Tôi khẽ nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày, đưa tay đẩy nhẹ vai cô ta một cái để ngăn chặn những tiếng khóc thút thít vô nghĩa.
Tiền Nhu dường như nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng tôi lại có thể giải quyết vụ việc một cách nhẹ nhàng và dễ tính đến mức độ nhường này, cô ta thoáng ngẩn người ra sững sờ mất vài giây rồi vội vã gật đầu lia lịa như giã gạo.
Một người hễ cứ nhìn thấy người khác ngứa mắt không vừa lòng thì căn bản chẳng cần bất kỳ một lý do chính đáng nào cả, tôi thực lòng cũng chẳng buồn buồn miệng gặng hỏi xem động cơ sâu xa vì sao cô ta lại nhẫn tâm hãm hại tôi làm chi cho mệt người, đang lúc tôi xoay người chuẩn bị bước chân ra về, thì Tiền Nhu tựa như vừa được lương tâm thức tỉnh, hoặc giả đúng hơn là cô ta muốn tung đòn phản phé kéo luôn cả đồng minh xuống vũng bùn cùng mình:
"Khương Nghiêu ơi! Toàn bộ những bài viết và hình ảnh bôi nhọ trên bảng tin tỏ tình ấy... căn bản hoàn toàn không phải là do tôi gửi cho mẹ đẻ của cậu đâu nhé, người trực tiếp gửi toàn bộ những thứ đó cho mẹ cậu chính là Giang Nguyên đấy!"
Tôi khép cánh cửa phòng trọ lại bước chân ra ngoài, đứng trầm ngâm hồi tưởng lại một lát thì mới nhớ ra: Giang Nguyên chính là cái cô nàng hoa đào nát thầm thương trộm nhớ Hứa Trạch Uyên bấy lâu nay, đúng quả thực là tai bay vạ gió, trâu bò húc nhau ruồi muỗi c.h.ế.t oan.
Tôi thuận tay rút điện thoại bấm gửi một dòng tin nhắn ngắn gọn thông báo toàn bộ sự việc sang cho Hứa Trạch Uyên.
Đúng là một lũ ngây thơ và ngu ngốc đến mức nực cười! Bọn họ ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần giở trò bẩn thỉu hãm hại bôi nhọ tôi là sẽ có thể đường đường chính chính thượng vị bước chân vào trái tim của Hứa Trạch Uyên hay sao? Quá đỗi ngây thơ và hoang đường! Hứa Trạch Uyên trên cõi đời này ngoài Khương Nghiêu tôi ra thì căn bản chẳng bao giờ thèm để mắt yêu thương bất kỳ một ai khác cả.
Khoảnh khắc nhận được dòng tin nhắn hồi âm vỏn vẹn ba chữ "Tôi biết rồi" ngắn gọn từ anh, toàn bộ tâm can tôi bỗng chốc hoàn toàn thả lỏng và nhẹ nhõm đến vô cùng.
Cái tính khí thối tha hung dữ như ch.ó dữ của Hứa Trạch Uyên một khi đã đích thân ra tay, thì tôi thật sự chẳng dám tưởng tượng xem anh sẽ dùng những đòn trừng phạt tàn khốc và cay độc đến mức độ nào để làm nhục và dằn mặt cô ả Giang Nguyên kia nữa, nhưng mà thôi kệ, đáng đời cô ta lắm, dẫu sao thì bản thân tôi trước đây chẳng phải cũng từng bị anh hung dữ mắng mỏ đày đọa suốt bao nhiêu lần rồi hay sao, cứ để cho cô ta tha hồ mà "tận hưởng" cái cảm giác ấy đi nhé.
Tôi lười biếng thả từng bước chân thong dong đi dạo trong khuôn viên trường đại học, thế nhưng vừa vặn đi đến ngã rẽ thì lại tình cờ đ.â.m sầm mặt đối mặt với Chu Dĩ đang tung tăng đi chơi cùng nhóm bạn.
Đôi mắt cậu nhóc vừa nhìn thấy bóng dáng tôi liền lập tức sáng rực lên như vơ được vàng: "Chị gái ơi! Chị có muốn cùng đi chơi với tụi em không nào? Gần trường mình vừa mới khai trương một quán bar mới toanh xịn xò lắm đấy, tụi mình cùng nhau ghé qua đó quậy một bữa cho vui đi chị!"
Lời từ chối khách sáo vừa mới chớm đến bên khóe môi lại bị tôi nuốt ngược vào trong bụng, dẫu sao buổi chiều nay tôi cũng chẳng có việc gì bận rộn cả, thế là tôi liền vui vẻ gật đầu nhận lời đi cùng.
Ở những nơi có sự xuất hiện của công t.ử Chu Dĩ thì số lượng các cô gái trẻ đẹp vây quanh đương nhiên là nhiều vô số kể, tôi theo phản xạ tự nhiên đưa mắt lướt nhìn quanh một vòng, Chu Dĩ liền vô cùng tinh ý khẽ ghé sát đầu lại gần bên tai tôi thì thầm nịnh nọt:
"Toàn bộ bọn họ căn bản chẳng có lấy một ai xinh đẹp và quyến rũ bằng một góc của chị gái đâu nè."
Dẫu biết rõ mười mươi những lời cậu ta thốt ra hoàn toàn là sự thật khách quan rành rành, thế nhưng một đứa con gái một khi nhận được những lời khen ngợi ngọt ngào thì khóe môi vẫn không tài nào kìm nén nổi một nụ cười rạng rỡ.
Có lẽ là vì bài học đắt giá về việc mất đi rồi mới biết trân trọng những gì mình đang có, nên khi bị đám bạn bè trong bàn tiệc yêu cầu tham gia thử thách trò chơi Thách thức: bắt buộc phải cùng Chu Dĩ cùng nhau c.ắ.n chung một thanh kẹo socola cho đến khi chạm môi, tôi đã dứt khoát lắc đầu từ chối thẳng thừng, tự mình phạt uống cạn ba ly rượu mạnh rồi ngoan ngoãn ngồi nép mình vào góc ghế sô pha đệm da.
Chu Dĩ liền mặt dày nhích người lại ngồi sát bên cạnh tôi, cất chất giọng có phần hơi nũng nịu, ngọt ngào và mềm mỏng làm nũng:
"Tại sao chị gái lại nỡ lòng nào từ chối em cơ chứ? Hành động này của chị làm tổn thương sâu sắc trái tim bé bỏng của em rồi đây này."
Tôi đưa mu bàn tay thon thả lên khẽ áp nhẹ vào gò má hơi nóng ran của mình, mỉm cười dịu dàng đáp lời:
"Chị đã có bạn trai chính thức rồi em ơi, nếu như để cho anh ấy biết được thì anh ấy sẽ nổi trận lôi đình ghen tuông dữ dội lắm đấy."
Nét mặt của Chu Dĩ bỗng chốc thoáng ngẩn người ra đầy vẻ kinh ngạc sửng sốt, rồi ngay sau đó biến chuyển thành một chút tiếc nuối và hụt hẫng khẽ khàng:
"Chị gái thế mà lại đã có bạn trai mới rồi cơ đấy à? Rốt cuộc là thằng đàn ông nào mà lại có bản lĩnh cao cường đến mức độ có thể thu phục được chị thế cơ chứ?"
Lời tôi còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng để trả lời, thì một bóng đen cao lớn quen thuộc bỗng nhiên từ phía sau sừng sững đổ ụp xuống trùm kín lấy đỉnh đầu tôi, tôi giật mình ngước mắt nhìn lên, liền nhìn thấy Hứa Trạch Uyên lúc này đang đứng khoanh tay ngay sát phía sau lưng mình, sắc mặt anh đen kịt và xấu xí tột cùng đến mức muốn g.i.ế.c người:
"Bước ra ngoài ngay lập tức!"
Ý thức được việc bản thân và Chu Dĩ ban nãy ngồi nép sát vào nhau thì thầm to nhỏ có phần hơi quá đỗi thân mật và gần gũi, trong lòng tôi bỗng chốc dâng lên một sự chột dạ và hoảng loạn tột cùng, tôi vội vã xách chiếc túi xách hàng hiệu lên, cất tiếng chào tạm biệt đám bạn trong bàn tiệc rồi nhanh chân rảo bước đi theo anh ra ngoài quán bar.
Tôi chủ động vươn bàn tay nhỏ bé của mình ra nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay to lớn của Hứa Trạch Uyên, thế nhưng anh tuyệt nhiên không hề nắm lại hay đáp lại cái siết tay của tôi, chỉ lạnh lùng để mặc cho tôi dắt đi như một cỗ máy vô hồn, nỗi tủi thân trong lòng tôi bỗng chốc lại dâng trào nghẹn ứ nơi cổ họng:
"Anh làm cái trò gì thế hả? Em thực sự căn bản chẳng hề làm ra bất kỳ hành vi nào quá giới hạn cả mà!"
Hứa Trạch Uyên dứt khoát rút bàn tay của mình ra khỏi tay tôi, vươn những ngón tay thon dài bóp nhẹ lấy chiếc cằm thanh tú của tôi, gằn từng tiếng qua kẽ răng:
"Nếu như cô mà dám cả gan làm ra cái trò gì mờ ám thật, thì cô nghĩ bản thân mình bây giờ còn có thể lành lặn đứng vững ở đây để nói chuyện với tôi được nữa hay sao?!"
"Thế bây giờ anh muốn đưa em đi đâu nào?" Tôi chỉ là cất tiếng hỏi han bâng quơ một câu cho đỡ ngượng ngùng.
Khóe môi mỏng của Hứa Trạch Uyên khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai và nguy hiểm, ánh mắt sắc lạnh của anh khẽ liếc sang nhìn về phía tòa khách sạn sang trọng nằm sừng sững ở ngay phía đối diện con đường, cảnh tượng ấy khiến cho tôi lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng tắt ngấm mọi âm thanh không dám ho he nửa lời.
Gã đàn ông bá đạo này nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi sải bước bước đi trên vỉa hè lộng gió, cơn giận dữ hung hãn trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh dường như cũng đã dần dần nguội bớt đi đôi phần:
"Trong lúc tôi đang phải cắm đầu ở trường học ra tay dọn dẹp trừng trị cái con ả Giang Nguyên kia cho cô, thì bản thân cô lại nhởn nhơ chạy tót ra ngoài này để đú đởn nhảy múa chơi bời với thằng nhóc Chu Dĩ này đấy à?"
Nghe qua thì thấy quả thực hành động của bản thân có phần hơi quá đáng và có lỗi thật đấy chứ.
"Lần sau em hứa danh dự là sẽ không bao giờ dám như thế nữa đâu mà." Tôi liền đưa hai tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh lắc qua lắc lại làm nũng dỗ dành.
Tâm trạng của Hứa Trạch Uyên dường như đã được vuốt ve xoa dịu vô cùng thoải mái, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười cưng chiều ấm áp:
"Tôi cũng đâu có hẹp hòi cấm tiệt không cho cô đi chơi với bạn bè đâu cơ chứ."
Thế nhưng đương nhiên là không đi chơi lăng nhăng bên ngoài thì vẫn tốt hơn gấp ngàn lần.
Kỳ thực chỉ cần được ở bên cạnh một mình Hứa Trạch Uyên như thế này thôi, thì cả cuộc đời này của tôi đã ngập tràn niềm vui sướng và hạnh phúc viên mãn nhất trần gian rồi.
-Hết-