Tôi khẽ đưa mắt liếc nhìn qua đội hình của anh, ban đầu tôi cứ ngỡ thành viên mà anh lựa chọn thay thế tôi là Trịnh Thông, ai mà ngờ được người ngồi bên cạnh anh lại là Vương T.ử Hưng.
Tôi sải bước bước lại gần chiếc bàn làm việc nơi Hạ Châu và người đồng đội còn lại tên Trương Duệ đang ngồi sẵn, kéo ghế ngồi xuống rồi mở máy tính xách tay lên:
"Chẳng phải hôm trước cậu bảo với tôi là anh ta ghép đội với người họ Trịnh nào đó cơ mà?"
"Hôm đó tôi chỉ bảo là Trịnh cái gì đó thôi chứ chưa nhìn kỹ danh sách, chắc là do tôi nhớ nhầm ấy mà." Hạ Châu mắt nhìn thẳng vào màn hình máy tính không hề chớp mắt, ánh sáng huỳnh quang hắt lên khuôn mặt tuấn tú của cậu ấy càng làm tôn lên nét dịu dàng, thanh tú và vô cùng xinh đẹp.
Đúng giờ thi đấu chính thức bắt đầu, Hạ Châu nhanh ch.óng tải đề bài từ hệ thống xuống, bước chân sang phòng 417 sát vách in ra ba bản cứng rồi phát tận tay cho từng người chúng tôi.
Trong không gian phòng thí nghiệm bắt đầu rộ lên những tiếng xôn xao bàn tán thảo luận sôi nổi của các đội thi khác, duy chỉ có chiếc bàn của nhóm ba người chúng tôi là vô cùng yên tĩnh và trầm lặng, ai nấy đều cắm cúi tự nghiên cứu phần việc của riêng mình.
"Cậu đã có hướng tư duy giải thuật nào trong đầu chưa?" Hạ Châu khẽ nghiêng người ghé sát lại gần bên cạnh tôi một chút, phá vỡ bầu không khí có phần hơi gượng gạo và xa cách giữa hai chúng tôi.
Tôi khẽ gật đầu: "Tôi cũng đã nhen nhóm được một chút ý tưởng rồi, để tôi thử bắt tay vào vẽ sơ đồ thiết lập mô hình thuật toán xem sao nhé."
"Học tỷ của chúng ta quả nhiên là giỏi giang xuất sắc thật đấy." Hạ Châu khẽ bật ra một tiếng cười nhỏ nhẹ, dẫu biết rằng trong câu nói ấy ẩn chứa một chút ý tứ trêu chọc trêu ngươi, thế nhưng cái vẻ mặt quá đỗi ôn hòa và nhã nhặn của cậu ấy lại khiến cho người ngoài lầm tưởng rằng đó là một lời khen ngợi chân thành từ đáy lòng.
Tôi chẳng buồn thèm đôi co với cậu ta nữa, liền cầm b.út lên bắt đầu vẽ các trục tọa độ và công thức toán học ra giấy nháp, đồng thời tranh thủ tra cứu thêm các thuật toán dữ liệu trên mạng.
"Có muốn nghỉ tay chợp mắt một lát không? Đã hai giờ sáng rồi đấy." Hạ Châu khẽ ngả lưng dựa vào thành ghế, lần đầu tiên chủ động cất tiếng nhắc nhở tôi.
Tôi ngước mắt nhìn quanh căn phòng thí nghiệm rộng lớn, nhận thấy phần lớn sinh viên của các đội khác đều đã lục tục thu dọn đồ đạc ra về hoặc gục xuống bàn ngủ say:
"Để lát nữa đi, mô hình thuật toán của tôi sắp sửa hoàn thành xong xuôi rồi này."
Mãi cho đến khi tôi hoàn tất toàn bộ các thuật toán mô hình và bàn giao toàn bộ tập tài liệu tính toán sang cho Hạ Châu xử lý, thì đồng hồ trên tường đã điểm đúng tám giờ sáng ngày hôm sau.
Cả người tôi lúc này mệt mỏi rã rời đến mức hai mí mắt cứ díp c.h.ặ.t vào nhau không sao mở nổi, đến cả chút sức lực cỏn con để đứng thẳng dậy cũng căn bản chẳng còn nữa.
Tôi buông b.út buông chuột rồi nằm vật úp mặt xuống mặt bàn làm việc: "Tôi chợp mắt ngủ một lát đây nhé, mệt c.h.ế.t đi được rồi."
"Nhiệt độ điều hòa trong phòng này hơi thấp đấy."
Hạ Châu từ phía sau lưng thong thả rút ra một chiếc áo khoác gió dày dặn cẩn thận trùm lên bờ vai tôi, lúc này tôi mới ngạc nhiên nhận ra cậu ấy thế mà lại có chuẩn bị sẵn áo khoác mang theo:
"Sao cậu đi thi mà lại còn cẩn thận mang theo cả áo khoác thế này?"
"Thể trạng sức khỏe của tôi vốn dĩ rất yếu ớt và dễ bị cảm lạnh." Những ngón tay thon dài trắng ngần của Hạ Châu khẽ gõ nhẹ từng nhịp đều đặn lên mặt bàn gỗ, ánh mắt cậu ấy vẫn dán c.h.ặ.t vào tập bản thảo mô hình mà tôi vừa đưa cho chứ không hề rời đi.
Tôi cố gắng hé mở một khe mắt nhỏ liếc nhìn thân hình gầy gò thanh mảnh của cậu ấy, lẩm bẩm trong miệng: "Nhìn qua là tôi thừa nhận ra thể trạng cậu yếu đuối rồi."
Trong cơn mơ màng chập chờn, tôi dường như nghe thấy tiếng cười khẽ khàng đầy ẩn ý của cậu ấy vang lên bên tai:
"Thế sao? Sau này rồi cậu sẽ được đích thân kiểm chứng và thấu hiểu rõ ràng thôi."
Đợi đến khi tôi giật mình tỉnh giấc ngủ say, mở màn hình điện thoại lên xem thì phát hiện thời gian đã bước sang giữa trưa, toàn thân đau nhức ê ẩm như vừa bị ai nện một trận đòn: "Tôi phải tranh thủ chạy về phòng ký túc xá tắm rửa thay quần áo một chút đã."
Hạ Châu thong thả đẩy một hộp cơm trưa văn phòng đặt bên cạnh sang trước mặt tôi: "Ăn cơm lót dạ trước đi đã, đồ ăn vẫn còn nóng hổi đấy."
Tôi đưa tay đón lấy mở nắp hộp cơm ra, vừa ăn được một nửa thì trong đầu bỗng nhiên sực nhớ ra nguyên tắc sống của mình: Tuyệt đối không thể tùy tiện đón nhận sự quan tâm chăm sóc vô cớ từ những người đàn ông khác nữa, liền ngẩng đầu cất tiếng hỏi:
"Hộp cơm này mua hết bao nhiêu tiền thế cậu?"
Hạ Châu nghe thấy câu hỏi ấy liền khẽ nheo đôi mắt phượng dài lại, liếc xéo nhìn tôi một cái đầy vẻ ngạo mạn hiếm thấy:
"Có mấy đồng bạc lẻ này mà cậu cũng phải tính toán sao? Cứ cắm đầu mà ăn cho xong đi."
Cái thái độ ngông nghênh coi trời bằng vung ấy, mẹ kiếp chứ trong một khoảnh khắc tôi thậm chí còn ngỡ ngàng tưởng chừng như linh hồn của Hứa Trạch Uyên vừa mới nhập xác vào thân thể cậu ta vậy, khiến cho tôi nghẹn họng trân trối không sao thốt nên lời.
Tôi vội vã ăn cho xong bữa cơm, thu dọn rác rưởi vứt vào thùng rồi sải bước bước chân ra khỏi phòng thí nghiệm.
Có lẽ do ánh nắng mặt trời buổi trưa bên ngoài quá đỗi gay gắt và ch.ói chang, nên toàn bộ hệ thống rèm chớp của dãy hành lang tòa nhà thực nghiệm đều đã bị người ta kéo kín mít, những bóng đèn tuýp treo lơ lửng trên trần nhà tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo, ảm đạm, càng làm tôn lên bầu không khí tĩnh mịch, âm u và có phần hơi rợn người của dãy hành lang vắng lặng.
Rõ ràng đang là ban ngày ban mặt, thế nhưng lá gan vốn dĩ rất nhỏ của tôi lại bắt đầu cảm thấy chột dạ và sợ hãi, trái tim đập thình thịch liên hồi thúc giục tôi bắt buộc phải rảo bước đi thật nhanh.
Đúng lúc ấy, phía sau lưng tôi bỗng vang lên những tiếng bước chân quen thuộc nện đều đặn xuống nền gạch, tôi theo phản xạ tự nhiên ngoảnh đầu lại nhìn, và người đó chính là Hứa Trạch Uyên!
Tôi vô thức khựng bước chân lại đứng sững tại chỗ, thế nhưng Hứa Trạch Uyên lại sải những bước chân dài vạm vỡ lướt phăng qua người tôi như thể coi tôi là không khí, tiếp tục bước thẳng về phía trước.
Tôi dán c.h.ặ.t ánh mắt nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng trào dâng một cảm giác bực bội và uất ức khôn nguôi.
Còn chưa kịp nghĩ xem bản thân phải mở lời làm lành như thế nào, thì bóng người đi phía trước bỗng nhiên quay ngoắt đầu lại liếc xéo nhìn tôi một cái:
"Không biết đường bước nhanh chân lên mà đi cùng à?"
Hóa ra anh ấy vẫn còn nhớ rất rõ việc tôi là một đứa con gái vô cùng nhát gan và sợ bóng tối, xem ra con người anh ấy vẫn còn chút lương tâm và tính người đấy chứ, anh ấy tuyệt đối không thể nào đã hết yêu thích tôi được, bằng không thì việc gì anh phải cất công để mắt chăm sóc và chờ đợi tôi như thế này cơ chứ!
Tôi vội vã rảo bước chạy nhanh lên vài bước, sóng vai bước đi ngay sát bên cạnh anh, và ngay giây tiếp theo bên tai tôi đã vang lên chất giọng mỉa mai châm chọc quen thuộc của anh:
"Lại chuẩn bị giở trò quyến rũ thả thính thằng nhóc Hạ Châu nữa rồi đấy à?"
"Chẳng phải là do chính bản thân anh chê bai không thèm ghép chung một đội thi đấu với em hay sao cơ chứ?!" Trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bốc lên một ngọn lửa hờn dỗi, tôi tức tối trừng mắt nhìn thẳng vào mặt anh.
Nét biểu cảm trên khuôn mặt Hứa Trạch Uyên bỗng chốc thoáng ngẩn người ra một thoáng sững sờ, rồi ngay sau đó biến chuyển thành một nụ cười mỉa mai vô cùng kỳ quặc và bí hiểm, hai hàm răng hàm phía sau khẽ nghiến c.h.ặ.t lại kèn kẹt, anh nheo đôi mắt hẹp dài lại buông một tiếng c.h.ử.i thề nén giận, rồi khẽ thốt lên một câu cảm thán đầy ẩn ý:
"Khá khen cho cái bản lĩnh của cậu ta thật đấy!"
Nói dứt câu nói khó hiểu ấy xong, anh liền dứt khoát ngậm c.h.ặ.t miệng không thèm mở lời nói thêm với tôi một câu nào nữa, chỉ để lại cho tôi một bóng lưng lạnh lùng sải bước đi thẳng.
Ý thức được rằng ngọn nguồn của mọi sự hiểu lầm gay gắt này dường như đều bắt nguồn từ những mưu tính của Hạ Châu, các nơ-ron thần kinh trong não bộ tôi bắt đầu vận hành với tốc độ ch.óng mặt, đến mức bản thân tôi thậm chí đã hoàn toàn quên mất nỗi sợ hãi đối với dãy hành lang u ám này, nhanh chân rảo bước đi ra ngoài sảnh lớn.
Khoảnh khắc những tia nắng vàng ấm áp của mặt trời chiếu rọi sưởi ấm khắp thân thể, trong tâm trí tôi đã đúc kết ra được một kết luận vô cùng rõ ràng và sáng tỏ: