Tôi không kìm nén nổi cảm xúc, liền bấm nghe đi nghe lại đoạn ghi âm ấy tới hai ba lần liền, hai bên má nóng bừng bừng đỏ ửng như quả cà chua chín, người đàn ông này sao mà lại có thể quyến rũ và giỏi thả thính đến mức độ nhường này cơ chứ, tôi thực sự là yêu anh c.h.ế.t đi được mất thôi!

Đợt này đội tuyển của Hứa Trạch Uyên sắp sửa đại diện cho trường lên đường đến thành phố Hàng Châu để tham dự vòng chung kết cuộc thi lập trình quốc tế ACM, mà trùng hợp làm sao gia đình tôi vốn dĩ cũng đang định cư tại Hàng Châu, nhận thấy thái độ của anh đối với tôi những ngày qua đã có những chuyển biến rõ rệt và mềm mỏng hơn rất nhiều, tôi đương nhiên muốn được đằng chân lân đằng đầu, nhanh ch.óng chớp lấy cơ hội vàng này để một đòn hạ gục thu phục lại trái tim anh.

Chính vì vậy tôi liền nhắn tin năn nỉ xin được đi ké xe buýt của đoàn trường để về nhà, bảo anh hãy ưu tiên giữ sẵn cho tôi một chỗ ngồi bên cạnh, và kỳ diệu làm sao anh thế mà lại gật đầu đồng ý.

Đang trong lúc tâm trạng hớn hở phấn khởi thu dọn hành lý vào vali, thì cô bạn cùng phòng Tiền Nhu bỗng nhiên đẩy cửa bước vào.

Tôi thoáng ngẩn người ra một nhịp vì vô cùng ngạc nhiên khi thấy người bạn đã dọn ra ngoài thuê phòng trọ sống riêng suốt hơn nửa tháng qua hôm nay lại đột ngột quay trở về phòng.

Cô ta nhìn thấy tôi đang tất bật gấp quần áo nhét vào vali, liền khẽ nghiêng người lách qua một bên bước vào trong góc phòng, cất tiếng hỏi han: "Cậu chuẩn bị về quê thăm gia đình đấy à?"

"Coi như là vậy đi." Tôi cắm cúi kéo khóa chiếc vali lại, buông một câu trả lời qua loa cho xong chuyện, dẫu sao mối quan hệ tình cảm giữa tôi và cô ta từ trước đến nay vốn chẳng mấy thân thiết gì cho cam.

Xách chiếc vali hành lý bước nhanh chân ra phía cổng trường đại học, từ đằng xa tôi đã nhìn thấy bóng dáng cao ráo của Hứa Trạch Uyên đang đứng đợi, hai bàn tay thong thả đút vào túi quần, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp xuống trán, cúi đầu chăm chú lướt màn hình điện thoại, làn da trắng ngần của anh dưới ánh nắng ban mai rực rỡ bừng sáng lên lấp lánh, toát lên vẻ thư sinh tuấn tú ngời ngời.

Hứa Trạch Uyên tựa như có giác quan thứ sáu linh cảm mách bảo, liền chậm rãi ngẩng đầu đưa mắt nhìn về phía tôi, anh thong thả bước lại gần đón lấy chiếc vali từ tay tôi nhét vào khoang chứa đồ dưới gầm xe buýt lớn, rồi khẽ hất chiếc cằm thanh tú ra hiệu: "Bước lên xe đi."

"Anh bước lên trước đi mà." Tôi đưa tay khẽ nắm lấy góc vạt áo thun của anh níu lại.

Lúc xông pha mặt dày theo đuổi người ta thì bản thân tôi căn bản chẳng biết ngại ngùng hay xấu hổ là gì, thế nhưng giờ đây bắt một đứa sinh viên Viện Toán học như tôi phải trơ trẽn bước lên ngồi ké chiếc xe buýt chở toàn bộ đội tuyển của Viện Công nghệ Thông tin, thì tôi thực sự đã bắt đầu biết cảm thấy ngượng chín cả mặt rồi.

Hứa Trạch Uyên khẽ cúi đầu đưa ánh mắt nhìn xuống vạt áo bị bàn tay tôi nắm c.h.ặ.t làm nhăn nhúm lại, rồi quét mắt nhìn lướt qua khuôn mặt đang đỏ ửng lên của tôi, khóe môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ trêu chọc khiến người ta nhìn vào mà tim đập chân run:

"Hóa ra đại hoa khôi Khương Nghiêu đây mà cũng biết đến hai chữ xấu hổ cơ đấy à?"

Trong câu nói ấy vừa nồng nặc mùi mỉa mai lại vừa chan chứa vẻ trêu ghẹo cưng chiều, tóm lại nghe qua thì có vẻ chẳng mấy lọt tai cho lắm, đúng là cái gã đàn ông khó ưa đáng ghét, cả cuộc đời này anh rốt cuộc còn muốn bắt tôi phải chịu đựng bao nhiêu cơn giận dỗi nữa đây?!

Tôi vừa mới toan buông lỏng bàn tay định bụng tự mình bước chân lên xe, thì Hứa Trạch Uyên đã bất ngờ vươn bàn tay to lớn ấm áp của anh ra, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi rồi dắt tôi cùng bước lên xe.

Cái đồ ngoài miệng thì cứng rắn độc địa nhưng sâu thẳm trong lòng lại mềm yếu vô cùng!

Tâm trạng của tôi bỗng chốc trở nên rạng rỡ và vui tươi như mở cờ trong bụng, nếu như tạm thời phớt lờ đi hàng chục ánh mắt vừa ám muội vừa kinh ngạc sửng sốt của toàn bộ sinh viên ngồi trên xe buýt lúc này.

Vị trí ghế ngồi mà Hứa Trạch Uyên lấy ba lô đặt giữ chỗ từ trước lại nằm ngay ở hàng ghế sát phía sau lưng của Hạ Châu, khoảnh khắc khóe mắt tôi vô tình liếc thấy khuôn mặt lạnh tanh đóng băng của Hạ Châu ngồi phía trước, tôi bỗng nhiên cảm thấy Hứa Trạch Uyên nhà mình thực ra cũng chẳng hề ngây thơ đơn thuần chút nào, trong lòng không khỏi buồn cười thầm thán phục.

Đến khi tôi giật mình tỉnh giấc ngủ say sau một chặng đường dài, bỗng nhận thấy đầu mình đang ngoan ngoãn tựa hẳn lên bờ vai vững chãi của Hứa Trạch Uyên, vành chiếc mũ lưỡi trai của anh hắt xuống một lớp bóng râm che chở trên khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt anh đang khép hờ tĩnh lặng, cả con người anh lúc này dường như đã bớt đi vài phần tính khí công kích hung hãn thường ngày, mà lại toát lên một vẻ vô cùng dịu dàng ấm áp.

"Cấm tiệt không được nhìn trộm nữa nghe chưa." Hứa Trạch Uyên thậm chí còn chẳng buồn mở mắt ra, đôi bờ môi mỏng chỉ khẽ mấp máy cử động thốt lên một câu răn đe, chất giọng trầm khàn có chút khàn đục quyến rũ c.h.ế.t người.

Ánh mắt tôi vô tình quét trúng vành tai đang đỏ ửng lên của anh, tôi liền vội vàng ngồi thẳng lưng dậy, quay ngoắt khuôn mặt ngượng ngùng nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Chuyến đi này quả thực là không hề uổng phí công sức chút nào!

Theo chân Hứa Trạch Uyên bước vào sảnh khách sạn nơi đoàn thi đấu lưu trú, khóe môi anh dường như không tài nào kìm nén nổi một nụ cười cong cong: "Về đến thành phố nhà mình rồi mà không chịu bắt xe về nhà ngay đi à?"

Tôi liền dùng chất giọng mềm mỏng ngọt ngào như rót mật để làm nũng trêu ghẹo anh: "Mục đích chuyến này em cất công lặn lội theo chân anh đến đây là để làm gì, chẳng lẽ trong lòng anh lại không tự biết hay sao cơ chứ? Nhà của em lại căn bản không nằm ở cái quận này, nếu như em mà ngoan ngoãn về nhà thật thì làm sao anh có thể nhìn thấy mặt em được nữa nào?"

Hứa Trạch Uyên khẽ bật ra một tiếng cười khẩy: "Bà đây thèm khát nhìn mặt cô lắm đấy chắc."

Bảo anh ấy là một chú ch.ó dữ quả thực chẳng sai một li nào!

Đang trong lúc cơn tức giận trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi vừa mới nhen nhóm bốc lên, thì Hạ Châu từ phía sau đang kéo chiếc vali thong thả bước chân ngang qua, cất giọng lười biếng mở lời:

"Học tỷ hôm trước ở trường từng hứa hẹn là sẽ mời tôi một bữa cơm thịnh soạn để tạ lễ cơ mà, vừa hay hôm nay chúng ta cùng đặt chân đến Hàng Châu rồi, chi bằng học tỷ hãy nhân cơ hội này đứng ra làm tròn bổn phận chủ nhà chu tất nhé."

Cái này chẳng phải chính là thời cơ buồn ngủ lại gặp đúng lúc có người mang gối êm đến kê đầu hay sao cơ chứ?!

"Cấm tiệt không được phép đi!" Giọng nói của Hứa Trạch Uyên bỗng chốc nghiến c.h.ặ.t qua từng kẽ răng, tựa như đang gồng mình rặn ra từng chữ một, rõ ràng là ngọn lửa ghen tuông trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh đã bùng cháy lên dữ dội tột cùng.

Tôi nghiêng đầu đưa ánh mắt nhìn anh, chạm thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đang bốc hỏa của anh, tôi khẽ nhướng cằm lên đầy vẻ ngạo mạn và phóng túng:

"Người ta dẫu sao cũng đã từng giúp đỡ em một ân tình lớn, nợ nần ân tình thì làm sao có thể không tìm cách trả lại cho sòng phẳng được cơ chứ anh?"

"Tôi sẽ đi cùng với cô!"

"Anh lấy tư cách và thân phận gì mà đòi đi cùng với em để đứng ra tiếp khách cơ chứ?"

Tôi chỉ là muốn thăm dò chút phản ứng trong lòng anh một chút thôi mà, nào ngờ đâu Hứa Trạch Uyên liền nheo đôi mắt hẹp dài lại liếc xéo tôi một cái, khẽ nhổ một tiếng cười khẩy khinh bỉ, rồi dứt khoát vung chân sải những bước chân dài đùng đùng quay người bỏ đi thẳng.

Mẹ kiếp chứ, cái gã đàn ông này quả thực là căn bản tuyệt đối không bao giờ chịu nổi bất kỳ sự khiêu khích hay kích tướng nào!

Tôi định thần lại đưa mắt nhìn sang phía Hạ Châu, nét mặt cậu ấy vẫn vô cùng phẳng lặng bình thản, nơi khóe mắt và chân mày nhiễm lên một nét cười khẽ khàng đầy bí hiểm, rõ ràng là cậu ấy đã sớm đoán trước được toàn bộ phản ứng kịch liệt này của Hứa Trạch Uyên.

Trong một thoáng chốc tôi bỗng dâng lên một cảm giác rằng: Con người Hạ Châu này dường như còn thấu hiểu tâm lý và tính khí của Hứa Trạch Uyên sâu sắc hơn cả bản thân tôi rất nhiều.

Cùng bước chân vào trong thang máy khách sạn, cánh cửa thang máy vừa khép c.h.ặ.t lại thì Hạ Châu mới từ tốn cất tiếng hỏi:

"Nhất quyết bắt buộc phải theo đuổi lại cậu ta bằng được hay sao?"

Tôi đưa hai bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy cần kéo của chiếc vali: "Ừm, đúng thế đấy... mà chuyện vừa rồi... cho tôi gửi lời xin lỗi chân thành đến cậu nhé."

Dẫu sao bản thân tôi cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng và áy náy, dù gì thì trước đây cậu ấy cũng từng là một nhân vật có tên biệt danh hoàng tráng trong danh bạ ao cá của tôi cơ mà.

Chương 11 - Tôi Bị Tố Là Trà Xanh Hám Tiền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia