Hai ngày sau.  

Hạ Thanh Dương đáp chuyến bay vào miền Nam.  

Rồi từ miền Nam trở về.  

Cả hai chuyến đều chọn Hoa Tân Airline.  

"Nhưng tiếp viên trên cả hai chuyến bay đó đều không phải là tôi."  

Ánh mắt anh sâu thẳm.  

Thậm chí khi đang ngồi ở khoang hạng nhất.  

Anh còn đứng dậy đi một vòng qua khoang thương gia.  

Rồi xuống khoang phổ thông.  

Anh nhìn hết từng tiếp viên đang làm việc trên chuyến bay.  

Nhưng vẫn không thấy tôi.  

Rõ ràng anh rất thất vọng.  

Tôi lơ lửng trên không nhìn theo anh.  

Trong lòng cũng dâng lên một nỗi tiếc nuối.  

Sau khi chia tay.  

Lý do tôi chọn làm tiếp viên hàng không.  

Cũng vì nghĩ rằng tôi và Hạ Thanh Dương có lẽ không bao giờ còn gặp lại.  

Nhưng trái tim tôi lại chẳng nghe lời lý trí.  

Tôi vẫn luôn thầm hy vọng.  

Sẽ có một ngày chúng tôi tình cờ gặp lại nhau.  

Tôi có thể được nhìn thấy anh một lần nữa giữa biển người mênh m.ô.n.g.  

Tôi từng nghe nói anh đã rất thành công.  

Mà những người thành công thường phải bay khắp nơi công tác.  

Hạ Thanh Dương chắc chắn cũng như vậy.  

Nên tôi mới quyết định gia nhập một hãng hàng không lớn trong nước.  

Trở thành tiếp viên hàng không.  

Nhưng đời đúng là trêu ngươi.  

Ba năm làm việc tôi chưa từng gặp lại anh một lần nào.  

Bây giờ tôi mới hiểu.  

Anh sở hữu thẻ bạch kim của một hãng hàng không lớn khác.  

Mỗi lần bay đều chọn cố định hãng đó.  

Sự tiếc nuối như đám mây dày đặc.  

Mắc kẹt trong linh hồn tôi mãi chẳng tan đi.  

Trên chuyến bay.  

Tiếp Viên trưởng chủ động phục vụ anh nhiều lần.  

Chăm sóc chu đáo đến từng chi tiết.  

Rõ ràng muốn giữ vị khách VIP này.  

Để lần sau anh còn chọn Hoa Tân.  

Tôi cũng không quay về nhà nữa.  

Chỉ lặng lẽ đi theo Hạ Thanh Dương.  

Anh đi đâu, tôi liền bay theo đó.  

Hôm ấy, sau khi kết thúc một cuộc họp.  

Anh trở lại văn phòng.  

Trong nhóm bạn học có mấy tin nhắn mới.  

Anh định lướt qua.  

Nhưng lại vô tình bấm vào.  

"Vừa xuống chuyến bay của Hoa Tân."  

"Vẫn không thấy Hứa Lâm đâu."  

"Tôi cũng kiểm tra những chuyến bay trước đây."  

"Cũng là của Hoa Tân."  

"Trong mấy tiếp viên chẳng có cô ta."  

Có người gắn thẻ Lê Chí.  

"Lê Chí, lần trước không phải cậu nói dối tụi này đấy chứ?"  

Lê Chí đáp.  

"Tôi nói dối các cậu làm gì?"  

"Tôi chắc chắn cô ta làm ở Hoa Tân Airline."  

"Có lẽ đúng lúc các cậu bay thì cô ta không có ca thôi."  

"Ừ, cũng có thể."  

"Có thể nghỉ việc rồi."  

"Hừ, may mà tôi không đụng mặt cô ta."  

"Chứ nếu có thì tôi chẳng bao giờ cho cô ta sắc mặt tốt đâu."  

"Trong lớp chúng ta thành tích cô ta bình thường."  

"Nhân phẩm cũng chẳng ra gì."  

Tôi mím c.h.ặ.t môi.  

Định kiến của mọi người về tôi bao năm nay vẫn ăn sâu như thế.  

Năm đó tôi theo đuổi Hạ Thanh Dương rầm rộ.  

Ai cũng nghĩ đó chỉ là trò tiêu khiển.  

Của một cô gái thích đùa với con nhà giàu.  

Nhưng rồi chúng tôi đã nghiêm túc bên nhau suốt ba năm.  

Mọi người bắt đầu nghĩ tôi thật lòng.  

Thế nhưng đúng lúc đó tôi lại lạnh lùng nói lời chia tay.  

Khiến tất cả đều kinh ngạc.  

Chàng học bá lạnh lùng, kiêu ngạo năm nào.  

Vì cú sốc đó mà suýt ngã quỵ.  

Tôi thực sự bị đóng đinh vào cây cột nhục mạ.  

Mang tên con gái tồi tệ.  

Trong tiếng chỉ trích sôi sục.  

Bỗng có người lên tiếng.  

"Nhưng các cậu có để ý không?"  

"Ảnh đại diện của Hứa Lâm đã xám từ một năm trước rồi."  

"Thật sự không ai biết chuyện gì xảy ra với cô ấy sao?"  

"Dù sao cũng là bạn học một thời."  

"Nói chuyện nên tích chút đức."  

"Lần trước tôi thấy một người bạn cũng để ảnh đại diện xám nửa năm."  

"Hỏi ra mới biết người ta đã mất rồi."  

Cả nhóm chat lập tức rơi vào im lặng.  

Tôi lập tức nhìn sang Hạ Thanh Dương.  

Anh cầm điện thoại.  

Các đốt ngón tay trắng bệch.  

Một lúc lâu sau, lớp trưởng mới lên tiếng.  

"Đừng nói chuyện xui xẻo như vậy."  

"Dù chúng ta đã lâu không gặp lại bạn Hứa."  

"Nhưng chắc chắn cô ấy vẫn khỏe mạnh."  

"Đừng vội nguyền rủa người ta như thế."  

Buổi chiều.  

Hạ Thanh Dương giữ bộ mặt lạnh như băng cả buổi.  

Mấy quản lý các phòng ban đều lần lượt bị anh mắng té tát.  

Ra khỏi văn phòng rồi.  

Ai nấy mới lau mồ hôi trên trán.  

"Giám đốc Hạ hôm nay bị sao vậy?"  

"Đúng đấy, công việc của chúng ta có vấn đề gì đâu."  

"Thôi đi, giám đốc yêu cầu cao mà."  

"Có khi kỳ vọng của anh ấy còn cao hơn thế."  

Mọi người ủ rũ rời đi.  

Tan ca.  

Hạ Thanh Dương đứng cạnh cửa kính sát đất.  

Ánh hoàng hôn chiếu qua khung kính rộng lớn.  

Kéo bóng anh dài ra.  

Tôi đứng phía sau nhìn anh.  

Cảm nhận được rõ ràng một nỗi cô đơn sâu đậm bao trùm lấy anh.  

Không hiểu sao tôi có cảm giác.  

Tình cảm của Hạ Thanh Dương dành cho cô Đường không hề mãnh liệt.  

Cô Đường là tiểu thư danh giá.  

Có lẽ hôn nhân này so với tình yêu.  

Càng giống một cuộc liên kết giữa hai gia tộc quyền thế.  

Trợ lý đứng sau lưng anh rất lâu.  

Mới dè dặt mở lời.  

"Giám đốc Hạ."  

"Trung tâm áo cưới gửi đến năm bản thiết kế trang trí địa điểm."  

"Cần ngài chọn một mẫu."  

Anh không nói gì.  

Trợ lý toát mồ hôi hột.  

Giọng run run.  

"Hay... hay là tôi mang đến cho cô Đường chọn nhé."  

"Tiệc cưới tổ chức ở bãi biển."  

"Tông màu chủ đạo là xanh dương và trắng."  

"Hoa chính tại hiện trường dùng hoa diên vĩ."  

Trợ lý há miệng.  

Ngạc nhiên không tin nổi.  

"Bãi biển ạ?"  

"Cô Đường biết chuyện này chưa?"  

Bóng đen cao lớn chợt nghiêng người.  

Ánh mắt lạnh lẽo như băng.  

Trợ lý lập tức im lặng.  

Nhanh ch.óng rời đi sắp xếp.  

Tôi bay đến bên cửa sổ.  

Nhìn bóng lưng anh.  

"Thanh Dương."  

"Đám cưới đó anh có thật sự muốn không?"  

Anh không trả lời.  

Chỉ đưa tay ấn vào thái dương.  

Như đang kìm nén điều gì đó.  

Điện thoại trên bàn rung lên.  

Là tin nhắn của cô Đường.  

"Anh ơi, tối nay ăn cơm cùng em nhé?"  

Anh nhìn ba giây.  

Rồi đặt điện thoại xuống.  

Không trả lời.  

Tôi nhìn anh.  

Tim nhói lên.  

"Nếu anh không yêu cô ấy."  

"Vậy thì tại sao còn đồng ý cưới?"  

Gió đêm thổi qua cửa kính.  

Anh vẫn đứng yên.  

Như một bức tượng.  

Tôi bay vòng qua trước mặt anh.  

Muốn đưa tay chạm vào má anh.  

Nhưng tay xuyên qua.  

Chỉ còn lại không khí lạnh.  

"Tôi xin lỗi."  

"Năm đó là tôi sai."  

Anh nhắm mắt.  

Hàng mi khẽ run.  

Đêm đó anh không về biệt thự.  

Anh lái xe đến bờ biển.  

Ngồi một mình trên cát.  

Sóng vỗ vào chân.  

Tôi ngồi cạnh.  

Không nói gì.  

Chỉ lặng lẽ nhìn anh.  

"Năm năm rồi."  

Giọng anh khàn khàn.  

Nói một mình trong gió.  

"Em rốt cuộc đang ở đâu?"  

Tôi mím môi.  

Nước mắt rơi xuống nhưng anh không thấy.  

"Bây giờ em có sống tốt không?"  

"Có ai bắt nạt em không?"  

Anh cúi đầu.  

Bàn tay nắm c.h.ặ.t cát.  

"Nếu năm đó anh không buông tay..."  

"Có phải bây giờ mọi chuyện đã khác?"  

Tôi lắc đầu.  

"Ngu ngốc."  

"Năm đó là tôi bỏ anh trước."  

Trợ lý gọi điện đến.  

Anh không nghe.  

Đến cuộc gọi thứ ba mới bắt máy.  

"Chuyện gì?"  

"Giám đốc Hạ, cô Đường đang đợi anh ở nhà hàng."  

"Tôi không đến."  

Anh cúp máy.  

Ném điện thoại sang một bên.  

Anh ngẩng đầu nhìn trời.  

Đầy sao.  

"Đồ ngốc."  

"Rõ ràng đã nói quên rồi."  

"Vậy mà vẫn nhớ từng lời em nói."  

Tôi ngồi đó.  

Cùng anh đến tận lúc trời sáng.  

Bình minh lên.  

Ánh sáng đầu tiên chiếu vào mặt anh.  

Gầy đi nhiều.  

Anh đứng dậy.  

Vỗ cát trên quần.  

"Đi làm thôi."  

Giọng trở lại lạnh nhạt như cũ.  

Nhưng tôi biết.  

Trái tim anh chưa bao giờ thật sự buông.