21

Dạo gần đây, tiến độ công việc ở công ty đang bước vào giai đoạn nước rút vô cùng bận rộn, mọi người phải liên tục tăng ca cày cuốc điên cuồng. Toàn thân tôi rơi vào trạng thái vừa mệt mỏi rã rời nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn, hào hứng. Đặc biệt là vào những buổi chiều muộn, khi cơ thể rệu rã dường như đã sắp đạt đến giới hạn chịu đựng tối đa, thì đầu óc tôi vẫn không ngừng phát ra tín hiệu thúc giục bản thân: “Cái tay c.h.ế.t tiệt này, gõ nhanh lên xem nào!”

Bỗng nhiên, mấy người giao hàng đẩy cửa bước thẳng vào bên trong văn phòng công ty: “Xin hỏi, đồ ăn nhẹ trà chiều này tụi em để ở đâu được ạ?”

Tất cả nhân viên chúng tôi đều ngơ ngác nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô nàng lễ tân vội vàng dẫn mấy người giao hàng ôm đống đồ đặt vào trong phòng họp lớn, công ty quy mô nhỏ nên cũng chỉ có duy nhất không gian nơi đó là rộng rãi nhất.

Trà sữa, bánh ngọt, gà rán đầy ắp...

Có đồng nghiệp xúc động thốt lên nghẹn ngào: “Đúng là chỉ có sếp tổng của chúng ta là tuyệt vời nhất quả đất thôi, ngay cả đi công tác phương xa mà vẫn không quên đặt đồ ăn tiếp tế cho đám nhân viên đang đói khát đến mốc mồm này.”

Một người khác liền nhanh tay gọi một cuộc điện thoại video cho Chu Viễn Thanh: “Sếp ơi, sống là người của sếp, c.h.ế.t là ma của sếp, kiếp sau em nguyện vẫn tiếp tục đầu quân làm trâu làm ngựa cho sếp!”

Màn hình hiện lên khuôn mặt ngơ ngác không hiểu mô tê gì của Chu Viễn Thanh: “Mấy đứa tăng ca đến mức lú lẫn đầu óc, hóa điên rồi hả?”

Có người lớn giọng hét vào màn hình camera: “Sếp ơi, tụi em đa tạ bữa ăn tiếp tế ngập tràn tình thương của sếp ạ!”

Chu Viễn Thanh: ???

“Ơ sếp ơi, không phải do sếp bỏ tiền túi ra mua thật ạ? Thế thì là ai mua thế này?”

Đúng lúc này, từ phía cửa ra vào xuất hiện một người đàn ông trẻ tuổi với bộ vest phẳng phiu, sang trọng sải bước đi vào. Ánh mắt anh vừa đảo qua đã lập tức bắt trọn được bóng dáng tôi, liền nhanh chân tiến thẳng đến bên cạnh tôi đứng vững.

“Mọi người dùng bữa thấy có vừa miệng không ạ? Nếu quán này hương vị không ngon thì cứ bảo, lần sau tôi sẽ đổi sang quán khác.”

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt ngạc nhiên: “Anh là...?”

“À, tôi là chồng của Tô Hà, tôi tên là Tần Dữ Thâm.” Giọng điệu của anh đầy tự hào, giống như đang cố tình khoe khoang cái danh phận vô cùng ghê gớm của mình vậy.

Đám đồng nghiệp xung quanh nghe xong suýt chút nữa thì rớt cả cằm xuống đất vì kinh ngạc:

“Đây... đây chẳng phải là Tần tổng, người đứng đầu tập đoàn Công nghệ Thâm Lam sao?!”

“Chị Hà ơi, hóa ra bấy lâu nay chị chính là phu nhân hào môn thứ thiệt ẩn mình bấy lâu nay đấy à!”

“Phu nhân nhà giàu ăn sung mặc sướng không muốn, lại cứ thích đ.â.m đầu vào đây làm kiếp trâu ngựa cày cuốc với tụi em thế này.”

Cuộc sống của một phu nhân nhà giàu thực sự ra sao, đúng là như người uống nước, ấm lạnh tự mình biết rõ mà thôi. Tôi khẽ nhún vai một cái, thẳng thừng hất bàn tay đang đặt trên vai mình của Tần Dữ Thâm ra.

Anh vội vàng lật đật bám gót theo tôi đi ra ngoài khoảng trống ở lối cầu thang thoát hiểm.

“Sao anh lại mò đến tận đây làm gì?”

“Em không chịu về nhà, anh đành phải tự vác mặt đến đây tìm em chứ sao.”

“Tôi đã tuyên bố rõ ràng là muốn ly hôn rồi.”

“Anh tuyệt đối không đồng ý!”

22

Tôi đã nghiêm khắc lên tiếng cảnh cáo Tần Dữ Thâm không được phép bén mảng đến công ty của chúng tôi nữa, thế mà anh lại đổi chiến thuật, quay sang mò đến tận căn hộ của tôi.

“Sao anh lại biết mật mã cửa nhà tôi?!”

“Tất cả các loại tài khoản mật khẩu của em từ trước đến nay chẳng phải đều dùng chung một dãy số đó hay sao?”

Nhớ lại thì đúng là như vậy thật. Tôi liếc mắt nhìn vào trong, thấy Tần Dữ Thâm lúc này trông hệt như một ông chồng đảm đang của gia đình, đang khoác trên mình chiếc tạp dề, loay hoay bận rộn nấu nướng trong bếp.

Đám bình luận trên màn hình xem đến khúc này thì hoàn toàn ngơ ngác, lú lẫn toàn tập:

【Ủa cái này sai sai nha, đáng lý ra nam chính phải điên cuồng theo đuổi nữ chính chứ? Sao giờ lại chạy đến tận nhà con mụ nữ phụ để làm giúp việc thế kia?】

【Thì ra là do nữ phụ cao tay ấn chứ sao, chơi chiêu lùi để tiến. Nhìn xem, sắp huấn luyện nam chính thành một chú cún ngoan ngoãn vâng lời luôn rồi kìa.】

【Để tôi nói cho mà nghe, phụ nữ khi tập trung cao độ lo cho sự nghiệp vẫn là lúc xinh đẹp, cuốn hút nhất. Cái dáng vẻ dồn hết tâm huyết vào công việc của nữ phụ thực sự có sức hút ghê gớm đấy.】

【Ngày trước nam chính ngầm chấp nhận cho nữ phụ làm cái đuôi nhỏ bám theo mình, còn thoải mái giới thiệu cô ấy với hội bạn thân, chẳng phải là vì năng lực chuyên môn của nữ phụ thực sự rất xuất sắc, đáng nể đó sao. Chỉ là sau khi kết hôn cô ấy bỗng bị lú lẫn, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đẻ con thôi.】

【Nam chính sở hữu cô người yêu cũ xinh đẹp như hoa như ngọc thế kia, nữ phụ nơm nớp lo sợ muốn sinh một đứa con để trói chân chồng cũng là điều dễ hiểu thôi mà, giờ cô ấy chịu tỉnh ngộ quay đầu là bờ như vậy cũng tốt.】

【Liệu nữ phụ có mủi lòng trao cho nam chính thêm một cơ hội sửa sai nữa không nhỉ?】

Chương 11 - Tôi Kết Hôn Với Ánh Trăng Sáng Của Mình, Ngày Ngày Bám Lấy Anh Ấy Đòi Sinh Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia