06

Lúc gã dâm tà bị cô giáo áo đỏ kéo lê đi, người ngợm đã đầy m.á.u me. Gã bò trên đất, cái nhìn gã dành cho tôi... ừm... ánh mắt của cô giáo áo đỏ lúc rời đi nữa... Một cái là hận thấu xương tủy, cộng thêm một cái là chứa chan tình ý. Làm tôi nhất thời không quản lý nổi biểu cảm khuôn mặt luôn.

May mà Thất Thất chạy lại ôm chầm lấy tôi, khiến tôi bừng tỉnh. Còn anh Triệu và gã tóc vàng nhìn tôi với ánh mắt vô cùng phức tạp.

"Cô là người đầu tiên tôi thấy thoát c.h.ế.t khỏi tay quỷ đấy."

"Lạc Lạc, cậu thực sự quá lợi hại luôn!" Thất Thất vui sướng ôm tôi nhảy cẫng lên, vừa cười vừa khóc, vừa đập mạnh vào lưng tôi: "Cái con bé này, sao cậu lại thành thật thế mà đi theo lão ta chứ, vạn nhất có chuyện gì thì sao? Hu hu hu..."

Suỵt... tay chân con gái gì mà khỏe thế hả nàng? Tôi vừa đau đến nhăn mặt vừa phải an ủi cô bạn đang sụp đổ cảm xúc này. Vốn dĩ vào cái phó bản kinh dị này cảm xúc của cô ấy đã lên đến đỉnh điểm, người quen duy nhất là tôi lại bị chủ nhiệm mang đi, nhịn được đến giờ Thất Thất đã rất nỗ lực rồi.

Đám học sinh quỷ nhìn cô giáo áo đỏ rời đi, rồi lại nhìn tôi, nhìn nhau một hồi rồi cũng biến mất tăm. Tiếc thật đấy, món ăn vặt cũng có thể giải cơn thèm mà đúng không? Gã tóc vàng và anh Triệu nhìn nhau, anh Triệu đưa ra nghi vấn trước.

"Lâm Lạc, cô có thể nói xem làm sao cô trở thành giáo viên không?"

Tôi nở nụ cười ngây thơ vô số tội: "Thầy chủ nhiệm là người tốt lắm ạ! Em nói em muốn làm giáo viên là thầy đưa bảng tên cho em luôn, còn mời em ăn gà nướng Orleans nữa!"

Anh Triệu rõ ràng là không tin. Tên chủ nhiệm kia nhìn qua là biết lệ quỷ, làm sao có thể thân thiện với người làm nhiệm vụ như thế? Nhưng việc tôi lấy được bảng tên là sự thật, tôi nghĩ lúc này anh ta đang đoán xem tôi có con bài tẩy gì. Dù có phải là sợ ném chuột vỡ đồ hay không thì lúc này anh Triệu cũng đối xử với chúng tôi rất thân thiện.

"Cô giáo lúc nãy có nói buổi tối bắt buộc phải về ký túc xá, thời gian ở đây trôi nhanh quá, chúng ta mau tìm phòng mình đi."

Tôi nhìn sắc trời đã ngả hoàng hôn bên ngoài cửa sổ, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thất Thất rồi gật đầu.

07

Vừa lúc tôi và Thất Thất tìm được phòng ký túc xá, trời bên ngoài đã tối mịt. Trong bóng đêm không có ánh đèn đường, cửa sổ đen ngòm như miệng vực sâu thẳm, trông vô cùng rợn người. Tôi thản nhiên kéo rèm lại, bảo Thất Thất là tôi đi tắm trước. Thất Thất vẫn còn lo lắng, dặn tôi có chuyện gì là phải hét lên ngay.

Đúng là địa điểm dễ xảy ra sự cố, tôi vừa mở vòi nước là m.á.u tươi chảy ra, trên gương mặt hiện lên một chữ m.á.u thật lớn. CHẾT!!! Ngay sau đó, đèn bắt đầu nhấp nháy, từ bồn cầu cũng không ngừng tuôn ra những lọn tóc đen ngòm.

Tôi nhíu mày. Thế này thì có hơi bẩn thỉu quá rồi, tôi làm sao mà mở miệng ra được đây? Đang suy nghĩ thì trong góc tường xuất hiện một bóng đen, sương đen bao quanh, tứ chi bám tường, đột ngột lao về phía tôi.

"Lạc Lạc!!" Ngoài cửa phòng tắm vang lên tiếng đập cửa của Thất Thất. "Cậu ổn không? Tớ nghe thấy tiếng huỵch một cái?"

Tôi dùng chân nghiền mạnh lên mặt con quỷ nữ, túm c.h.ặ.t lấy tóc nó: "Ồ, không sao, cái giá treo bị rơi thôi."

"Được, có chuyện gì nhớ gọi tớ nhé!"

Đợi Thất Thất đi khỏi, tôi cười nhe răng với con quỷ nữ, bắt đầu vo viên lớp sương đen trên người nó lại... Đợi tôi nuốt ngụm cuối cùng, mãn nguyện thở phào một cái, rồi bắt đầu rầu rĩ nhìn đống tóc đầy đất này. Tóc tuy cũng là một phần của lệ quỷ, nhưng ban nãy thấy nó chui ra từ bồn cầu nên tôi thực sự không nuốt trôi được.

Đang rầu rĩ, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy trong gương còn một con quỷ nữ mặt đầy m.á.u đang nhìn tôi, mồm chữ O mắt chữ A. Thế mới nói, tôi thực sự quá thích ngôi trường này rồi.

08

Ma gương vừa chạm mắt với tôi là rùng mình một cái, quay người định chạy. Miếng mồi dâng tận miệng thế này tôi đời nào để nó bay mất? Tôi vội vàng đưa tay chộp lấy tấm gương, tay xuyên thẳng qua mặt kính lôi con ma gương ra ngoài. Con ma gương nhìn đống tóc dưới đất mà run lẩy bẩy, vừa run vừa khóc, nước mắt m.á.u chảy ra còn lẫn cả nước mũi.

Chậc, đạo đức nghề nghiệp của các người kém quá, định làm ghê tởm khách hàng đấy à? Tôi xoa xoa cái bụng mới no được ba phần, thực sự là không có hứng ăn uống lắm. Vả lại cái con ma gương này tỏa ra mùi vị cứ như kim chi ấy.

"Dọn sạch đống tóc này đi, lau dọn phòng tắm cho sạch sẽ thì tôi không ăn ngươi."

Ma gương gật đầu lia lịa, rồi bắt đầu cần mẫn dọn dẹp phòng tắm, chẳng mấy chốc đã sạch bong sáng bóng. Tôi xoa cằm. Hình như tôi vừa khám phá ra công dụng mới của lũ quỷ quái thì phải... Đợi tôi tắm rửa thoải mái xong, con ma gương vẫn ngây ngốc co rúm trong góc, ôm c.h.ặ.t đống tóc trong lòng không dám cử động.

Tôi thở dài, đúng là đồ ngốc, thôi kệ, dù sao cũng chẳng ngon lành gì.

"Lát nữa bạn tôi vào, ngươi đừng dọa cô ấy. Mỗi ngày dọn sạch phòng tắm thì tôi sẽ không ăn ngươi, có con quỷ nào khác gây rắc rối cho ngươi, tôi cũng có thể giúp."

Ma gương gật đầu lia lịa. Đợi lúc Thất Thất vào tắm, tôi tiện tay dọn dẹp luôn mấy con quỷ nhỏ trong tủ quần áo và con quỷ nữ dưới gầm giường. Nằm thoải mái trong đống chăn nệm mà Thất Thất đã trải sẵn, tôi xoa bụng nhìn trần nhà, mỉm cười mãn nguyện. Nơi này tốt thật đấy, thật muốn ở đây cả đời không ra ngoài luôn.

Lúc này, tất cả lũ quỷ quái trong trường đồng loạt rùng mình một cái lạnh sống lưng.

09

Ngày hôm sau tâm trạng của tôi không được tốt cho lắm. Cả ngôi trường rộng lớn như vậy mà tất cả lũ quỷ quái như đã hẹn trước, đồng loạt biến mất không dấu vết. Anh Triệu thấy sắc mặt tôi khó coi thì nhất thời nghi ngờ không biết mình có nói sai chỗ nào không. Đúng vậy, không có lũ quỷ làm phiền, anh ta đã phát huy tối đa thực lực và tốc độ tìm kiếm manh mối của một người chơi kỳ cựu. Thế nhưng, thời gian ánh mắt anh ta dừng lại trên cái bảng tên của tôi ngày càng lâu, cái nhìn tham lam đó cũng ngày càng lộ liễu.

"Cho nên tôi thấy mọi chuyện nên là thế này: Nhiều năm trước, hiệu trưởng ngôi trường này không biết vì lý do gì mà nhất quyết xây trường trên khu mộ này, kết quả là thả Quỷ Vương ra, mọi người trong trường đều trở thành nô lệ của Quỷ Vương."

Tôi chẳng buồn nghe suy luận của anh ta, tìm một cái cớ để hoạt động riêng lẻ. Anh Triệu cảm thấy mình bị ngó lơ nên có chút không vui.

"Lâm Lạc, cô có vấn đề gì thì cứ nói ra, mọi người đều chung một đội, không cần phải giấu giếm thế đâu."

Tôi thực sự bị anh ta bám theo đến mức phát phiền, cộng thêm việc sáng sớm chưa có gì vào bụng, giờ tôi chẳng thèm khách sáo với anh ta nữa.

"Thứ nhất, tại sao hiệu trưởng lại chọn vị trí này để xây trường? Thứ hai, chẳng có bằng chứng nào cho thấy trường này xây trên mộ cả. Cuối cùng, nếu đã có Quỷ Vương thì Quỷ Vương chắc chắn là boss lớn nhất rồi, thay vì ngồi đây bàn bạc thì chẳng thà đi tìm thêm manh mối còn hơn."

Sắc mặt anh Triệu càng thêm khó coi, lại còn nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Nếu đã vậy, Lạc Lạc nói xem phân công thế nào?"

"Ừm... vậy thì hai người chúng ta mỗi người một hướng, gã tóc vàng và Thất Thất một hướng đi."

Thế là trong điều kiện thuận lợi, tôi đề nghị rời đi. Gã tóc vàng nghe tôi đi thì vỗ n.g.ự.c bảo bảo vệ tốt Thất Thất. Chẳng biết tối qua anh Triệu đã nói gì với gã mà sáng ra nhìn tôi cứ như nhìn thấy tổ tiên... không phải... như nhìn thấy idol... không phải... tóm lại là như nhìn thấy một nhân vật tầm cỡ nào đó vậy. Tôi vỗ vai gã, giọng điệu vô cùng trịnh trọng.

"Giao Thất Thất cho anh đấy, tôi tin anh."

Nhìn gã tóc vàng gật đầu lia lịa để che giấu đôi mắt đỏ hoe, tôi yên tâm đi về phía văn phòng chủ nhiệm. Cũng chẳng trách tôi cứ nhằm vào một con cừu mà vặt lông, tại chẳng tìm được con cừu nào khác mà! Giây phút tôi mở cửa văn phòng, chủ nhiệm vừa thấy tôi là định hóa thành sương đen chạy trốn ngay, bị tôi nhanh tay lẹ mắt tóm c.h.ặ.t lấy. Ánh mắt chủ nhiệm tuyệt vọng, nước mắt trào ra lã chã.

"Đại tiểu thư ơi, cô muốn gì tôi cũng đưa hết rồi, sao cô nói mà chẳng giữ lời thế?"

Làm thằng bé cuống đến mức nói cả giọng địa phương luôn. Tôi xoa đầu gã, cười hiền hậu.

"Lũ quỷ trong trường chạy đâu hết rồi?"

Lần này chủ nhiệm thực sự đau lòng: "Tổ tông ơi, tôi gọi cô là tổ tông luôn đấy. Ngôi trường này của tôi chỉ có vài đứa dùng được thôi, xin cô cao sầu nương miệng cho ạ. Bọn nó không ở đây thì cô cứ lo mà tìm manh mối đi, tìm xong rồi cô đi là được mà. Cô cứ nhằm vào mấy đứa lèo tèo tụi tôi mà phá hoại làm gì chứ?"

Tôi khẽ nheo mắt: "Ông chẳng phải nói ông là nhân vật quyền lực số hai sao? Ý là còn con quỷ lớn hơn đứng sau các người?"

Giọng nói chủ nhiệm đột ngột im bặt, rồi gã dứt khoát tự c.h.ặ.t đứt lớp sương đen bị tôi tóm lấy. Trước khi đi, ánh mắt gã nhìn tôi vô cùng độc ác.

"Đợi đại nhân đến, tôi nhất định sẽ xâu xé m.á.u thịt của cô, để cô cũng nếm mùi đau khổ này!" Rồi lặn mất tăm.

Tôi nhét lớp sương đen trong tay vào miệng, phủi phủi vụn bẩn trên tay. Đến thì đến thôi, tôi đã bảo mấy cái món ăn vặt các người làm sao mà lắm chuyện thế được, hóa ra bữa tiệc lớn đang ở phía sau.