Mười phút sau phần chấm điểm chính thức bắt đầu. Các món ăn lần lượt được bưng lên. Lâm Mộng làm trứng chiên hơi cháy. Hạ Dương nấu mì, mì mềm đến mức gần như thành cháo. Một nam diễn viên khác làm canh cà chua kết quả…bỏ nhầm đường thành muối. Ban giám khảo ăn đến mức biểu cảm ngày càng đau khổ. Cuối cùng đến lượt Tống Chi. Nhân viên vừa mở nắp mùi thơm lập tức lan khắp căn phòng. Mấy vị giám khảo đồng thời ngẩng đầu.

- Cái gì thơm vậy?

- Đây là món của ai?

- Thịt kho à?

Tống Chi ngoan ngoãn giơ tay.

- Là của tôi.

Một giám khảo lớn tuổi lập tức gắp một miếng. Ba giây sau ông mở to hai mắt. Lại gắp thêm một miếng rồi thêm một miếng nữa. Mấy người còn lại sốt ruột.

- Ông để lại cho chúng tôi với!

- Đúng vậy!

- Đừng ăn hết!

Trong nháy mắt, bốn người bắt đầu tranh nhau một đĩa thịt kho. 

Toàn bộ tổ chương trình: "..."

Không khí này…hình như có gì đó không đúng. Cuối cùng đạo diễn phải vội vàng chạy tới.

- Thầy Trương! Thầy Lý! Mọi người bình tĩnh!

Mười phút sau, kết quả được công bố. Người dẫn chương trình nhìn tấm thẻ, biểu cảm vô cùng phức tạp.

- Hạng nhất Tống Chi, điểm tuyệt đối.

Toàn trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay. Lâm Mộng kích động chạy tới.

- Chị! Em biết ngay mà! Chị quá lợi hại!

Hạ Dương cũng giơ ngón cái.

- Tôi phục rồi.

Tống Chi cười cười, chỉ là nấu ăn thôi mà. Buổi tối, chương trình vừa phát sóng, hot search lập tức nổ tung.

#TốngChiĐiểmTuyệtĐối#

#MónThịtKhoKhiếnGiámKhảoTranhNhau#

#TốngChiRốtCuộcLàDiễnViênHayĐầuBếp#

Cư dân mạng cười đến phát điên.

【Người khác tham gia show để nổi tiếng, cô ấy đi thi nấu ăn thật.】

【Biểu cảm của giám khảo cười c.h.ế.t tôi.】

【Nhìn thôi đã thấy đói.】

【Tôi muốn ăn!】

【Có ai biết cô ấy bán ở đâu không?】

【Mau mở quán đi!】

Đúng lúc ấy một tài khoản được chứng nhận đăng bài. Là Hạ Dương.

【Hôm nay cuối cùng cũng ăn được thịt kho của Tống Chi. Ghen tị với những người được ăn mỗi ngày.】

Phía dưới Lâm Mộng lập tức bình luận:

【Đừng nói nữa, tôi còn muốn ăn tiếp.】

Chưa đầy một phút, một bình luận khác xuất hiện, là Cố Trì.

【Ngày mai có bán không?】

Toàn bộ cư dân mạng: "???"

Ảnh đế…lại tới nữa? Hot search lập tức tăng thêm một mục.

#ẢnhĐếLạiĐếnXinCơm#

Hai ngày sau Tống Chi thuê được một cửa hàng nhỏ, không lớn, chỉ khoảng bốn mươi mét vuông nhưng rất sạch sẽ. Nhìn tấm biển trước cửa khóe môi cô không ngừng cong lên.

- Có cửa hàng rồi…

Hệ thống cũng vui vẻ.

【Chúc mừng ký chủ mở khóa nhiệm vụ mới.】

【Bán được một nghìn phần cơm hộp.】

【Phần thưởng: Một trăm nghìn tệ.】

Tống Chi hai mắt sáng lên.

"Một trăm nghìn?"

【Đúng vậy.】

"Có thể!"

Hệ thống: "..."

