Anh đặt mạnh chiếc hộp lên bàn, khẽ nói: "Bà nội quay lại rồi."

Khi bà nội đẩy cửa bước vào, đập vào mắt bà chính là cảnh tượng Hoắc Trầm Duật đang ép tôi vào tường mà hôn lấy hôn để.

Bà nội lập tức dời mắt đi chỗ khác, giọng điệu trở nên vui vẻ, nhẹ nhõm hẳn lên:

"Bà tính quay lại hỏi xem tối nay Tiểu Miên có về nhà không, nhưng giờ xem ra khỏi cần hỏi nữa rồi. Hai đứa cứ tiếp tục đi nhé."

Chắc là lúc nãy bà nội nghi ngờ tôi và Hoắc Trầm Duật diễn kịch trước mặt bà, nên mới đặc biệt quay lại để kiểm tra đột xuất đây mà.

May mà hai đứa phản ứng nhanh.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, tôi và Hoắc Trầm Duật vẫn không buông nhau ra.

Biết đâu bà nội vẫn đang đứng rình ngoài cửa thì sao?

Phải hôn lâu thêm một chút nhìn mới giống thật.

Thế nhưng, nói đi cũng phải nói lại, lần nào hôn Hoắc Trầm Duật tôi cũng cực kỳ có cảm giác.

Tuy không nồng đậm, rực lửa như rượu mạnh thiêu đốt tâm can, nhưng lại giống như một vò rượu nếp ướp lạnh ngọt ngào, càng thưởng thức càng thấy say đắm lòng người.

Một lúc sau, nhận thấy tôi sắp nghẹt thở đến nơi, Hoắc Trầm Duật mới buông tôi ra.

Chúng tôi nhìn sâu vào mắt đối phương, dường như có một luồng điện ẩm ướt, ám muội đang len lỏi giữa hai ánh mắt chạm nhau.

Ngay khoảnh khắc này, tôi hạ quyết tâm bằng mọi giá phải níu giữ cuộc hôn nhân này.

Chỉ riêng việc hôn anh mà tim tôi vẫn đập loạn nhịp thế này thì cái hôn nhân này quyết không thể ly được!

Tôi tự cảnh cáo bản thân trong lòng:

[Thịnh Miên ơi là Thịnh Miên, nếu ly hôn thì mày sẽ mất sạch những gì đang có đấy nhé.]

[Thừa nhận đi, thực ra mày đang vô cùng tận hưởng chuỗi ngày làm Hoắc phu nhân còn gì.]

[Một người chồng cực phẩm như thế này, tuyệt đối không được dâng hai tay cho người phụ nữ khác. Có hời thì cũng phải để mình hời trước chứ.]

Ánh mắt vừa mới ấm lên của Hoắc Trầm Duật bỗng chốc thu lại, khôi phục vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày.

Anh thất vọng dời tầm mắt đi, ôm lấy chiếc hộp chuyển phát nhanh, ném lại một câu: "Tôi đi làm đây."

Tôi ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa.

Hơi hoang mang nha.

Rõ ràng vừa rồi trông anh cũng có vẻ rất động lòng mà, sao đột nhiên lại lạnh nhạt nhanh thế?

Hay là vì bà nội đã đi thật rồi?

Thế thì kỹ năng diễn xuất của anh còn đỉnh hơn tôi nhiều, vừa diễn xong là có thể lập tức thoát vai ngay được.

Chẳng bù cho tôi, giờ này vẫn còn đang thòm thèm dư vị ngọt ngào của nụ hôn vừa rồi.

Nó còn ngọt ngào và gây nghiện hơn cả mấy món bánh ngọt trong buổi trà chiều nữa kìa.

Tối đến, tôi tăng ca tới tận chín giờ mới xong việc, liền đi lên tầng thượng của tiệm hoa để tắm rửa.

Vừa tắm xong bước ra ngoài thì có tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi mở cửa ra, bắt gặp Hoắc Trầm Duật tay xách một chiếc túi hành lý đang đứng lù lù ở cửa.

Anh mang cả quần áo để thay qua đây luôn rồi, xem ra là định ngủ lại đây mấy ngày tới sao?

Tôi hỏi: "Bà nội bắt anh qua đây ạ?"

"Ừ." Hoắc Trầm Duật cất bước đi vào trong nhà.

Tầng thượng của tiệm hoa là một khu vườn trên cao, bên trong có một căn hộ hai phòng ngủ.

Một phòng là phòng ngủ chính của tôi, phòng còn lại là phòng làm việc.

Nói cách khác, ở đây chỉ có duy nhất một chiếc giường mà thôi.

Xem ra cơ hội để cứu vãn cuộc hôn nhân này tới rồi!

Hoắc Trầm Duật tắm xong liền ra phòng khách ngồi xem tivi.

Bình thường anh vốn chẳng bao giờ đụng tới tivi cả.

Đến mười một giờ đêm.

Thấy Hoắc Trầm Duật vẫn chưa chịu vào phòng ngủ, trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ.

Tôi bước ra khỏi phòng, nói với anh: "Hoắc Trầm Duật, em muốn đi nghe tiếng sóng biển, anh đi cùng em được không?"

Trong lòng tôi thầm nghĩ:

[Dẫu cho có phải ly hôn thật đi chăng nữa, thì ít nhất đêm muộn thế này cũng phải ra biển nghe sóng vỗ thêm một lần chứ?]

[Biết đâu khi nhớ lại đêm hôm đó, anh ấy lại luyến tiếc không muốn ly hôn nữa thì sao?]

[Thế là mục đích của mình đạt được rồi còn gì.]

Hoắc Trầm Duật dùng điều khiển tắt tivi, đứng dậy nhạt giọng đáp: "Ừ, để tôi đi thay quần áo."

Hoắc Trầm Duật xách chiếc túi hành lý mang theo vào trong phòng.

Anh đóng c.h.ặ.t cửa lại để thay đồ bên trong, còn tôi thì ngồi ngoài phòng khách đợi.

Đợi suốt mười phút đồng hồ mà vẫn chưa thấy Hoắc Trầm Duật bước ra.

Tôi đi tới trước cửa phòng ngủ chính, gõ cửa hỏi: "Anh chưa xong nữa hả?"

Hoắc Trầm Duật ở trong phòng đáp vọng ra: "Chờ chút, sắp xong rồi."

Tôi vặn vặn tay nắm cửa định đi vào xem thử.

Dù sao cũng là vợ chồng rồi, có nhìn một chút thì đã sao.

Thế nhưng Hoắc Trầm Duật lại đột ngột lên tiếng cản lại: "Em đừng vào."

"Dạ, thế anh nhanh lên nhé." Tôi buông tay nắm cửa ra, lủi thủi đi về phía sofa ngồi đợi tiếp.

Năm phút sau.

Hoắc Trầm Duật bước ra khỏi phòng với một bộ vest may đo cao cấp chỉnh tề trên người: "Đi thôi."

Cứ tưởng anh sẽ mặc đồ thường ngày rộng rãi thoải mái cơ, không ngờ lại ăn mặc trang trọng đến thế.

Nhưng phải thừa nhận là Hoắc Trầm Duật đẹp trai dã man con ngan.

Đặc biệt là những lúc mặc vest, anh hoàn toàn là gu của tôi không lệch đi đâu được.