“Nghe cậu, đều nghe cậu hết.”

Tôi trực tiếp khoác tay Tống Thanh Vũ.

Diệp Hoài Tự ngoan ngoãn đi theo phía sau tôi chừng hai bước chân.

Vừa bước vào cổng trường, hiệu trưởng đã đi tới đón.

“Tổng giám đốc Kiều, tổng giám đốc Diệp và Tống tiểu thư, đúng là khéo quá! Lại gặp nhau ở đây rồi. Cảm ơn tổng giám đốc Kiều và tổng giám đốc Diệp đã quyên góp học bổng cho nhà trường. Thời gian vẫn còn sớm, chi bằng cùng đến phòng làm việc của tôi uống chén trà chứ? Nhân tiện trò chuyện về việc sắp xếp tiếp theo của việc phát học bổng luôn.”

Chúng tôi không từ chối.

Rời khỏi phòng làm việc của hiệu trưởng xong.

Tống Thanh Vũ kéo tay tôi rẽ vào phòng vệ sinh.

Lúc rửa tay.

Cô ấy không đầu không đuôi phán một câu: “Thật tốt quá.”

Tôi ngơ ngác không hiểu gì: “Cái gì mà tốt quá?”

“Thấy cậu của bây giờ, thật sự rất tốt.”

“Hồi đó cậu kết hôn chớp nhoáng, tớ còn sợ mình hại cậu cơ đấy.”

“Còn bây giờ ấy hả, CP HE rồi. Thật tuyệt.”

Tôi không kìm được mà ôm chầm lấy Tống Thanh Vũ.

Giọng nói hơi nghẹn ngào: “Cậu cũng rất tốt.”

21

Bước ra khỏi phòng vệ sinh, vừa đúng lúc đến giờ ăn trưa.

Học sinh líu ríu như những chú chim nhỏ ùa ra ngoài.

Lúc lướt qua nhau.

Những lời trò chuyện phiếm lọt vào tai tôi.

“Trên trang web của trường nói có một cặp vợ chồng quyên góp hai mươi triệu làm quỹ học bổng đấy.”

“Hai người đều là cựu học sinh á? Chẳng lẽ lại là tình yêu thời đi học sao!”

“Hì hì, có khả năng lắm chứ. Tớ còn phát hiện ra một chuyện cực kỳ lãng mạn nữa. Tên một người là Kiều Hạ, người kia là Diệp Hoài Tự.”

“Á, có gì đặc biệt đâu cơ chứ?”

“Cậu nghĩ mà xem. Kiều là cây kiều mộc, Diệp là chiếc lá. Mà Hoài Tự lại là tên gọi trang nhã của mùa thời cổ đại. Đúng là cái tên sinh ra dành cho cặp đôi cp, giống như phim ‘Love Letter’ vậy! Hơn nữa còn là bản HE nữa chứ.”

“Nhưng chẳng phải Hoài Tự là chữ Hoài trong cây hòe sao?”

“Thì cũng là đồng âm mà~ Vẫn rất khéo đấy chứ!”

Người nói chuyện đã đi xa.

Tôi lại ngẩn ngơ đứng tại chỗ.

Đột nhiên hiểu ra ý nghĩa chưa nói hết ngày hôm đó của Diệp Hoài Tự.

Làm gì có sự trùng hợp nào chứ?

Một khởi đầu mới, bắt đầu từ "Kiều Hạ".

Anh hòa tình yêu vào câu chú tình yêu ngắn ngủi nhất.

Từ đó về sau, mỗi một lần nhắc đến cái tên "Diệp Hoài Tự",

Trên đời lại có thêm một lần anh thầm tỏ tình với tôi không tiếng động.

Tôi ngước mắt nhìn lên.

Dưới gốc cây hòe không xa cách đó.

Một bóng hình màu trắng đang lặng lẽ đứng đó.

Tà áo khẽ tung bay, tựa như một đóa hoa hòe rực rỡ.

Anh ngước mắt nhìn sang.

Không lệch chút nào, rơi thẳng vào đôi mắt tôi.

Phiên ngoại nam chính:

Thích thầm là một chuyện rất hạnh phúc.

Ít nhất đối với tôi là vậy.

Kiều Hạ là vương miện vắt ngang bầu trời đêm.

Trong mơ hay ngoài đời, đều chiếu rọi những đêm đen tồi tệ ấy.

Tôi vẫn luôn biết, kẻ nhòm ngó Kiều Hạ nhiều như cá diếc qua sông.

Tôi chỉ là một kẻ nhỏ bé không đáng kể nhất trong số đó.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ chiếm lấy cô ấy.

Bởi vì sự tồn tại của mặt trăng chưa bao giờ là để bị hái xuống.

Biển sao bao la, cô ấy có quỹ đạo chuyển động của riêng mình.

Cho đến khi gió tiếng nhà họ Kiều sắp kết hôn thương mại lan ra.

Tôi lập tức rà soát lại những nam nhân chưa kết hôn môn đăng hộ đối ở độ tuổi thích hợp.

Tên này dâm loạn khắp nơi, thân thể sớm đã không trong sạch.

Tên này rượu chè vô độ, lại còn thích uống pha trộn, dễ c.h.ế.t sớm.

Tên này gia đình di truyền hói đầu, nhỡ sinh ra con trai thì phải làm sao?

Tên này là một gã bám mẹ đồ cổ, cưới xong e là phải thỉnh an sớm tối.

Tên này bên trên còn có hai người anh cả, ở công ty chẳng có thực quyền gì mấy.

Tên này có mấy đứa em trai con vợ lẽ, chưa chắc đã cười đến cuối cùng.

Chọn đi chọn lại, thế mà chẳng chọn nổi một kẻ ra hồn.

Được rồi, tôi sẽ không thừa nhận đâu:

Cái gì cũng không cản nổi một trái tim muốn xới móc.

Đàn ông một khi đã tiểu nhân lên, chuột đồng cũng có thể bị xới thành nhím.

Nhưng, nếu số phận đã định sẵn có một người vì cô ấy mà giải vây, tại sao lại không thể là tôi chứ?

Chẳng phải cô ấy cũng từng giải vây cho tôi đó sao?

Ít nhất tôi có thể đảm bảo tuyệt đối không làm tổn thương cô ấy.

Đúng vậy, giao cô ấy cho ai tôi cũng không yên tâm.

Phải, chẳng có ai khiến tôi yên tâm hơn chính mình cả.

Tôi chỉ dùng vài ba câu đã thuyết phục được bản thân.

Cũng thuyết phục được Kiều Hạ.

Nhưng rất nhanh tôi đã phát hiện ra mình sai lầm đến mức outrageous.

Tôi đã đ.á.n.h giá thấp sức ảnh hưởng của Kiều Hạ đối với tôi.

Lại càng đ.á.n.h giá quá cao sự tự chủ của bản thân.

Cô ấy bước ra từ vô số giấc mơ.

Đi đến nơi mà tôi chỉ cần với tay là có thể ôm trọn vào lòng.

Nhưng tôi lại không kiềm chế được mà bước ngược lại vào trong mơ.

Ở đó có những cái chạm sâu hơn tầm mắt, khoảng cách gần hơn cái ôm.

Để ngăn bản thân làm ra những chuyện không thể vãn hồi.

Tôi cẩn thận canh giữ ranh giới của hai chữ bạn bè.

Dùng ánh mắt trộm hôn cô ấy hàng ngàn hàng vạn lần.

Chỉ là tôi không ngờ tới.

Cô ấy lại tự tay kéo tôi vào quỹ đạo cuộc đời mình.

Lẽ ra tôi phải nghĩ đến điều này chứ.

Cô ấy luôn dũng cảm, kiên định như thế, nói ra tay là ra tay luôn.

Kiều Hạ, cảm ơn em vì đã yêu anh.

Anh nguyện làm vệ tinh bám trăng một đời của em.

Cho đến những giây phút cuối đời.

Trong cơn mơ màng, một ý nghĩ hiện lên vô cùng rõ ràng:

Hóa ra yêu nhau còn hạnh phúc hơn cả thích thầm.

Kiếp sau, anh vẫn muốn được yêu Kiều Hạ.

Tôi lại mơ thấy mùa hè của nhiều năm về trước.

Cô ấy kéo tay tôi rồi chạy.

Vất lại đằng sau tất cả những cay đắng và xấu hổ trong quá khứ.

“Anh có biết tại sao em không sợ bọn họ không?”

Tôi khẽ lắc đầu.

Cô ấy ngẩng cao cằm, giống như một nữ hiệp ngạo nghễ thiên hạ.

Đến gió cũng không kìm được mà nâng niu lọn tóc cô ấy.

“Bởi vì em là Kiều Hạ!”

“Trong người em có một mùa hè không thể chiến thắng!”

Từ đó mặc cho bốn mùa luân phiên thay đổi.

Tôi, một lòng hướng về Hạ.

(Hoàn)

Chương 8 - Tôi Cho Anh Tự Do Nhưng Anh Không Muốn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia