Tôi không thèm đưa mắt nhìn anh lấy một lần nào nữa, tự tay rót từng ly, từng ly rượu mạnh tràn trề rồi ngửa cổ uống cạn sạch sành sanh.

Sau khi nốc cạn liên tiếp sáu ly rượu whisky nặng độ vào bụng, toàn bộ dạ dày tôi bỗng chốc sôi trào cuộn lên dữ dội tựa như sóng thần, cảm giác buồn nôn cồn cào khiến tôi chỉ muốn lập tức nôn thốc nôn tháo toàn bộ ra ngoài ngay tức khắc.

Tửu lượng của tôi ngày thường tuy thuộc hàng khá tốt, thế nhưng cũng căn bản không tài nào chống đỡ nổi cái cách nốc rượu điên cuồng và dồn dập đến mức bạt mạng như thế này.

Tôi cố gắng gượng gượng ngoắc ngón tay ra hiệu cho Hạ Châu, rồi bước từng bước chân lảo đảo xuống bậc thềm phòng bao định bụng cất tiếng chào tạm biệt mọi người để rời đi, nào ngờ đâu do đôi chân đã hoàn toàn mềm nhũn mất hết cảm giác nên tôi đã giẫm hụt một bước, cả thân mình lảo đảo ngã nhào về phía trước.

Hạ Châu đứng ngay sát phía sau lưng phản xạ cực kỳ nhanh nhạy, cậu ấy lập tức vươn hai cánh tay vững chãi ra ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi để đỡ lấy toàn bộ cơ thể tôi.

Bàn tay mát lạnh của cậu ấy áp c.h.ặ.t vào mạn sườn eo thon thả của tôi, hôm nay tôi diện một chiếc áo croptop cộc tay ngắn khoe trọn vòng eo con kiến nõn nà ra ngoài, da thịt trần trụi vừa chạm vào nhau, nhiệt độ trong lòng bàn tay cậu ấy dẫu cho căn bản không hề quá cao, thế nhưng tôi lại cảm thấy vùng da bên hông mình tựa như vừa bị một ngọn lửa bùng cháy thiêu đốt, khiến cho thân hình tôi bất giác khẽ rùng mình co rúm lại.

Hạ Châu dường như cũng vừa mới định thần ý thức lại được sự tiếp xúc da thịt thân mật ấy, bàn tay đang đặt trên eo tôi khẽ dùng lực siết nhẹ lại một cái, cẩn thận đỡ tôi đứng thẳng người dậy vững vàng rồi mới từ tốn thu tay về.

Hai chúng tôi vừa mới đứng vững lại bước chân, đám bạn bè trong phòng cũng đã nhận ra ý định muốn rời đi của chúng tôi, thế nhưng bọn họ còn chưa kịp mở miệng buông lời níu giữ, thì Hứa Trạch Uyên đã bất thình lình chộp lấy một điếu t.h.u.ố.c lá trên mặt bàn, dùng hết sức bình sinh ném thẳng một cú cực mạnh về phía mặt Hạ Châu!

Điếu t.h.u.ố.c lá bay xé gió trong không trung nhưng đã bị bàn tay của Hạ Châu nhanh nhẹn vung lên gạt phăng rơi xuống sàn nhà.

Tôi ngoảnh đầu lại nhìn sang phía Hứa Trạch Uyên, ánh mắt hai chúng tôi chạm thẳng vào nhau giữa không trung: Trong đôi mắt đỏ ngầu của anh lúc này đã không còn đơn thuần chỉ là ngọn lửa giận dữ nữa rồi, mà ẩn sâu trong đó là một nỗi đau đớn xé lòng và sự ghen tuông điên loạn không tài nào diễn tả nổi thành lời!

Anh dùng chất giọng cực kỳ hung hãn và tàn độc, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống xé nát tôi ra thành trăm mảnh vụn ngay tại chỗ, nghiến răng gầm gừ từng chữ:

"Khương Nghiêu! Cô có giỏi thì cứ thử bước chân đi theo nó đêm nay xem nào?!"

Toàn bộ tâm trí muốn mở miệng giải thích thanh minh trong lòng tôi bỗng chốc nguội lạnh tan biến sạch sành sanh.

Tôi cúi đầu đưa ánh mắt nhìn xuống điếu t.h.u.ố.c lá bị ném vỡ nát dưới chân Hạ Châu, vừa toan mở miệng buông lời mỉa mai châm chọc, thì Hạ Châu đứng bên cạnh dường như đã sớm đoán trước được tình thế, liền nhẹ nhàng đưa tay vỗ nhẹ lên bờ vai tôi trấn an.

Cậu ấy nở một nụ cười vô cùng ấm áp và nhã nhặn nhìn về phía toàn thể bạn bè trong phòng, cất giọng chậm rãi, trầm bổng và ngập tràn vẻ ma mị mê hoặc lòng người:

"Thực sự vô cùng xin lỗi tất cả mọi người nhé, hai chúng tôi hiện đang có chút việc riêng tư hệ trọng bắt buộc phải rời đi trước đây, toàn bộ chi phí hóa đơn tiệc tùng tối hôm nay cứ để tôi đứng ra bao trọn gói chiêu đãi, chúc mọi người ở lại tiếp tục vui chơi thật thoải mái nhé."

Nói dứt lời từ tốn ấy, cậu ấy liền khẽ đặt tay lên vai tôi đẩy tôi sải bước bước chân ra ngoài cửa phòng bao, một màn tranh cãi long trời lở đất suýt chút nữa bùng nổ giữa tôi và Hứa Trạch Uyên cứ thế bị cậu ấy nhẹ nhàng hóa giải và lướt qua một cách vô cùng êm thắm.

"Làm phiền cậu nhiều quá rồi, để chầu tiệc này tôi đứng ra thanh toán cho, dẫu sao thì đây vốn dĩ cũng là việc riêng của tôi cơ mà." Tôi ngước nhìn cậu ấy.

Bàn tay của Hạ Châu đang che chở bên vai tôi khẽ thu hồi lại, mí mắt cậu ấy khẽ rũ xuống nhìn tôi bằng một ánh mắt lơ đễnh đầy vẻ cưng chiều:

"Có chuyện gì to tát đâu nào, dẫu sao thì học tỷ ban nãy cũng đã vì tôi mà c.ắ.n răng uống phạt biết bao nhiêu là rượu mạnh rồi cơ mà."

"Mấy ly rượu mạnh ấy chẳng phải chính là tiền trả phí thuê xe của cậu hay sao cơ chứ?" Tôi ngửa cổ nhìn thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của cậu ấy, liền thấy cậu ấy nghe xong câu nói đùa ấy liền cười đến mức đôi mắt híp lại cong v.út như hai vầng trăng khuyết.

Đường nét khuôn mặt của Hạ Châu vốn dĩ có mang một chút nét đẹp thanh thoát kiều diễm của phái nữ, giờ đây khi cậu ấy khẽ nở nụ cười rạng rỡ, cả gương mặt toát lên một vẻ quyến rũ mê hồn khó cưỡng.

Vừa vặn bước chân đến quầy lễ tân của quán KTV, tôi không thèm để cho Hạ Châu kịp mở miệng, liền nhanh tay rút điện thoại quét mã QR thanh toán sạch sành sanh toàn bộ hóa đơn tiền phòng.

Hạ Châu đứng ngay sát phía sau lưng tôi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp: "Thế thì lát nữa tôi sẽ nhắn tin vào nhóm bảo bọn họ phải đồng thanh gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến đại tiểu thư học tỷ nhé."

Quán KTV nằm ngay sát cạnh khuôn viên trường đại học nên lúc đi chúng tôi đi bộ sang, sau khi theo chân Hạ Châu bước lại bãi đỗ xe lấy chiếc siêu xe Lamborghini Aventador màu đen huyền bí, tôi mở cửa ngồi vào ghế phụ, ngửa đầu tựa vào thành ghế để chờ cho men rượu trong người dần dần tan đi.

Chỉ thấy bàn tay thon dài của cậu ấy cầm một chai nước khoáng đã vặn sẵn nắp ân cần đưa sang trước mặt tôi: "Uống chút nước lọc cho đỡ khát và giải bớt rượu đi này."

Tôi đón lấy chai nước ngửa cổ tu ừng ực từng ngụm lớn, Hạ Châu nhấn nhẹ chân ga, cỗ máy gầm rú của chiếc siêu xe Lamborghini màu đen cứ thế x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, lao v.út đi vun v.út trên đại lộ thênh thang.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế cậu?" Đến đoạn đường giữa chừng, trong lúc dừng xe chờ đèn đỏ, Hạ Châu liền cất giọng hỏi han như một câu chuyện phiếm bâng quơ.

Tôi khẽ lắc đầu mệt mỏi: "Không có chuyện gì to tát đâu, là mẹ tôi thôi mà, bà ấy đi công tác ghé qua thành phố này rồi đột ngột phát bệnh nhập viện, nên tôi tranh thủ ghé qua thăm nom một lát thôi."

Hạ Châu nghe vậy liền khẽ nhướng đôi lông mày dài lên, liếc mắt nhìn qua bản đồ định vị trên màn hình xe nhưng không hề cất tiếng hỏi thêm câu nào, chỉ có điều khi xe còn chưa kịp chạy đến cổng bệnh viện thì cậu ấy đã chủ động nhấn phanh tấp xe vào lề đường trước một cửa hàng bách hóa cao cấp:

"Đi vào bệnh viện thăm hỏi mẹ ruột thì dẫu sao trên tay cũng bắt buộc phải mang theo chút quà cáp bồi bổ chứ."

Những lời từ chối khách sáo lại một lần nữa bị tôi nuốt ngược vào trong bụng, thôi được rồi, đây dẫu sao cũng là phép lịch sự cơ bản trong giao tiếp xã hội của người trưởng thành, sau này tôi nhất định sẽ tìm một dịp thích hợp để mời cậu ấy một bữa cơm thịnh soạn coi như để đáp lễ vậy.

Tra cứu xong số phòng bệnh nội trú tại quầy tiếp đón, Hạ Châu và tôi cùng nhau đẩy cửa bước chân vào phòng bệnh, đập ngay vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ đẻ tôi quả thực đang ngồi tựa lưng vào giường bệnh ôm chiếc máy tính xách tay cắm cúi làm việc cật lực.

"Cháu chào bác gái ạ." Hạ Châu đặt giỏ hoa quả tươi nhập khẩu và các loại thực phẩm bổ dưỡng cao cấp vừa mua xuống chiếc bàn trà bên cạnh, lễ phép cất tiếng cúi đầu chào hỏi bà.

Mẹ tôi lúc này mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, trên khuôn mặt gượng gạo nặn ra một nụ cười nhạt nhẽo: "Cảm ơn cháu nhé."

Cả đời làm người phụ nữ thép quyền lực thét ra lửa trên thương trường đã thành thói quen cố hữu rồi, đến cả việc nở một nụ cười ấm áp bình thường bà cũng căn bản chẳng biết cách cười sao cho tự nhiên.

Tôi vừa mới toan kéo chiếc ghế định bụng ngồi xuống nghỉ chân, thì ánh mắt sắc lạnh của bà đã lập tức quét thẳng lên người tôi với vẻ vô cùng nghiêm khắc và gay gắt:

"Nửa đêm nửa hôm, cả người nồng nặc mùi rượu bia thế này, con vừa mới tụ tập đi đú đởn làm cái trò gì về thế hả?"

Tôi khẽ thở hắt ra một hơi dài cố nén cục tức xuống n.g.ự.c: "Con vừa mới kết thúc kỳ thi Olympic mô hình toán học của trường xong, nên cùng các bạn trong đội kéo nhau đi liên hoan ăn mừng một chút thôi mà mẹ."

"Kỳ thi làm bài thi đấu có tốt không?"

"Dạ hiện tại vẫn chưa có thông báo kết quả chính thức ạ."

Chương 9 - Tôi Bị Tố Là Trà Xanh Hám Tiền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia