Nước mắt tôi vỡ òa như đê vỡ. Đây mới là những người sẽ luôn yêu thương tôi vô điều kiện. Vậy mà tôi lại vì một gã đàn ông mà làm tổn thương hai đấng sinh thành đến mức ấy.
Vâng, sớm thôi ạ, đợi con giải quyết xong việc bên này.
Tôi lại nhắn tin cho chị chủ tiệm làm móng nơi tôi làm thêm, bảo mình bị ốm nên muốn xin nghỉ một thời gian. Mười phút sau, chị quản lý chuyển khoản cho tôi một khoản tiền hỗ trợ 200 nghìn kèm lời nhắn: Nghỉ ngơi cho tốt nhé, chúc em nhanh khỏe lại.
Trước đây tôi từng bàn với Chung Đằng chuyện muốn đi làm ở tiệm móng, anh ta gạt đi bảo không cần thiết, cứ ở nhà chăm con cho tốt là được. Tôi không thèm nghe, toàn tranh thủ lúc Chung Hưng Trúc đi học để ra ngoài làm thêm. Nhờ hồi nhỏ có chút năng khiếu hội họa nên tôi làm rất quen tay, lại còn có được một lượng khách quen trung thành.
Trong đầu tôi chợt lóe lên lời của một vị khách từng nói: “Hay là chị lập một tài khoản chuyên đăng video làm móng đi, với tay nghề của chị chắc chắn sẽ có nhiều người thích lắm đấy.” Lúc đó tôi chỉ cười trừ phụ họa chứ chưa bắt tay vào làm. Bây giờ, tôi muốn thử xem sao.
Tôi mở điện thoại, thử đăng tải video đầu tiên. Lượt xem chỉ lẹt đẹt vài chục. Không sao cả, mới là video đầu tiên thôi mà.
6
Ngày hôm sau, con trai về nhà lấy quần áo và đồ dùng cá nhân cho Chung Đằng. Khác hẳn với mọi khi, thằng bé không hề lớn tiếng cãi lại tôi nữa, cứ gom đồ xong là vội vội vàng vàng rời đi ngay.
Cô giáo chủ nhiệm gọi điện đến hỏi thăm tình hình của con trai. Cô ta huyên thuyên một tràng dài tai này qua tai khác.
“Mẹ Chung Hưng Trúc ơi, chị có đang nghe tôi nói không đấy! Thái độ này của chị khiến tôi nghiêm túc nghi ngờ chị chẳng hề quan tâm đến thành tích học tập của con mình!”
Mới nghe qua thì cứ tưởng cô ta là một giáo viên hết lòng vì học sinh, nhưng ngay giây tiếp theo cô ta đã lộ rõ đuôi cáo.
“Hôm nay con không đi học, tôi đã xin nghỉ hộ con rồi, dù sao con cũng là học sinh lớp học thêm của tôi nên cũng được ưu ái chút ít. Đúng rồi, tiền học thêm tháng này chị mau ch.óng chuyển vào tài khoản cho tôi nhé.”
Cô ta lén lút mở lớp dạy thêm ở nhà, học sinh nào không tham gia sẽ bị cô ta cô lập và trù dập trên lớp. Tôi đã chịu đựng việc này quá đủ rồi.
“Chuyện của Chung Hưng Trúc sau này tôi không quản nữa, cô đi mà đòi tiền bố nó. Nếu cô còn gọi điện làm phiền tôi nữa, tôi sẽ lên thẳng Sở Giáo d.ụ.c để tố cáo cô mở lớp dạy thêm trái phép đấy, cuộc gọi hôm nay tôi đã ghi âm lại rồi.”
Nói xong, tôi thẳng tay cúp máy. Chuyện hậu quả thế nào, tôi lười bận tâm.
Tối đến, cả nhà bốn người bọn họ rồng rắn kéo nhau về nhà. Mẹ chồng lườm tôi một cái sắc lẹm.
“Cô đúng là đồ độc ác! Ngày thường tiêu hoang phí thì chớ, giờ đến chuyện chính sự cũng giở thói dỗi hờn! Cô đem tương lai của cháu đích tôn tôi ra làm trò đùa đấy à! Mau nộp tiền học thêm cho cô giáo đi! Nếu tôi còn nghe thấy cô đòi đi tố cáo cô giáo dạy thêm nữa, cái thân già này sẽ liều mạng với cô.”
Bố chồng cũng phụ họa: “Chẳng có loại con dâu nhà ai có cái kiểu như cô.”
Con trai thì nép sau lưng mẹ chồng: “Mẹ mau đi xin lỗi cô chủ nhiệm đi, không thì… không thì con không nhận người mẹ như mẹ nữa đâu.”
Chung Đằng đổi giọng thấm thía: “Tôi biết thời gian này tinh thần cô không được ổn định, nhưng cô không nên gây chuyện với cô chủ nhiệm như thế, sau này Hưng Trúc biết giấu mặt vào đâu trên lớp?”
Tôi thản nhiên ngước mắt lên: “Nó giấu mặt đi đâu thì liên quan gì đến tôi? Anh tự đi mà nộp tiền cho nó.”
“Thẻ lương của tôi giao hết cho cô rồi, tôi lấy đâu ra tiền?”
Tôi cười khẩy một tiếng: “Thì lấy tiền quỹ đen của anh ra mà nộp. Đừng tưởng tôi không biết bấy lâu nay anh chỉ nộp một nửa lương cho tôi, trước đây là tôi giữ thể diện cho anh nên mới không thèm bóc mẽ thôi.”
Chung Đằng lập tức câm nín. Bố chồng lại nhảy ra đỡ đạn.
“Đàn ông con trai đứa nào chẳng giữ chút tiền lận lưng? Cũng tại cô cứ khư khư giữ hết tiền nong trong nhà nên con trai tôi mới phải hạ sách như thế.”
“Tôi nói thật nhé, hồi đó thà thằng Đằng nó lấy con Đàm Viên Viên cùng làng còn hơn. Nghe nói giờ con bé mở shop quần áo lớn trên thành phố rồi, đúng kiểu người ta gọi là… phụ nữ độc lập thời đại mới ấy, loại phụ nữ như thế mới xứng đáng làm con dâu nhà này.”
Cái tên Đàm Viên Viên này tôi có ấn tượng. Năm ngoái Chung Đằng đi họp lớp về say khướt, miệng cứ lẩm bẩm gọi cái tên này suốt đêm. Sắc mặt Chung Đằng khẽ biến đổi, anh ta kéo kéo tay áo bố chồng bảo ông đừng nói nữa.
Tôi cúi đầu cười thầm.
Ngày mới bên nhau, hai đứa vừa nghèo vừa yêu nhau tha thiết.
Hồi đó để kiếm tiền, hai đứa phải thức dậy từ tờ mờ sáng để bày hàng quán ở cổng trường học. Anh ta phụ trách làm đồ ăn, còn tôi phụ trách thu tiền và mời chào khách.
Có đôi khi gặp phải phụ huynh học sinh khó tính gây sự, anh ta cũng sẽ đứng ra chắn trước mặt bảo vệ tôi.
Mỗi khi người ta vãn khách, mặt trời ló dạng, sự nhếch nhác của hai đứa lại hiện rõ mồn một dưới ánh bình minh. Hai đứa nhìn nhau, anh ta nhìn tôi mà đỏ hoe mắt, hứa hẹn sau này sẽ cho tôi một cuộc sống tốt đẹp.