Tôi lướt thấy một bài đăng hot:
[Các Alpha, làm sao để lấy lòng chủ nhân?]
Bên dưới, có người hiến kế:
[Dựa vào mặt, dựa vào cơ bụng, Alpha mà cũng cần người dạy sao?]
[Bạn ơi, Omega nhà bạn thích gì thì bạn cho nấy thôi.]
Người kia trả lời:
[Nhà tôi là Beta.]
Khu bình luận lập tức bùng nổ:
[Beta bình thường ư?! Bạn điên rồi à?!]
[Một mình cậu thì làm sao vượt qua kỳ nhạy cảm?!]
[Tôi quen nhiều Omega lắm, có cần giới thiệu cho không?]
Tôi đọc đến đây.
Hừ.
Beta có đắc tội gì với các người à? Ăn hết gạo nhà các người chắc?
Quả nhiên, người kia cũng rất tức giận:
[Beta nhà tôi vừa hiền lành vừa đáng yêu, không cho phép các người nói lung tung.]
[Còn nói xấu cô ấy nữa, tôi cho các người biết tay đấy.]
Ài, Alpha này tốt thật.
Giá mà Alpha nhà tôi chủ động được bằng một phần mười cậu ta thì tốt biết mấy.
Không nói nữa, hết giờ lười biếng rồi.
Phải chăm chỉ làm việc để nuôi Alpha nhà mình thôi.
1
Ở thế giới này, một Alpha bắt buộc phải có chủ nhân.
Nếu trước khi trưởng thành mà không có ai chịu ghép đôi với họ, họ sẽ bị xử lý như hàng lỗi.
Tôi cũng chính là lúc đó, gặp được Bùi Từ Chi sắp đến tuổi trưởng thành.
Anh ấy trông thanh lãnh, dáng người cao ráo, lại còn giỏi giang.
Nhiều Omega đều muốn có anh ấy.
Thế nhưng, anh ấy lại bị bỏ lại cuối cùng trong quá trình ghép đôi.
Tôi là một Omega hạng bét, cũng bị bỏ lại cuối cùng.
Những Alpha đó chê tôi nhan sắc tầm thường, mùi tin tức tố khó ngửi, lại còn làm công việc chỉ có bốn nghìn tệ một tháng.
Không ai chịu ghép đôi với tôi cả.
Nhìn Bùi Từ Chi rõ ràng là đối tượng tôi không với tới nổi, tôi gãi gãi mặt:
“Anh có muốn ghép đôi với em không?”
Vừa nói ra, tôi đã thấy mình thật tự rước nhục vào thân.
Nhưng Bùi Từ Chi rũ mắt xuống, đáp: “Được.”
Ừm… hả?!
Cho đến khi tên của chúng tôi xuất hiện cùng nhau trên hệ thống ghép đôi, tôi vẫn chưa phản ứng kịp.
Nhưng nghĩ lại thì.
Bùi Từ Chi còn một tháng nữa là trưởng thành rồi.
Nhân vật như vậy, chắc là không cam tâm trở thành hàng lỗi đâu.
Thế nên đành lui bước chọn thứ 2, đồng ý với tôi.
Ha ha, mình cũng có ngày gặp vận may lớn thế này.
Khi đưa Bùi Từ Chi về nhà, tôi nén nỗi xót xa, mua cho anh ấy một bộ quần áo mới.
Vai rộng eo thon, anh ấy mặc chiếc sơ mi quần đen đơn giản mà cứ như đồ thiết kế cao cấp.
Đẹp trai đến mức khiến người ta mềm cả chân.
Nhưng tôi hiểu rõ, anh ấy chỉ coi tôi là giai đoạn chuyển tiếp mà thôi.
Tương lai, anh ấy sẽ ở bên Omega mà mình yêu thương.
Điều duy nhất tôi có thể làm, là an ủi anh ấy mỗi khi kỳ nhạy cảm phát tác.
Thật may, anh ấy không bài xích tin tức tố của tôi.
Ngày anh ấy trưởng thành, vừa đúng lúc kỳ nhạy cảm ập đến.
Tôi chạy lại ôm lấy anh ấy.
Tin tức tố mùi chanh từng khiến bao nhiêu Alpha phải bỏ chạy.
Vậy mà anh ấy lại chẳng có phản ứng gì.
Ngược lại, anh ấy như chú cún nhỏ làm nũng, vùi đầu vào cổ tôi cọ quậy.
“Ngoan, ngoan lắm.”
Tôi bạo dạn vuốt ve gáy anh ấy.
Anh ấy lập tức đỏ bừng cả người như con tôm luộc.
“Vợ ơi… khó chịu…”
Tôi còn chưa kịp phản ứng với cách xưng hô đó đã bị anh ấy đẩy ngã.
Nụ hôn như bão táp khiến toàn thân tôi run rẩy.
Mình đến kỳ phát tình rồi ư?
Không, tôi là loại Omega hạng bét, từ lúc trưởng thành đến giờ còn chưa từng phát tình, sao có thể bị kích thích mà bộc phát ngay lúc này chứ?
“Đánh dấu anh đi… vợ ơi…”
Bùi Từ Chi ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt mở to đáng thương cầu xin tôi.
Nhưng tôi không thể!
Alpha một khi đã bị đ.á.n.h dấu là sẽ đi theo cả đời.
Bùi Từ Chi không thể nào gắn bó với tôi suốt đời được.
Tôi không thể hủy hoại anh ấy.
Tôi nghiến răng, quyết tâm tiêm cho anh ấy một liều t.h.u.ố.c ức chế.
Anh ấy yên lặng lại.
Những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi lã chã trên mặt tôi.
Anh ấy khóc rồi.
Bùi Từ Chi khóc rồi.
“Tại sao… tại sao không đ.á.n.h dấu anh…
“Em không yêu anh sao? Em cưng chiều anh như thế, tại sao…”
Bùi Từ Chi lịm đi vì mệt.
Ài.
Ai mà không muốn một Alpha tốt như vậy ở bên mình cả đời chứ.
Đáng tiếc.
Tôi không xứng.
2
Sau khi tỉnh lại, Bùi Từ Chi khôi phục dáng vẻ cao lãnh.
Thậm chí còn lạnh lùng hơn trước.
Chắc là giận tôi không an ủi tốt cho anh ấy.
Để tạ tội, tôi mời anh ấy đi ăn một bữa thịnh soạn.
Kết quả là tôi uống say.
Chỉ còn nhớ mang máng đôi môi mình bị ai đó c.ắ.n một cái.
Gáy nóng rực.
Tỉnh lại lần nữa, tôi đang nằm trong bệnh viện.
Bùi Từ Chi ngồi bên cạnh, mặt lạnh như sương:
“Em biến thành Beta rồi.”
Bác sĩ giải thích, do tin tức tố Alpha của Bùi Từ Chi kích thích quá mức vào tuyến thể của tôi.
Mà tôi lại là Omega hạng bét, không chịu nổi anh ấy.
Vì vậy, tuyến thể teo lại chỉ sau một đêm, tôi từ Omega biến thành Beta.
“Vậy chúng ta phải làm sao? Muốn chia tay à?”
Bùi Từ Chi nhíu mày: “Tại sao nói thế? Dù em có thành Beta, vẫn là… chủ nhân của anh, nên sẽ không chia tay.”
“Hơn nữa, là anh hại em thành ra thế này, anh nên bù đắp cho em.”
Tôi xua xua tay.
“Không sao, vốn dĩ em với Beta cũng chẳng khác gì nhau.
“Chỉ là sau này không thể an ủi anh được nữa, thật sự không sao chứ? Em có thể đồng ý giải trừ…”
“Tiết Vũ:” Bùi Từ Chi cắt lời tôi: “Em muốn đuổi anh đi? Trừng phạt anh vì đã khiến em thành ra thế này ư?”
Đôi mắt trong trẻo của anh ấy nhìn chằm chằm tôi, không nhượng bộ chút nào.
“Không, đương nhiên là không, em tất nhiên sẵn lòng nuôi anh, chỉ là em thành Beta rồi thì lương sẽ thấp đi, anh theo em sẽ phải chịu khổ, anh cũng chịu được sao?”
“Chịu được.”
Anh ấy trả lời dứt khoát.
Tôi mím c.h.ặ.t môi.
“Được, em hiểu rồi.”
Bùi Từ Chi là một Alpha lương thiện.
Anh chọn cách đảm bảo này để bù đắp cho tôi.
Tôi mỉm cười.
“Vậy sau này mỗi khi anh đến kỳ nhạy cảm, em đều sẽ cố gắng chăm sóc anh.”
“Anh có nhu cầu gì, em đều sẽ cố gắng đáp ứng.
“Em sẽ không để anh phải chịu ấm ức đâu.”
Cũng cảm ơn anh, vì đã chấp nhận tôi.
Kể từ đó.
Tôi chính thức đưa Bùi Từ Chi vào phạm vi thân mật.
Nhưng Bùi Từ Chi vẫn luôn giữ khoảng cách.
Tôi cũng rất tỉnh táo.
Mối quan hệ “trên mức tình bạn, dưới mức tình yêu” hiện tại rất tốt.
Anh ấy như đóa hoa trên đỉnh núi cao, ngày thường đứng trên vách đá tắm mình trong gió mát.
Đến kỳ nhạy cảm lại không tự chủ được mà bám lấy tôi.
“Vợ ơi, trên người em có mùi của Alpha khác.”