Tôi Cày Boss Như Phúc Lợi Tân Thủ

Chương 2: Vạn Tượng Nhân Gian

Y Lai ngồi trong hiệu sách Tân Nhai Khẩu quan sát con người.

Hiệu sách cao năm tầng nằm ngay trung tâm thành phố, đối diện với Tập đoàn Vân – doanh nghiệp lớn nhất nhì thành phố. Người ra vào tấp nập, quả thực là một kho tư liệu sống vô cùng phong phú.

Dưới sự hướng dẫn của Hệ Thống, hắn đã từng đến công viên, siêu thị, nhà hàng để quan sát loài người, cũng coi như hiểu sơ sơ về cách hành xử của họ.

Y Lai tự hào nghĩ, bản thân hiện tại đã khác hẳn mấy ngày trước, hoàn toàn là hai tinh linh khác nhau.

Hắn dựa lưng vào giá sách, ngồi ở chỗ đọc cạnh cửa sổ lớn, trước mặt đặt một ly Americano đá. Để chứng minh mình là một con người có tố chất, hắn cẩn thận lót khăn giấy dưới ly để thấm nước.

Sẽ không có tinh linh nào chú trọng tiểu tiết hơn hắn nữa.

Hệ Thống nói, sách là bậc thang tiến bộ của loài người.

Nhưng tinh linh không cần bậc thang, họ có cánh. Nên Y Lai chỉ mở một cuốn《Truy Đào Chi Thái T.ử Phi Nàng Cắm Cánh Khó Bay》ra giả vờ, tay phải thon dài hờ hững đặt trên trang sách, khuỷu tay trái tỳ lên mặt bàn, chống cằm quan sát người dưới lầu.

Ánh nắng gay gắt chiếu lên bức tường kính lớn của Tập đoàn Vân, phản quang đến lóa mắt. Người ra người vào đông như kiến, vai rũ xuống, bước chân vội vã, trên mặt là vẻ mệt mỏi không giấu nổi.

Y Lai chống cằm nhìn nghiêm túc, lúc thì nghĩ, một nơi nhỏ như vậy sao lại chứa được nhiều người đến thế, lúc lại trầm tư, tại sao loài người rõ ràng không vui mà vẫn ép mình làm việc ở đây.

Ánh mắt hắn dừng trên những mảng sáng phản chiếu trên tấm kính, hơi nheo lại. Có lẽ loài người cũng giống tinh linh, đều thích những thứ lấp lánh chăng.

Y Lai hút một ngụm cà phê, không quen với vị vừa đắng vừa lạnh này, khi nuốt xuống liền rùng mình một cái.

Bỗng nhiên, hắn cảm nhận được một luồng khí tức mang theo áp lực từ phía sau, ấm nóng, phảng phất hương gỗ trầm, tựa như khu rừng sau cơn mưa.

"Xin lỗi, tôi muốn lấy cuốn sách trên cùng." Tay người đàn ông đặt lên lưng ghế Y Lai, giọng trầm thấp từ trên truyền xuống.

Tai của Y Lai nhạy hơn loài người, người đàn ông tuy đã cố ý hạ giọng, nhưng giọng nói trầm thấp đầy từ tính ấy vẫn chui hết vào tai hắn.

Hắn cảm thấy tai ngứa ngáy, trái tim nhỏ bé còn chưa hiểu chuyện của hắn cũng ngứa ngáy theo. Hắn vô thức co vai lại, đỏ mặt tránh người đàn ông: "Ừm..."

Người đàn ông không nói thêm gì, tay dài vươn ra, lấy từ giá sách trên đầu Y Lai một cuốn sách dày bìa cứng.

Khi anh ta vươn người lấy sách, vạt áo khẽ lướt qua đỉnh đầu Y Lai, Y Lai nhịn không được ngẩng đầu lén nhìn.

Anh ta mặc áo sơ mi trắng rất vừa người, vừa đủ phác họa cơ bắp cánh tay. Y Lai nghĩ, nếu không phải anh ta còn mặc áo gile đen, có lẽ còn thấp thoáng đường nét cơ n.g.ự.c và cơ bụng.

Tinh linh tộc phần lớn đều có vóc dáng thanh mảnh. Theo cách nói Y Lai học được từ những video ngắn, đó chính là kiểu "tay chân nhỏ nhắn". Thể hình của người đàn ông này khiến Y Lai kinh ngạc đến mức quên cả khép miệng – đúng là dáng người khiến tinh linh không rời mắt nổi, cảm giác sẽ rất có sức mạnh!

Tay phải anh ta đặt trên lưng ghế đeo một chiếc đồng hồ kim loại bạch kim đơn giản, chỉ có điều, khuy cổ tay áo không biết đã bung từ lúc nào, để lộ một đoạn da nơi cổ tay.

Người đàn ông chú ý đến ánh mắt đ.á.n.h giá của hắn, ánh mắt nhìn lại không hề khách khí.

Y Lai không nhận ra sự đề phòng thoáng qua trong ánh mắt anh ta, vẫn giữ nguyên tư thế há miệng ngẩng đầu nhìn.

Người đàn ông thoáng chốc còn ngẩn người hơn cả Y Lai. Anh ta khẽ ho một tiếng, một tay cầm lấy cuốn sách, giọng điệu có chút không tự nhiên: "Xin lỗi, có phải đụng vào cậu rồi không?"

Y Lai nghiêng đầu, cảm thấy người trước mặt hình như có chút ngại ngùng. Hắn không tiếc nở một nụ cười: "Không có."

Người đàn ông gật đầu, cầm sách bước nhanh rời đi.

Chạy trối c.h.ế.t. Y Lai – bậc thầy thành ngữ – nghĩ.

Thế giới loài người quả nhiên phức tạp, bản thân còn phải quan sát học hỏi nhiều lắm.

Nhẹ nhàng vỗ hai cái lên má đang đỏ của mình, Y Lai hút một ngụm cà phê, ép mình bình tĩnh lại.

Khi quay đầu nhìn xuống lầu lần nữa, Y Lai lại nhìn thấy người đàn ông đó ngay trong đám đông. Anh ta xách túi giấy của hiệu sách, sải bước vào tòa nhà của Tập đoàn Vân.

"Là nhân viên Vân Thị sao? Trợ lý chạy việc cho cấp trên?" Y Lai c.ắ.n ống hút nghĩ.

Hắn bỗng nhớ ra, Tập đoàn Vân ngày mai sẽ có một buổi tuyển dụng công khai hướng đến xã hội.

Vân Thị là một tập đoàn internet xuyên quốc gia, lấy nghiên cứu, phát triển và phát hành game làm hoạt động cốt lõi. Lĩnh vực kinh doanh trải rộng từ IP văn sáng, giải đấu esports đến công nghệ số; studio game Phi Vân Hỗ Ngu trực thuộc tập đoàn còn sở hữu nhiều tựa game thường xuyên nằm trong nhóm bán chạy nhất toàn cầu.

Ngoài thực lực hùng hậu, chế độ đãi ngộ ở đây còn được cư dân mạng đ.á.n.h giá rất cao. Tiền làm thêm giờ và tiền thưởng đều được đảm bảo, chuyện đó vốn chẳng cần phải bàn, ngay cả căng tin tự phục vụ cũng nổi tiếng toàn mạng nhờ giá cực thấp và món ăn phong phú, được mọi người gọi là "thiên đường của người đi làm".

Để hưởng ứng lời kêu gọi của cơ quan nhân lực xã hội địa phương, "Chợ Việc Lân Cận" ngày mai chủ yếu hướng đến hình thức tuyển dụng không rào cản, ai cũng có thể nộp hồ sơ tại chỗ, phỏng vấn tại chỗ. Chỉ có điều tùy theo nhu cầu vị trí khác nhau, đãi ngộ và quy trình phỏng vấn mỗi vị trí có khác biệt mà thôi.

Buổi tuyển dụng này thu hút một lượng lớn người từ khắp nơi đến Hàng Thành tìm cơ hội. Những người vội vã dưới lầu lúc nãy, e rằng không ít là đến tìm hiểu trước tình hình, chuẩn bị cho buổi tuyển dụng ngày mai.

《Sổ Tay Thử Luyện Nhân Gian》chia thành tựu cần cày thành bốn loại, lần lượt là loại sinh hoạt, loại công sở, loại xã giao và loại ẩn. Trong đó thành tựu loại "công sở" có số lượng nhiều nhất, nói cách khác, tìm một công việc tương đối ổn định là vô cùng quan trọng.

Y Lai và Hệ Thống cũng để mắt đến doanh nghiệp này. Hắn đã nhờ Hệ Thống giúp làm một bản hồ sơ, chuẩn bị ngày mai đi thử vận may, dù chỉ làm lễ tân cũng tốt.

"Hệ Thống, ngươi nói xem, ngày mai ta đi phỏng vấn, có gặp được người lúc nãy không?" Y Lai hỏi Hệ Thống trong lòng.

"Có lẽ vậy." Hệ Thống phán đoán khoa học, "Ngươi cố gắng trụ thêm vài vòng phỏng vấn, gặp được nhiều người hơn, xác suất gặp anh ta sẽ lớn hơn."

"Ừm," Y Lai gật đầu, đứng dậy đặt sách về chỗ cũ, "Đi, chúng ta về nhà viết nhật ký quan sát."

Trong nhân vật loại sinh hoạt có một thành tựu 【Vạn Tượng Nhân Gian】, yêu cầu ghi chép 50 ghi chú quan sát loài người.

Y Lai đặc biệt đến cửa hàng văn phòng phẩm mua một cuốn sổ bìa rất đẹp, trên trang đầu tiên viết từng nét từng nét "Nhật Ký Quan Sát Loài Người".

Tuy đã tải gói ngôn ngữ tiếng Hán hiện đại sơ cấp, nhưng chữ hắn viết chẳng đẹp chút nào, may mà vẫn còn được xem là "ngoan ngoãn", viết tròn tròn mập mập, như học sinh tiểu học nghiêm túc viết ra. Hệ Thống nói, chỉ cần đọc nhiều sách viết nhiều chữ nói nhiều lời, gói ngôn ngữ sẽ tự động thăng cấp.

Người đầu tiên hắn ghi chép là bạn cùng phòng, cũng chính là vị huynh đài mở cửa nhà vệ sinh khi hắn mới đến.

Hai người họ thuê chung một căn hộ, Y Lai ở phòng ngủ chính, anh ta ở phòng ngủ phụ, phòng khách, ban công, bếp và các không gian khác đều dùng chung. Hai "kẻ thất nghiệp" ở nhà thời gian đều khá dài, nên hai người nhanh ch.óng thân quen.

Y Lai biết tên anh ta là "Thi Nhân". Loài người có rất nhiều họ, Y Lai lần đầu nghe họ "Thi", luôn cảm thấy rất đẹp rất có văn hóa.

Sau khi bạn cùng phòng nói "cậu có thể gọi tôi là Thi Nhân", Y Lai liền thành tâm khen: "Tên anh hay thật."

Thi Nhân trợn tròn mắt, vẻ mặt thoáng chốc trở nên phức tạp, vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc. Cuối cùng, anh ta thả lỏng, nhìn Y Lai bằng ánh mắt đầy đồng cảm, vỗ vai hắn, quan tâm: "Không sao, anh em. Sau này có chuyện gì nghĩ không thông có thể hỏi anh. Ở chung cũng là duyên phận."

Đúng là con người ấm áp. Trong lòng Y Lai ấm áp, cảm thấy Thi Nhân đúng là người tốt hay giúp đỡ.

Sau đó, Thi Nhân trở thành đối tượng quan sát chính của Y Lai, những thói quen của anh ta, như "loài người khi thức dậy tóc tự động rối loạn", "loài người phải ăn ba bữa một ngày. Nếu điều kiện không cho phép, hai bữa một ngày cũng được. Phải xem những nhân viên mặc đồ cam hoặc vàng mang cơm đến vào lúc nào", "loài người khi ăn thích xem điện thoại" và những thứ tương tự, đều được hắn ghi vào sổ.

Mà hôm nay, nhân vật chính của nhật ký quan sát Y Lai chuẩn bị viết chính là người đàn ông gặp trong hiệu sách.

Hắn ngồi trước bàn sách nhỏ của mình, mở sổ, trịnh trọng viết:

"48. Trong loài người cũng có người vô cùng xinh đẹp, dung mạo thậm chí không thua tinh linh. Trên mạng hình như nói, người đặc biệt có khí chất thế này có thể gọi là 'mẹ'. Nhưng anh ta là nam, vậy gọi là 'nam mẹ' chắc cũng không sai."

"49. Người dũng cảm luôn được hưởng thụ thế giới trước. Người chủ động sẽ có cơ hội mua được bánh sừng bò vừa ra lò; người ngại mở lời như Y Lai thì đến tên của 'anh ta' cũng chẳng biết."

Điều cuối cùng, Y Lai chuẩn bị ngày mai viết. Hắn nghĩ, nếu phỏng vấn còn gặp lại "anh ta", nhất định sẽ ghi lại từng cử chỉ của "anh ta", viết một ghi chú quan sát dài nhất, để thành tựu 【Vạn Tượng Nhân Gian】sớm được hoàn thành.

Y Lai vốn không mấy coi trọng buổi phỏng vấn này, nhưng giờ đây hắn lại đặc biệt muốn đến Tập đoàn Vân.

Dù là một tinh linh chẳng hiểu sự đời, hắn cũng biết tìm được việc ở doanh nghiệp lớn là chuyện không đơn giản. Hắn rời phòng mình, gõ cửa phòng ngủ phụ: "Thi đại ca, anh giúp tôi với!"

Thi Nhân với mái tóc rối bù mở cửa, gãi tóc, nói: "Sao vậy?"

"Tôi muốn đến Tập đoàn Vân phỏng vấn, anh có thể dạy tôi cần chuẩn bị gì không?" Y Lai nói.

Thi Nhân khoanh tay dựa vào khung cửa: "Cậu định ứng tuyển vị trí nào?"

"Lễ tân." Y Lai trả lời. Vị trí này yêu cầu học vấn không cao, chỉ cần ngũ quan đoan chính, chấp nhận ca ba, Y Lai thấy rất phù hợp với mình.

"Vậy không cần chuẩn bị, cậu chắc chắn đỗ." Thi Nhân lùi một bước chuẩn bị đóng cửa. Lễ tân mà, chẳng qua là tìm mấy cô gái chàng trai xinh đẹp làm linh vật, với gương mặt của Y Lai, chuyện đó chẳng thành vấn đề.

"Thật sao?" Mắt Y Lai sáng lên, "Nhưng chỉ tuyển một người, tôi hơi căng thẳng."

"Vậy cậu nộp thêm vài vị trí, có thể nộp hết thì nộp hết một lượt, kiểu gì cũng có vị trí nhận cậu." Thi Nhân gật đầu.

Anh ta thực ra là nhà văn toàn thời gian, nhưng anh ta đoán với IQ của Y Lai, giải thích thế nào là nghề tự do hay nhà văn toàn thời gian cũng vô ích, nên lười nói thêm. Càng không cần phải để hắn biết bản thân mình thực ra chẳng có chút kinh nghiệm phỏng vấn nào.

Đứa trẻ ngốc này một mình đến Hàng Thành mưu sinh cũng không dễ dàng, nộp thêm hồ sơ thêm cơ hội phỏng vấn thôi.

"Có lý! Cảm ơn Thi đại ca! Ngày mai tôi phỏng vấn xong sẽ mang trà sữa về cho anh!" Y Lai biết loài người coi trọng chuyện có qua có lại, cười cảm ơn Thi Nhân.

"Không cần khách khí." Thi Nhân đóng cửa, tiện miệng ngâm thơ "Thế gian offer ngàn vạn, có nó không nó thì sao", một bước ba lắc lại chui về một mẫu ba phân đất của mình tiếp tục sáng tác.