Sở Nguyên kể lại mọi việc từ đầu đến cuối cho đối phương. Nữ cảnh sát lấy sổ ghi chép ra cẩn thận ghi lại, lời khai của Sở Nguyên giống hệt những gì các học sinh khác đã kể, không có bất kỳ điểm nào sai lệch. Nữ cảnh sát đứng dậy, xé một tờ giấy trong sổ rồi đưa cho Sở Nguyên:
"Sau này có thể tôi sẽ còn liên lạc với cậu. Cảm ơn cậu đã hợp tác. Đây là số điện thoại của tôi."
Sở Nguyên không nói gì thêm, đưa tay nhận lấy tờ giấy. Ánh mắt cậu dừng lại trên dãy số bên trên.
Nữ cảnh sát vừa định chào tạm biệt thì điện thoại đột nhiên reo lên. Cô lập tức bắt máy: "Cái gì? Có cứu được không?"
Sắc mặt nữ cảnh sát lập tức trở nên nặng nề. Cô vô thức liếc nhìn Sở Nguyên một cái: "Được rồi, tôi biết rồi. Tôi sẽ quay lại ngay."
Nói xong, cô vội vã rời đi.
Sở Nguyên vẫn còn đang suy nghĩ liệu cuộc điện thoại vừa rồi có liên quan đến Cao Thịnh hay không. Rốt cuộc Cao Thịnh đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại biến thành bộ dạng như vậy?
Hai ngày sau, Sở Nguyên cuối cùng cũng biết được nguyên nhân khiến nữ cảnh sát lúc ấy hoảng hốt đến thế — Cao Thịnh đã c.h.ế.t.
Nguyên nhân t.ử vong là một cơn đau tim đột ngột. Nghe nói còn chưa kịp cấp cứu thì đã tắt thở.
Vì cái c.h.ế.t của Cao Thịnh quá mức kỳ lạ nên đã gây ra một làn sóng hoang mang lớn trong trường. Tin đồn lan truyền khắp nơi, đủ loại thuyết âm mưu xuất hiện liên tiếp:
"Chắc chắn là bị người ta nhắm vào để lấy nội tạng."
"Hay là bị bắt đi làm thí nghiệm trên cơ thể người?"
"Tôi nghe nói là gặp quỷ, bị dọa c.h.ế.t sống."
"Ghê quá đi. Nghe nói bố mẹ cậu ta cũng đã chuyển nhà rồi."
"Đáng đời. Bình thường làm bao nhiêu chuyện xấu, giờ bị ông trời trừng phạt thôi."
"Người ta c.h.ế.t rồi, nói vậy cũng quá đáng đấy."
Sở Nguyên thoát khỏi diễn đàn trường học, mở khung chat được ghim lên đầu. Cậu gõ một câu: "Dạo này anh đang làm gì vậy?"
Sở Nguyên cảm thấy có lẽ mình đang suy nghĩ quá nhiều, nhưng nhớ lại những lời người đàn ông kia từng nói, cậu không thể hoàn toàn phớt lờ được.
Tin nhắn nhanh ch.óng được trả lời:
[Đang bận. Sao thế? Hết tiền rồi à?]
"Không phải." Sở Nguyên phủ nhận, cậu cân nhắc từng từ thật kỹ: "Anh còn nhớ Cao Thịnh mà tôi từng nhắc đến không? Cậu ta c.h.ế.t rồi."
Phải rất lâu sau, đối phương mới trả lời:
[Vậy à? Chẳng phải như thế rất tốt sao? Sau này sẽ không còn ai bắt nạt em nữa.]
Giọng điệu hờ hững đến mức như chẳng hề quan tâm. Người bình thường chẳng phải ít nhất cũng sẽ hỏi một câu là c.h.ế.t như thế nào sao?
Sở Nguyên còn chưa kịp suy nghĩ tiếp thì tin nhắn mới đã hiện lên:
[Em không phải đang nghi ngờ tôi đấy chứ?]
Giống như đối phương có thể đọc được suy nghĩ của cậu vậy. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, khiến Sở Nguyên bất giác toát mồ hôi lạnh.
Cậu cố tỏ ra bình tĩnh: "Sao có thể chứ? Cậu ta c.h.ế.t vì bệnh tim thôi."
[Ồ, thế thì ra là vậy.]
[Thế thì đúng là đáng tiếc thật.]
Sở Nguyên không còn tâm trạng tiếp tục trò chuyện nữa. Cậu cố tình phớt lờ đối phương suốt mấy ngày.
[Bé cưng, dạo này em đang tránh mặt tôi à?]
"Không có. Tôi bận lắm, phải chuẩn bị thi." Sở Nguyên thuận miệng kiếm cớ.
[Nhưng trường em hai ngày nay đâu có kỳ thi nào.]
Sở Nguyên tức đến bật cười: "Anh đang theo dõi tôi à?"
[Nếu đã không định tiếp tục diễn nữa thì cũng không cần giấu thân phận đầu.]
[Nói đi, rốt cuộc anh là ai?]
[Bé cưng, tôi không hiểu em đang nói gì.]
Sở Nguyên mím c.h.ặ.t môi: "Vậy chúng ta chia tay đi."
[Vì sao?]
"Dù sao ngay từ đầu tôi ở bên anh cũng chỉ vì tiền. Bây giờ tôi đã tiết kiệm đủ rồi, không cần anh nữa."
Người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh, ít nói bỗng nhiên như phát điên:
[Bé cưng, tôi làm sai điều gì sao?]
[Tôi có thể cho em rất nhiều tiền.]
[Đừng chia tay được không?]
[Tôi yêu em.]
[Tôi yêu em.]
[Bé cưng, chờ tôi.]
[Chúng ta sắp được gặp nhau rồi.]
Những dòng chữ trên màn hình như méo mó vẹo vọ, tựa hàng trăm xúc tu đang vươn ra, muốn kéo Sở Nguyên vào trong. Hô hấp của cậu nghẹn lại, cậu vội vàng chặn toàn bộ phương thức liên lạc của đối phương, sau đó tắt điện thoại.
Thở ra một hơi thật dài, Sở Nguyên đưa tay day huyệt thái dương, thấp giọng c.h.ử.i một câu: "Đồ điên."
Sau khi chính thức nói lời chia tay, người đàn ông kia không còn xuất hiện quấy rầy cậu nữa. Có vẻ như cậu đã hoàn toàn thoát khỏi đối phương, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Chuyện của Cao Thịnh cũng dần dần bị mọi người lãng quên.
Sở Nguyên rút một khoản tiền trong tài khoản, mua một căn hộ ở trung tâm thành phố. Khoảng thời gian này cậu luôn bận rộn chuyển đồ qua lại, cuộc sống dường như đang dần trở về quỹ đạo.
Sáng thứ Hai.
Vì tối qua thức khuya livestream nên Sở Nguyên ngủ quên. Để kịp giờ đến trường, cậu chỉ có thể bắt taxi. Do không ngủ đủ giấc, vừa lên xe cậu đã đeo tai nghe, định tranh thủ chợp mắt một lúc.
"Bé cưng... vì sao lại không để ý đến tôi?"
Một giọng nam xa lạ đột nhiên vang lên bên tai. Sở Nguyên giật mình mở mắt, nhìn quanh bốn phía. Trong xe chỉ có cậu và tài xế. Ngoài cửa sổ, ánh nắng đang chiếu lên người cậu, thế nhưng Sở Nguyên vẫn cảm thấy lạnh buốt. Cậu đưa tay kéo cửa kính xe lên.
Chắc là dạo này quá mệt thôi. Sở Nguyên xoa xoa sống mũi.
Đúng lúc ấy...
Tiếng phanh xe ch.ói tai x.é to.ạc bầu không khí. Sở Nguyên còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã bị quăng mạnh về phía trước.
Một dòng chất lòng ấm nóng chậm rãi chảy xuống từ trán cậu. Ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ.
Trước khi hoàn toàn chìm vào hôn mê, cậu mơ hồ nghe thấy có người đang nói bên tai mình. Là giọng của người đàn ông kia — trầm thấp, lạnh lẽo, đầy từ tính, mang theo cảm giác rét buốt khiến người ta không thể kháng cự.
"Bé cưng... cuối cùng tôi cũng tìm được em rồi."