Ký chủ của nó thật sự quá dễ thỏa mãn. Ngày khai trương Tống Chi dậy từ năm giờ sáng chuẩn bị nguyên liệu, nấu cơm, làm thịt kho, làm canh. Cô bận đến mức chân không chạm đất. Mười giờ, cửa hàng chính thức mở cửa. Sau đó…cô ngẩn người. Bên ngoài một hàng người dài đến mức không nhìn thấy điểm cuối.

Tống Chi: "?"

Chuyện gì vậy? Một cô gái cầm điện thoại nhìn thấy cô lập tức hét lên.

- Mở cửa rồi! Chị ấy tới rồi!

Đám đông lập tức trở nên náo nhiệt.

- Cô chủ! Cho tôi ba phần!

- Tôi đặt trước năm phần!

- Tôi đi từ thành phố khác tới đó!

Tống Chi hoàn toàn ngơ ngác. Mọi người…có cần khoa trương vậy không? Đúng lúc ấy một chiếc xe màu đen dừng trước cửa. Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống. Khẩu trang, mũ lưỡi trai, dáng người cao lớn nhưng vẫn bị nhận ra ngay lập tức.

- Ảnh đế!

- Là Cố Trì!

Tiếng kinh hô vang lên. Tống Chi cũng ngẩn người.

- Sao anh lại tới?

Cố Trì bình tĩnh đáp:

- Mua cơm.

"..."

- Nghe nói hôm nay khai trương.

- À.

- Cho tôi hai phần.

Phía sau lại có một chiếc xe dừng lại. Người bước xuống…là Lâm Mộng.

- Tôi cũng muốn hai phần!

Sau đó chiếc xe thứ ba, Hạ Dương.

- Cho tôi ba phần!

Chiếc xe thứ tư, một đạo diễn nổi tiếng.

- Giữ cho tôi một phần nhé!

Tống Chi: "???"

Chưa đầy mười phút, trước cửa quán đã tập trung hơn mười minh tinh. Người qua đường đều ngây ngốc, không biết còn tưởng đang tổ chức lễ trao giải. Có người lén chụp ảnh, đăng lên mạng. Nửa giờ sau hot search trực tiếp nổ tung.

#MộtNửaGiớiGiảiTríĐangXếpHàngMuaCơm#

#ẢnhĐếMuaCơmLầnThứN#

#TốngChiKhaiTrương#

Cư dân mạng hoàn toàn điên rồi.

【Tôi đang nhìn cái gì vậy?】

【Đây là quán cơm hay đại hội minh tinh?】

【Tôi cũng muốn ăn!】

【Có phải ăn xong sẽ trở thành người nổi tiếng không?】

【Xin địa chỉ! Mau cho tôi địa chỉ!】

【Tôi phải xin nghỉ làm một hôm để xếp hàng vậy.】

Buổi tối, Tống Chi ngồi trong cửa hàng, nhìn số tiền trong tài khoản, cả người vẫn còn ngơ ngác. Một ngày, chỉ một ngày, doanh thu đã vượt quá hai mươi nghìn tệ. Hai mắt cô sáng rực, cô vội vàng gọi hệ thống.

"Hệ thống."

【Vâng?】

"Nếu tiếp tục như vậy…"

【Ừm?】

"Chẳng phải tôi sắp trở thành người giàu rồi sao?"

Hệ thống im lặng vài giây sau đó thở dài.

【Ký chủ.】

"Sao?"

【Tôi cảm thấy…】

【Cô sắp dùng một quán cơm để chinh phục cả giới giải trí rồi.】

Tống Chi ôm điện thoại, cười đến cong cả mắt.

"Như vậy cũng tốt. Dù sao…"

Cô nhìn tấm biển nhỏ trước cửa, giọng nói nhẹ đi vài phần.

"Ước mơ của tôi vốn chỉ là mở một quán cơm thôi mà."

Sau khi quán cơm của Tống Chi nổi tiếng mỗi ngày mọi người đều xếp hàng dài trước cửa. Có fan, có người qua đường, cũng có không ít minh tinh lén lút tới mua. Đến mức cư dân mạng còn đùa nếu muốn gặp thần tượng, không cần tới sân bay, chỉ cần tới quán cơm của Tống Chi. Hot search này còn treo tận hai ngày.

6 - Tôi Chỉ Muốn Bán Cơm Hộp, Sao Lại Thành Đỉnh Lưu Rồi? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia