Thầy bói nói tôi bẩm sinh đã có số hưởng, chỉ những ai yêu tôi mới có thể ở lại bên cạnh tôi.
Bố mẹ nhìn khuôn mặt ngây ngốc của tôi, nói tôi ngốc nghếch nhưng có phúc của người ngốc.
Từ nhỏ tôi đã có bạn thanh mai trúc mã bảo vệ bên cạnh, chưa từng bị bắt nạt.
Thỉnh thoảng anh ta lại hận rèn sắt không thành thép:
“Em có thể dữ dằn lên một chút được không? Bị mắng rồi mà vẫn đứng đó cười ngây ra.”
Ngày hai nhà định hôn ước từ bé, anh ta nghiêm túc hứa với tôi:
“Anh sẽ luôn bảo vệ em.”
Tôi từ nhỏ phản xạ chậm chạp, lúc sắp chia tay mới nhớ ra đưa tay ngoéo tay với anh ta.
Lời hứa này kéo dài rất nhiều năm.
Cho đến hôm nay, tự nhiên có một cô gái ngã lăn ra trước mặt tôi.
Tôi định đi đỡ, thì bị Mẫn Lễ đột nhiên xuất hiện gạt tay ra, gã gầm gừ với tôi:
“Em trở nên ác độc như vậy từ khi nào thế, anh đã nói anh với cô ấy chỉ là bạn bè bình thường.”
Tôi nhìn bọn họ rời đi, mãi sau mới cúi đầu thổi thổi mu bàn tay đang tê rần.
Hôm sau nhà họ Mẫn xảy ra chuyện lớn.
Mẫn Lễ là thiếu gia giả bị bế nhầm ở bệnh viện.
Thiếu gia thật là một nhóc tóc vàng.
Hóa ra lời thầy bói nói là thật.