng cao không ít nhỉ.”

Tiêu Thanh Như bị cô chọc cười: “Chắc là gần mực thì đen gần đèn thì rạng, được cô giáo Tống hun đúc đấy.”

Mẹ Tống bưng đồ ăn vào cho hai người: “Viện Viện mỗi lần đến kỳ là lại đau bụng, điều kiện ở trường không tốt, ăn ở đều chẳng yên tâm. Cô vừa nấu trứng gà đường đỏ cho nó, Thanh Như, con cũng ăn một bát đi.” Nói rồi, bà đặt đồ ăn lên bàn.

Đường đỏ và trứng gà đều là những thứ quý giá, Tiêu Thanh Như đâu nỡ ăn? “Dì ơi, con còn chút việc phải về trước, lần sau lại sang trò chuyện với dì sau ạ.”

Mẹ Tống nhanh tay lẹ mắt chộp lấy cổ tay cô: “Chỉ là bát trứng gà đường đỏ thôi mà, nhà dì nghèo đi sao được? Con còn khách sáo như vậy là dì dỗi đấy.” Bà ấn Tiêu Thanh Như ngồi xuống ghế: “Mau ăn lúc còn nóng, dạo này con có vẻ gầy đi rồi, luyện múa vất vả quá phải không? Tiện thể bồi bổ cơ thể luôn.”

Tống Viện cười nói: “Cậu mà không ăn, lần sau tớ chẳng dám nhận đồ của cậu nữa đâu.”

“Đúng đấy, dì nghe Viện Viện kể rồi, lúc con xuống Đội sản xuất Tiền Tiến còn mang cả bánh bao thịt cho nó nữa.” Mẹ Tống đầy vẻ niềm nở. Điều kiện nhà bà không thể so với nhà họ Tiêu, nhưng cũng không đến mức tham mấy cái bánh bao thịt, có điều Thanh Như có lòng như vậy bà rất cảm kích. Con gái bà tính tình không tốt, ăn nói dễ đắc tội người khác, ở Khu nhà ở quân nhân này cũng chỉ có mỗi Thanh Như chịu chơi cùng.

Trong mắt mẹ Tống, bạn của con gái cũng như con gái mình, có món gì ngon chia cho một phần là chuyện thường. Không nên keo kiệt bủn xỉn, dẫu sao cũng không phải là "bánh bao thịt ném ch.ó", có qua có lại mới toại lòng nhau, lại còn thắt c.h.ặ.t tình cảm.

Dưới sự thuyết phục của hai mẹ con, Tiêu Thanh Như đành phải ăn bát trứng gà đường đỏ. Trong lòng cô thầm ngại ngùng, tự nhủ lần sau có món gì ngon phải mang sang biếu dì Tống một phần.

“Con nhìn Thanh Như xem, người ta giờ đã kết hôn rồi, còn con định bao giờ mới chịu tìm đối tượng?”

Tống Viện nhìn Tiêu Thanh Như như cầu cứu. Tiêu Thanh Như lặng lẽ quay đi, né tránh ánh mắt của bạn thân. Xin lỗi nhé, chuyện này tớ thực sự không giúp nổi rồi. Tống Viện trợn mắt, đây chính là "gặp nạn mỗi người một ngả" sao? Thật là thiếu nghĩa khí mà!

“Con nhìn Thanh Như làm gì?”

Tống Viện cười hì hì: “Con đang muốn hỏi bí quyết tìm đối tượng ấy mà.”

Mẹ Tống bất lực: “Cứ cho là có bí quyết thì con cũng phải đi tiếp xúc với các đồng chí nam chứ, nếu không thì chẳng phải là bàn luận suông sao?”

“Gặp người phù hợp con sẽ tiếp xúc, mẹ đừng vội quá.”

“Con không tiếp xúc thì sao biết có hợp hay không?”

“Anh ta vốn đã không hợp, tại sao con phải lãng phí thời gian đi tiếp xúc?”

Mẹ Tống: “...” Thật là tạo nghiệt! Sao bà lại sinh ra đứa con gái bướng bỉnh thế này cơ chứ!

“Mẹ và bố con đã nhắm cho con một người, cậu thanh niên này năm nay ngoài hai mươi, làm việc ở Hợp tác xã cung tiêu, hai chị gái đều đã lấy chồng, điều kiện khá ổn, ngày mai trước khi về trường con cứ đi gặp mặt xem sao.”

Tay cầm thìa của Tống Viện khựng lại. Ngay lúc mẹ Tống tưởng cô lại sắp từ chối, cô bỗng mỉm cười đáp: “Vâng ạ, vậy thì cứ gặp đi.”

“Được, vậy để mẹ đi gọi điện thoại báo cho người ta một tiếng.” Mẹ Tống vui vẻ hớn hở rời khỏi phòng.

Tiêu Thanh Như có chút lo lắng: “Cậu và đồng chí Tần...”

“Giữa bọn tớ không còn khả năng nữa rồi.” Tống Viện cười khổ, “Anh ấy thà đón nhận ý tốt của cô thanh niên trí thức từ Hỗ Thị tới, chứ không muốn nhận ý tốt của tớ, điều đó chứng tỏ tớ chẳng quan trọng gì trong lòng anh ấy cả. Trước đây là tớ quá tự cao tự đại thôi.”

“Có lẽ anh ấy không muốn làm khổ cậu.”

“Bất kể là vì lý do gì, một khi anh ấy đã chọn đi con đường khác thì chúng tớ không còn duyên nợ gì nữa.”

Nếu Tần Bắc chỉ là một người bình thường, Tiêu Thanh Như có lẽ sẽ khuyến khích bạn thân thuận theo lòng mình, dũng cảm một lần. Đã nỗ lực rồi, dù kết quả ra sao cũng có thể không hối tiếc mà bắt đầu lại, sải bước tiến về phía trước. Nhưng bây giờ thành phần gia đình của Tần Bắc còn đó, vì một tình yêu chưa chắc chắn mà vứt bỏ tất cả, Tiêu Thanh Như nghĩ chắc chẳng mấy ai làm được.

Tống Viện gượng cười: “Đi xem mắt cũng tốt mà, ai bảo cứ phải tự do luyến ái mới hạnh phúc đâu?” Đời người cũng chỉ mấy chục năm, cứ thế mà lướt qua cũng xong. Đừng cưỡng cầu. Lựa chọn hiện tại là tốt cho tất cả mọi người.

“Dù cậu chọn thế nào tớ cũng ủng hộ cậu.”

“Cảm ơn cậu.” Tống Viện ôm lấy Tiêu Thanh Như. Chuyện thích Tần Bắc cô không dám nói với ai, nếu không có Thanh Như, chắc cô phát điên vì dồn nén mất.

Lát sau, Tống Viện lấy lại vẻ bình thường: “Dù sao sớm muộn cũng phải gả đi, chọn một người trưởng bối hài lòng cũng không tệ.”

Tiêu Thanh Như từng trải qua vết thương lòng, nhưng cô thấy trường hợp của Tống Viện còn phức tạp hơn cô nhiều. “Vẫn là câu nói đó, hãy luôn coi trọng bản thân mình, nếu thực sự không thích thì đừng miễn cưỡng. Người ta chẳng bảo phụ nữ gánh vác nửa bầu trời đó sao, chị em mình có khối việc để làm.”

“Đúng thế, nếu mỗi ngày chỉ biết lo chuyện lấy chồng thì chán c.h.ế.t.”

“Tin rằng cậu nhất định sẽ gặp được người hiểu mình.”

“Tớ cũng hy vọng thế, suy cho cùng phải đồng điệu về tư tưởng thì ngày tháng sau này mới êm ấm được.”

Hai người nói chuyện trong phòng, không hề hay biết mẹ Tống đã quay lại từ lúc nào. Bà đứng ở cửa một lát, cuối cùng chọn cách rời đi.

Chương 61: Món Quà Cưới Ý Nghĩa - Tn70: Vợ Quân Nhân Nuôi Con Dỗ Chồng Hằng Ngày - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia