Chương 4
"Muội nghĩ mình có được ngày hôm nay sao?"
Ta c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Toàn thân đau đớn như bị d.a.o cứa.
Di nương vốn là nha hoàn bên cạnh mẫu thân.
Một lần phụ thân say rượu.
Người nhận nhầm bà thành mẫu thân.
Chỉ một đêm ấy.
Đã có ta.
Khi đó di nương thật ra đã có người trong lòng.
Chỉ vài ngày nữa là có thể rời phủ xuất giá.
Thế nhưng lúc sinh ta.
Bà băng huyết mà qua đời.
Trước lúc lâm chung, bà gửi gắm ta cho mẫu thân.
Mẫu thân đối xử với ta như con ruột.
Dạy ta đọc sách, biết chữ định hôn sự cho ta.
Chưa từng để ta cảm thấy mình thấp kém hơn bất kỳ ai.
Nhưng hóa ra...
Trong mắt đại ca.
Tất cả những điều tốt đẹp ấy...
Chỉ là sự ban ơn.
Đích thứ khác biệt.
Thì ra...
Từ trước đến nay vẫn luôn tồn tại.
…
"Vậy ý của đại ca là..."
"Từ khi muội sinh ra, số mệnh của muội đã thấp hơn tỷ tỷ một bậc, đúng không?"
Môi đại ca khẽ mấp máy, như muốn nói điều gì đó.
Trong mắt huynh ấy thoáng hiện vẻ hối hận.
Nhưng lời đã nói ra...
Khác nào nước đã đổ đi.
Có muốn thu lại cũng không thể được nữa.
Ta nhớ...
Trước đây đại ca không phải như vậy.
Khi ấy, huynh ấy vẫn chưa trở nên lạnh lùng và cứng rắn như bây giờ.
Chiều hè năm ấy, huynh từng dẫn ta ra gốc cây hòe trong hậu viện bắt ve.
Ngày đông tuyết phủ, huynh lại ngồi xổm dưới hành lang, cẩn thận chỉnh lại lò sưởi cầm tay cho ta.
Có một lần, ta bướng bỉnh trèo lên cây để lấy con diều mắc trên cành.
Không cẩn thận trượt chân.
Cả người rơi thẳng xuống.
Huynh ấy không hề do dự.
Lập tức dang hai tay đón lấy ta.
Hai người cùng ngã mạnh xuống đất.
Cổ tay huynh bị trẹo ngay tại chỗ, sưng to như cái bánh bao.
Vậy mà vẫn nhe răng cười với ta.
"A Nhược."
"Muội nên giảm cân rồi."
...
Tiêu gia...
Đã đồng ý để ta gả sang.
Đại ca đến báo tin.
"Tiêu gia đã đồng ý."
"Hôn lễ sẽ được tổ chức vào mùng tám tháng sau."
Ta hoảng hốt đến mức chén trà trên tay rơi xuống đất.
"Muội chưa đồng ý."
Đại ca vừa nhíu mày định mở miệng.
Phía sau đã vang lên giọng của phụ thân.
"Hồ đồ."
Phụ thân phong trần mệt mỏi bước qua ngưỡng cửa.
Trên người vẫn còn mang theo hơi lạnh của chuyến đi đường xa.
"A Nhược."
"Con càng ngày càng ngang bướng, tùy hứng."
"Ta đã tìm cho tỷ tỷ con một mối hôn sự."
"Là Thế t.ử phủ Vĩnh An hầu."
"Hai người quen biết từ thuở nhỏ, tình cảm rất sâu đậm."
"Nếu năm đó Nguyệt Thức không bị bắt cóc..."
"Bọn họ đã sớm thành thân."
"Phía Vĩnh An hầu phủ cũng không để ý việc nó từng xuất giá."
"Đó là phúc khí của nó."
Ta vội vàng hỏi:
"Thế còn Lâu Quân Viêm?"
"Hắn mà trở về thì sao?"
Phụ thân nhìn ta.
"Không trở về được nữa."
"Đại quân sắp khải hoàn hồi triều."
"Ta đã hỏi người quen trong quân."
"Lật hết danh sách từ đầu đến cuối..."
"Không hề có ai tên Lâu Quân Viêm."
Ta lập tức hỏi:
"Vậy còn Lâu Yến?"
Phụ thân ngẩn người.
"Lâu Yến?"
"Đó chẳng phải tên của huynh trưởng hắn sao?"
Lâu Quân Viêm có một người huynh trưởng tên là Lâu Yến nhưng đã t.ử trận từ nhiều năm trước.
Kiếp trước...
Lâu Quân Viêm đã mượn tên của huynh trưởng mình.
Từ biển xác núi m.á.u g.i.ế.c ra một con đường.
Cuối cùng trở thành vị Lâu tướng quân khiến thiên hạ kính sợ.
Phụ thân trầm ngâm một lúc.
"Ta sẽ sai người đi hỏi lại."
"Nhưng trước mắt, Tiêu Cẩn Niên không chịu để Nguyệt Thức gặp nhi t.ử."
"Nó ngày nào cũng khóc đến sưng cả mắt."
"Con qua Tiêu gia một chuyến."
"Khuyên hắn cho t.ử tế."
"A Nhược."
"Tỷ tỷ con cả đời đã chịu quá nhiều khổ cực."
"Nó có được một mối lương duyên tốt..."
"Là phúc của nó."
"Con đừng phá hỏng tiền đồ của nó."
Ta hít sâu một hơi.
Chỉ cần chờ thêm một chút nữa.
Chỉ cần phụ thân tra được cái tên Lâu Yến...
Nhất định sẽ biết Lâu Quân Viêm vẫn còn sống.
Đến lúc ấy.
Sẽ không ai còn ép ta gả cho Tiêu Cẩn Niên nữa.
"Nữ nhi đã rõ."
…
Ta thay một bộ y phục màu nhạt.
Rồi lại đến Tiêu gia.
Màn đêm dần buông xuống.
Đèn l.ồ.ng trong Tiêu phủ đã được thắp lên.
Ánh sáng vàng nhạt phủ lên những bậc đá xanh.
Tiêu Cẩn Niên ngồi trong chính sảnh xem sổ sách.
Liên Sinh ngồi bên cạnh luyện chữ.
Hắn không buồn ngẩng đầu.
"Lại là cô nương à."
Ta bước vào.
Ngồi xuống đối diện hắn.
Đi thẳng vào vấn đề.
"Tiêu công t.ử."
"Ta đến là vì tỷ tỷ."
"Tỷ ấy muốn gặp Liên Sinh."
"Ngươi ngăn cản, tỷ ấy rất đau lòng."
Tiêu Cẩn Niên lật sang một trang sổ.
Giọng mang theo vài phần mỉa mai.
"Lúc nàng ấy hòa ly..."
"Có từng nghĩ Liên Sinh sẽ đau lòng hay không?"
"Tỷ ấy cũng có nỗi khổ..."
"Nỗi khổ?"
Lúc này hắn mới ngẩng đầu.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh.
"Tam tiểu thư."
"Cô nương có phải nghĩ rằng..."
"Chỉ cần mang tỷ tỷ của cô ra..."
"Ta sẽ mềm lòng?"
Hắn nhìn ta thật lâu.
"Nghĩ kỹ lại..."
"Cô và Nguyệt Thức cũng có ba phần giống nhau."
"Ta đã nghĩ thông rồi."
"Nếu người nhà họ Tô các cô đã vui vẻ bồi thường cho ta thêm một người thê t.ử..."
"Vậy thì ta nhận."
"Nhưng..."
"Tô Nhược."
"Cô chỉ có thể làm thiếp."
Ta siết c.h.ặ.t nắm tay trong tay áo.
Nuốt xuống sự uất ức đang dâng lên trong lòng.
"Tiêu công t.ử."
"Ta đã có vị hôn phu."
"Ta sẽ không làm thiếp của ngươi."
Hắn cười khẩy.
"Tô Nhược."
"Nếu cô thật sự có vị hôn phu..."
"Đại ca cô đã chẳng sốt sắng đưa cô đến tận tay ta."
"Tin hay không tùy ngươi."
Ta lùi lại một bước.
"Ta sẽ không gả cho ngươi."
Ta xoay người định rời đi.
Đúng lúc ấy.
Nhũ mẫu hớt hải chạy vào.
Vẻ mặt đầy hoảng hốt.
"Công t.ử."
"Tiểu công t.ử lại nổi nóng."
"Không chịu đi ngủ."
"Còn đập vỡ rất nhiều đồ."
Ánh mắt Tiêu Cẩn Niên rơi xuống người ta.
Hắn ra lệnh.
"Cô đi dỗ nó."
"Ta không đi."
"Nếu vậy..."
"Đừng hòng để tỷ tỷ cô gặp Liên Sinh nữa."
Bước chân ta khựng lại.
Ta biết...
Hắn nói được.