​Diệp Thiển Thiển đang quỳ trên mặt đất thì liên tục lẩm bẩm:

​Không thể nào, không thể nào... Chính tay tôi đã...

​Nói được một nửa, cô ta vội vàng lấy tay bịt miệng, kinh hoàng nhìn tôi. Chút nữa thôi là cô ta đã tự miệng khai ra chuyện hại c.h.ế.t tôi rồi.

​10

​Tôi ghé đầu nhìn cô ta, khóe miệng nở nụ cười đầy mỉa mai.

​Sau đó, tôi từng bước đi tới trước mặt Diệp Thiển Thiển, ngồi xổm xuống, cất giọng âm u:

​Tân hôn vui vẻ nhé!

​Tôi ghé lại quá gần, Diệp Thiển Thiển nhìn khuôn mặt trắng bệch không chút m.á.u của tôi thì sợ tới mức trợn ngược mắt, phát ra tiếng gào thét t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết.

​Xem ra cô ta chẳng vui vẻ chút nào rồi.

​Phản ứng của Diệp Thiển Thiển càng làm tăng thêm sự nghi ngờ trong lòng mọi người. Mấy vị trưởng bối Diệp gia ngồi hàng đầu rốt cuộc chịu không nổi nữa, lăn đùng ra ngất xỉu.

​Dưới khán đài trở nên hỗn loạn, người thì gọi xe cấp cứu, kẻ thì gào lên có x.á.c c.h.ế.t vùng dậy.

​Một đám cưới hoành tráng biến thành một trò hề.

​Nhìn hiện trường tiệc cưới hỗn loạn thành một đống, trong lòng tôi vô cùng hả hê, nhưng chỉ như thế này thì vẫn chưa đủ trút giận.

​Tôi bước tới trước mặt Diệp Thiển Thiển, bóp c.h.ặ.t lấy cổ cô ta, ép cô ta phải nhìn thẳng vào mắt mình. Sau đó tôi tiện tay bưng ly rượu vang đỏ bên cạnh đặt lên môi cô ta.

​Uống đi!

​Trong giọng nói của tôi tràn ngập sự khoái trá của việc trả thù.

​Ngày đó Diệp Thiển Thiển cũng ép tôi như thế này. Chỉ có điều cô ta bỏ t.h.u.ố.c vào rượu đỏ để tạo hiện trường giả là tôi bị t.a.i n.ạ.n t.ử vong, còn ly rượu trong tay tôi hiện tại hoàn toàn là rượu nguyên chất.

​Tôi không thể tàn nhẫn được như cô ta, nhưng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô ta. Tôi muốn cô ta cả đời này phải sống trong sợ hãi, sống không bằng c.h.ế.t!

​11

​Diệp Thiển Thiển dĩ nhiên cũng nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó. Trong lòng cô ta theo bản năng nghĩ rằng tôi muốn gián tiếp sát hại mình nên nhất quyết không chịu uống.

​Cô ta quỳ trên sàn liều mạng giãy giụa nhằm thoát khỏi tay tôi. Nhưng từ sau khi sống lại, sức lực của tôi đã lớn hơn rất nhiều, bằng không làm sao có thể tự tay đào mồ bò lên được.

​Cuối cùng, cô ta chỉ biết quay sang hướng Cố Đình cầu cứu:

​Đình anh ơi cứu em với, Thiển Thiển sợ lắm...

​Sợ sao? Diệp Thiển Thiển, lúc cô g.i.ế.c tôi, cô có từng nghĩ sẽ có ngày tôi trở về tìm cô không?

​Tôi trừng mắt nhìn cô ta, lực tay cũng siết mạnh hơn. Từng chút một, khuôn mặt cô ta bắt đầu tái nhợt, hô hấp trở nên khó khăn.

​Thấy vậy, Cố Đình đứng bên cạnh liền bước nhanh đi tới.

​Tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông vô tình này. Từ đầu đến cuối, chỉ có khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy tôi là ánh mắt hắn mới có chút sóng gợn. Sau đó hắn luôn nhíu c.h.ặ.t mày nhìn tôi, mặt không cảm xúc.

​Bây giờ tiến lại đây là muốn ra mặt bảo vệ bạch nguyệt quang của hắn sao?

​Nhưng lần này tôi quyết không dễ dàng tha cho Diệp Thiển Thiển.

​12

​Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần xông vào đ.á.n.h nhau một trận với Cố Đình.

​Thế nhưng cuộc cãi vã trong dự đoán lại hoàn toàn không xảy ra.

​Trước sự chứng kiến của tôi, Cố Đình lấy chiếc khăn lau mắt ban nãy xoắn lại thành sợi dây rơm. Sau đó, hắn chủ động giúp tôi trói c.h.ặ.t hai tay Diệp Thiển Thiển lại, khiến cô ta không thể cựa quậy.

​Tôi ngơ ngác nhìn toàn bộ hành động đó.

​Hắn không phải nên một tay ôm Diệp Thiển Thiển vào lòng, một chân đạp văng tôi ra rồi diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân sao?

​Còn ngẩn ngơ làm gì nữa, mau đổ rượu vào miệng cô ta đi!

​Tiếng thúc giục của người đàn ông vang lên. Tôi hoàn toàn không kịp suy nghĩ nhiều, đem cả ly rượu vang trút hết vào miệng Diệp Thiển Thiển.

​Sau khi bị ép nuốt xuống, cô ta nôn tháo liên tục:

​Tôi không muốn c.h.ế.t! Đình anh ơi cứu em, người phụ nữ này c.h.ế.t rồi, anh đừng để cô ta mê hoặc!

​Cố Đình lạnh lùng liếc nhìn Diệp Thiển Thiển một cái, sau đó nắm lấy tay tôi, dắt tôi rời khỏi hiện trường tiệc cưới đang gà bay ch.ó nhảy.

​13

​Cố Đình dắt tay tôi đào hôn.

​Thật ra lúc trước gả cho Cố Đình, tôi vẫn luôn ôm niềm hy vọng nhất định.

​Người khác đến với hắn có lẽ là vì tiền tài, nhưng tôi thì lại thực sự mê mẩn con người hắn.

​Có lẽ do từ nhỏ đã thiếu vắng tình thương nên tôi luôn mê mệt hình mẫu bá tổng, thích cái cách hắn vô điều kiện cưng chiều một người phụ nữ.

​Thế nên trước khi trở thành vợ hắn, tôi đã tốn không ít công sức tìm hiểu.

​Ví như việc hắn thích ăn bò bít tết chín một phần còn ứa m.á.u, buổi tối ngủ phải bật đèn, cho đến cả tiếng bước chân của hắn tôi đều ghi nhớ nằm lòng.

​Chỉ là tôi không ngờ hắn còn có cô bạch nguyệt quang Diệp Thiển Thiển. Càng không ngờ sau khi cô ta hại c.h.ế.t tôi, gã đàn ông này lại có thể thần tốc kết hôn với cô ta ngay lập tức.

​Tôi không phục, dựa vào đâu mà tôi đã c.h.ế.t rồi mà hai người họ lại được trăm năm hạnh phúc chứ?

​Cố Đình đưa tôi đến một phòng nghỉ vô cùng sang trọng.

​Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, người đàn ông đặt hai tay lên vai tôi.

​Mọi sự chuẩn bị của tôi là dành cho khoảnh khắc này. Tôi lập tức thực hiện một cú xoay cổ 360 độ về phía sau, nở một nụ cười cực kỳ ngọt ngào:

​Chồng ơi, anh muốn đưa em đi đâu vậy?

​Thế nhưng cảnh tượng người đàn ông hoảng hốt hãi hùng trong dự đoán của tôi lại chẳng hề xảy ra.

​Nét mặt Cố Đình trở nên vô cùng nghiêm nghị:

​Sao em lại bò ra ngoài nhanh như thế?

​14

​Tôi xin báo cáo bằng tên thật rằng Cố Đình hoàn toàn không phải là con người.

​Tôi bật nắp quan tài sống lại trở về mà người đàn ông này lại chẳng có lấy một chút sợ hãi.

​Đúng lúc này, Diệp Thiển Thiển cũng xông vào phòng.

​Gương mặt cô ta tái nhợt, tóc tai và trang phục vô cùng xộc xệch, chỉ tay vào mặt tôi gào lên:

​Rốt cuộc cô là ai?!

​Đến tận bây giờ cô ta vẫn không thể tin nổi chuyện tôi quay về để tìm cô ta đòi mạng.

​Thiển Thiển à, tớ là Đổng Tiêu đây mà. Không phải chính cậu là người mời tớ đến làm dâu phụ sao?

​Tôi vừa nói vừa từng bước tiến lại gần cô ta.

​Diệp Thiển Thiển sợ tới mức phát điên, chạy biến đến bên cạnh Cố Đình nhằm tìm kiếm sự bảo vệ.

​Nhưng người đàn ông lại chẳng buồn ngó ngàng. Nhìn vẻ chật vật của Diệp Thiển Thiển, hắn thậm chí còn chán ghét né tránh bàn tay đang muốn bấu víu của cô ta.

​Tôi nhìn ra điều bất thường. Không phải đồn rằng Diệp Thiển Thiển là bạch nguyệt quang của Cố Đình sao?

​Thế nhưng trải qua những sự việc vừa rồi, cộng thêm thái độ hiện tại của hắn, tôi bắt đầu nghi ngờ những lời đồn đại bên ngoài.

​15

​Cố Đình lại một lần nữa trói trặt Diệp Thiển Thiển lại.

​Lần này hắn trói vô cùng chắc chắn, hơn nữa căn phòng này sẽ không có ai đến giải cứu cho cô ta.

​Diệp Thiển Thiển lúc này vẫn hoàn toàn ngơ ngác, không hiểu tại sao mình lại đột nhiên biến thành tù nhân.

​Đình anh ơi, em là Thiển Thiển đây mà, có phải anh trói nhầm người rồi không?

​Cố Đình hoàn toàn phớt lờ, thản nhiên nắm lấy tay tôi ngay trước mặt Diệp Thiển Thiển.

​Cuối cùng hắn thốt ra một câu nhẹ như không:

​À, em vẫn chưa thi hóa hoàn toàn mà đã chui ra ngoài, không biết có xảy ra vấn đề gì không nữa.

​Tôi đứng hình. Câu nói này của hắn rốt cuộc là có ý gì?

​Thấy tôi ngơ ngác, Cố Đình mở két sắt trong phòng ra, bên trong rơi ra cả một xấp ảnh dày cộp.

​Đó đều là hình ảnh chụp tôi đang nằm trong quan tài. Hóa ra bấy lâu nay hắn vẫn luôn âm thầm theo dõi quá trình biến đổi của tôi.

​Trong đó có vài bức ảnh trên người tôi bắt đầu mọc ra những chùm lông trắng, chỉ là sau đó không hiểu sao lại tự rụng đi.

​Bức ảnh trông vô cùng đáng sợ.

​Thế nhưng Cố Đình lại nâng niu những tấm hình đó cực kỳ cẩn thận, giống như đang cầm trên tay những báu vật vô giá.

​Dòng họ nhà anh đều có thân thể bất t.ử. Muốn gả vào Cố gia thì phải trải qua một quá trình ấp xác t.ử vong, sau khi hoàn thành sẽ trở lại bình thường như người dưng.

​Vậy nên anh chưa được sự đồng ý của tôi mà đã tự ý biến tôi thành cái dạng này sao?

​Cố Đình không đáp, chỉ quay sang nhìn tôi:

​Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đã nói gì không?

​Dù tôi đã c.h.ế.t đi một lần nhưng trí nhớ thì vẫn còn nguyên vẹn.

​16

​Lần đầu tiên tôi gặp Cố Đình là tại một buổi tiệc xã giao.

​Hắn nhìn tôi và hỏi: Đổng tiểu thư vì muốn gả vào Cố gia mà điều gì cũng nguyện ý sao?

​Lúc đó tôi bị tình yêu làm cho mờ mắt nên gật đầu lia lịa, sau đó hắn liền cưới tôi về.

​Ai mà ngờ được câu nói đó lại mang tầng nghĩa đáng sợ như thế này chứ!

​Anh đây là hành vi gian dối trước khi kết hôn!

​Nếu biết trước gả vào Cố gia là không được làm người nữa thì tôi chắc chắn sẽ không bốc đồng như thế.

​Có thể duy trì thanh xuân mãi mãi, lại còn trường sinh bất t.ử, thương vụ này em vẫn cảm thấy mình bị lỗ sao?

​Cố Đình cố tình tiến lại gần tôi. Đôi môi đỏ mặn mà cùng ngũ quan tinh tế, hàng lông mày sắc sảo như lưỡi d.a.o hiển hiện ngay trước mắt.

​Tôi lặng lẽ nuốt nước bọt. Điều kiện trẻ mãi không già, cộng thêm gã chồng đẹp trai ngút ngàn thế này.

​Không lỗ, hoàn toàn không lỗ một chút nào!

​Tuy nhiên chúng ta vẫn phải giải quyết dứt điểm vấn đề thi hóa của em trước đã.

​Cố Đình nhíu c.h.ặ.t mày nhìn chằm chằm vào tay tôi.

​Nhìn theo ánh mắt hắn, tôi nhận ra trên cánh tay mình đã bắt đầu xuất hiện vài đốm đỏ nhỏ, tuy còn rất nhạt nhưng tình hình xem ra không được khả quan cho lắm.