Sở Nguyên không buồn nghe tiếp, xoay người mở cửa. Đúng lúc ấy, một bàn tay lớn từ phía sau vươn tới, cậu còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị Lê Kinh Tuyết giữ c.h.ặ.t. Anh hơi dùng sức, bẻ quặt cánh tay cậu ra sau.

"Á!" Sở Nguyên đau đến khẽ rên, con d.a.o phay lập tức bị hắn tước mất.

Sắc mặt cậu trắng bệch, vai đau nhói khiến cả người run lên từng đợt, mồ hôi trong suốt men theo gò má trắng ngần chảy xuống cằm. Lê Kinh Tuyết chép miệng hai tiếng: "Với chút bản lĩnh này mà còn định chạy ra ngoài chịu c.h.ế.t sao?"

"Tôi đi tìm đồng đội của tôi, không liên quan đến anh!" Một tay bị khóa sau lưng, Sở Nguyên hoàn toàn không thể động đậy. "Thả tôi ra!" Cậu tức giận quát.

Lê Kinh Tuyết cau mày, dường như anh cũng nổi giận: "Đồng đội của em đã bỏ mặc em, còn quan tâm họ làm gì?"

Sở Nguyên cụp mắt, hàng mi dài che khuất đôi mắt, làn da trắng đến gần như trong suốt. Rõ ràng gương mặt không hề có biểu cảm, vậy mà vẫn toát lên vẻ mong manh khiến người khác mềm lòng. Trái tim Lê Kinh Tuyết bỗng chốc mềm đi, giọng anh cũng dịu lại: "Bên ngoài rất nguy hiểm."

Sở Nguyên quay đầu nhìn hắn, đôi mắt lặng lẽ ngước lên, chăm chú nhìn thẳng vào người đàn ông: "Vậy... anh sẽ bảo vệ tôi chứ?"

Gương mặt cậu vốn đã chẳng có chút tính công kích nào, đôi mắt hơi xếch lên như một chiếc móc nhỏ. Lê Kinh Tuyết lập tức quên cả hô hấp.

Em ấy đang giả vờ.

Đừng tin.

Anh liên tục nhắc nhở bản thân. Nhưng... bàn tay vẫn vô thức giơ lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mí mắt Sở Nguyên. Làn da mềm mại, mịn màng khiến hắn không nỡ rời tay. Cuối cùng, Lê Kinh Tuyết vẫn thỏa hiệp: "Chỉ cần em chịu ở lại bên cạnh tôi."

Hơi thở nóng bỏng của hắn phả xuống đỉnh đầu cậu. Sở Nguyên khẽ nheo mắt, khóe môi chậm rãi cong lên. Đúng lúc này, cậu bất ngờ đá mạnh vào chân Lê Kinh Tuyết. Sắc mặt anh lập tức thay đổi, nhân lúc đối phương mất tập trung, Sở Nguyên nhanh ch.óng rút tay ra rồi tung một cú đ.ấ.m thật mạnh vào bụng anh.

Lê Kinh Tuyết loạng choạng, Sở Nguyên lập tức đẩy mạnh.

Rầm!

Người đàn ông ngã thẳng xuống đất. Không cho anh cơ hội đứng dậy, Sở Nguyên lập tức ngồi đè lên người anh, nhặt con d.a.o phay dưới đất lên kề sát cổ: "Đừng cử động."

Lê Kinh Tuyết nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên, hiển nhiên anh không ngờ Sở Nguyên lại có thể thoát khỏi tay mình, còn phản công thành công. Sở Nguyên thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c lên xuống liên tục, bàn tay cầm d.a.o hơi run. Nhưng rất nhanh cậu đã bình tĩnh lại, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt: "Ông chủ Lê, anh sơ suất quá."

Lê Kinh Tuyết chỉ cười: "Đúng thật. Là tôi xem thường em. Em khiến tôi bất ngờ đấy, Sở tiên sinh."

Vừa nói, anh vừa đưa tay đặt lên eo Sở Nguyên, còn tiện tay bóp nhẹ một cái: "Dù sao bây giờ tôi cũng là tù binh của em, muốn làm gì tôi cũng được."

Giọng điệu bông đùa khiến Sở Nguyên cau mày, cậu siết c.h.ặ.t con d.a.o hơn. Lưỡi đao áp sát cổ anh, để lại một vệt đỏ mờ: "Buông tay! Đừng tưởng tôi không dám ra tay."

Lê Kinh Tuyết lập tức giơ hai tay đầu hàng: "Dữ thật đấy, Sở tiên sinh."

"Hôm nay chỉ là cảnh cáo." Sở Nguyên hừ lạnh. "Nếu còn lần sau, tôi sẽ không nương tay nữa."

Ý cười trong mắt Lê Kinh Tuyết càng đậm: "Tôi nhớ rồi."

Sở Nguyên thu d.a.o lại, cậu xoa cổ tay đã đỏ lên. Đúng lúc định đứng dậy thì...

Cạch.

Cửa lớn bị đẩy mạnh. Sở Nguyên giật mình ngẩng đầu, ngoài cửa là Bạch Tiêm Dương và Kim Xu. Hai người đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, sắc mặt thay đổi liên tục. Kim Xu kêu khẽ một tiếng rồi đỏ mặt quay đi, còn Bạch Tiêm Dương thì trừng mắt nhìn Sở Nguyên như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Sở Nguyên! Hai người đang làm cái gì vậy?"

Ánh mắt hắn giống hệt bắt gặp người yêu ngoại tình, hốc mắt đỏ ng đỏ ngầu chăm chăm nhìn hai người đang ở dưới đất. Thật nực cười, hắn và Kim Xu liều mạng tìm đường xuống núi, suýt mất cả mạng, vậy mà vừa rời đi chưa bao lâu... Sở Nguyên đã ở đây dây dưa với Lê Kinh Tuyết. Nếu bọn họ không kịp quay về... không biết hai người này còn định làm đến mức nào.

Nghĩ đến đó, Bạch Tiêm Dương tức đến nghiến răng, đến cả cơn đau ở chân cũng quên mất. Máu như dồn hết lên não, trước mặt tối sầm, suýt nữa đứng không vững. Kim Xu vội đỡ lấy hắn, thấy sắc mặt hắn trắng bệch như tro tàn, cô khẽ nhịn cười: "Cậu... không sao chứ?"

Bạch Tiêm Dương không đáp, ánh mắt hắn vẫn khóa c.h.ặ.t trên người Sở Nguyên. Nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, giọng nói vừa khàn vừa lạnh: "Xem ra bọn tôi về không đúng lúc. Có phải làm phiền hai người rồi không?"

Nghe vậy, Sở Nguyên khựng lại, cậu cúi xuống, lúc này mới nhận ra tư thế của mình và Lê Kinh Tuyết quả thật quá mức mập mờ. Khóe môi cậu giật nhẹ, làn da trắng dần nhuốm màu hồng ngượng ngùng: "Không phải... anh hiểu lầm rồi."

Nhưng Bạch Tiêm Dương hoàn toàn không tin, chỉ vì Lê Kinh Tuyết còn ở đây nên hắn mới cố nhịn: "Vậy còn không mau đứng dậy?" Giọng hắn cay nghiệt đến cực điểm. "Hay là... chân mềm rồi, đứng không nổi nữa?"

Kim Xu hít mạnh một hơi, mặt đỏ bừng vội vàng bịt tai lại. Không ngờ Bạch Tiêm Dương nhìn đứng đần thế mà lúc tức giận lại có thể buông ra mấy lời như vậy, xem ra đúng là bị chọc điên thật rồi.

Sở Nguyên vừa định đứng lên, đúng lúc ấy Lê Kinh Tuyết cố tình làm loạn. Anh vòng tay ôm lấy eo Sở Nguyên, kéo mạnh về phía mình. Mất trọng tâm, Sở Nguyên lại ngã xuống người anh, nửa người trên đổ về phía trước.

Bịch.

Cậu đập thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lê Kinh Tuyết. Anh không hề kêu đau, chỉ hơi nghiêng đầu, mặt Sở Nguyên vừa khéo vùi vào hõm cổ anh. Khóe môi Lê Kinh Tuyết hiện lên nụ cười đầy tính toán: "Sở tiên sinh... lưu luyến tôi đến vậy sao?"

Sở Nguyên còn chưa kịp hoàn hồn, tim đập thình thịch mặc cho Lê Kinh Tuyết ôm lấy mình.

Sắc mặt Bạch Tiêm Dương lập tức tối sầm, hắn chỉ hận không thể kéo hai người ra ngay lập tức. Kim Xu vừa nhận ra hắn có gì đó không ổn thì đã không kịp ngăn lại. Bạch Tiêm Dương xông tới, hắn túm tóc Sở Nguyên, giật mạnh đầu cậu ngẩng lên. Gân xanh nổi đầy cánh tay, khóe mắt đỏ ngầu, hắn lạnh lùng mắng:

"Sở Nguyên, đủ rồi! Nhìn ghê tởm quá! Cứ giả vờ yếu đuối như thế cho ai xem?"

Đầu Sở Nguyên bị ép ngẩng cao, gương mặt xinh đẹp cùng chiếc cổ thon dài hoàn toàn phơi bày trước mắt Bạch Tiêm Dương. Cậu hơi nhíu mày vì đau, đôi môi hé mở, Bạch Tiêm Dương thậm chí còn thấp thoáng nhìn thấy đầu lưỡi mềm mại phía sau. Hắn âm thầm nghiến răng, đúng là... quá mê hoặc. Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ánh mắt lại chẳng nỡ rời khỏi cậu dù chỉ một giây.

"Nhìn đủ chưa?" Lê Kinh Tuyết nhìn Bạch Tiêm Dương bằng ánh mắt đầy chán ghét, giọng anh lạnh lẽo: "Buông tay."

Chương 20 - Toang Rồi, Lừa Tình Qua Mạng Trúng Ngay Boss Vô Hạn Lưu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia