Mẹ Tần khẽ liếc mắt nhìn tôi một cái, dường như bà không muốn biểu lộ sự thân thiết quá mức với Bạch Tư Dao trước mặt con dâu, liền khách khí mỉm cười đáp lại: “Tốt, mọi người đều khỏe cả. Tối nay ở lại dùng bữa cơm gia đình luôn cháu nhé, để bác bảo bác Trương làm thêm vài món ngon.”

“Dạ thôi không cần đâu bác ạ, tối nay bạn bè có chuẩn bị một bữa tiệc đón cháu về nước rồi.”

“Dữ Thâm, vậy con đưa Tiểu Hà cùng đi chung cho vui đi.” Mẹ Tần sợ Tần Dữ Thâm sẽ bỏ mặc tôi, đồng thời bà cũng không muốn tôi vì chuyện này mà lại nổi trận lôi đình, cãi vã một trận với anh.

Tôi vội vàng xua tay từ chối nguầy nguậy: “Con không đi đâu ạ, tối nay con còn chút việc riêng phải giải quyết rồi.”

Cả ba người bọn họ đều đồng loạt quay sang, dùng ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm tôi.

【Đầu óc con mụ nữ phụ này bị cửa kẹp rồi hay sao thế? Sao tự dưng tính nết lại thay đổi 180 độ như vậy được chứ.】

【Mọi người còn nhớ hồi họ mới cưới không, nam chính định đi dự tiệc chia tay của nữ chính, thế mà nữ phụ khóc lóc om sòm, quậy phá tanh bành quyết không cho nam chính đi bằng được.】

【Lúc đó cô ta giữ chồng khư khư như giữ vàng ấy chứ, lo sốt vó lên sợ nam chính và nữ chính tình cũ không rủ cũng tới, vương vấn không rời, đến mức làm mình làm mẩy chẳng màng đến sĩ diện của bản thân luôn.】

【Chắc là suốt mấy năm qua cô ta đã hoàn toàn tỉnh ngộ và nhìn rõ hiện thực phũ phàng rồi, thôi thế này cũng tốt, đẹp lòng đôi bên.】

Dưới những ánh mắt đổ dồn về phía mình, tôi bình thản quay người đi vào bếp để phụ giúp bác Trương một tay.

Tần Dữ Thâm khẽ l.i.ế.m môi, lại mở miệng gặng hỏi tôi một lần nữa: “Tô Hà, cô thật sự không đi cùng sao? Đừng có để đến lúc về nhà lại lua loa lên trách tôi không thèm rủ cô đấy nhé.”

“Tối nay tôi bận việc thật mà, không đi đâu. Mọi người cứ đi chơi vui vẻ nhé.”

Tần Dữ Thâm dường như đã thực sự nổi giận, sắc mặt anh sa sầm lại tối tăm đến đáng sợ, đôi mắt nhìn tôi chằm chằm. Bạch Tư Dao khẽ kéo tay anh, dịu dàng gọi một tiếng: “Dữ Thâm.”

Lúc này Tần Dữ Thâm mới chịu dời tầm mắt đi nơi khác, hậm hực nói một câu: “Đi thôi.”

14

Nửa đêm, tôi đang chìm sâu trong giấc ngủ ngon lành thì bỗng nằm mơ thấy có một con d Dã thú hung dữ đang điên cuồng c.ắ.n xé vùng cổ của mình. Giật mình tỉnh giấc, tôi bàng hoàng phát hiện ra Tần Dữ Thâm đang đè c.h.ặ.t lên người tôi mà ngấu nghiến hôn.

“Tần Dữ Thâm, anh buông tôi ra mau, anh say khướt rồi!”

Toàn thân anh nóng hổi như một hòn than, ngay cả lòng bàn tay cũng tỏa ra hơi nóng rực người. Cổ áo ngủ của tôi bị anh dùng lực thô bạo kéo mạnh một phát, rách toạc ra một đường dài. Động tác của anh vô cùng mãnh liệt và vội vã.

“Chẳng phải cô ngày nào cũng thèm khát muốn sinh con sao? Chúng ta sinh ngay bây giờ luôn đi!”

“Anh mau tỉnh táo lại đi! Tôi không muốn sinh nữa, từ nay về sau tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ ép buộc anh phải sinh con với tôi nữa đâu, anh đừng làm càn như thế này!”

Tần Dữ Thâm vừa nghe thấy những lời này của tôi, đầu óc anh dường như càng mất đi sự tự chủ, điên cuồng hơn gấp bội: “Không muốn sinh con với tôi thì cô định sinh với thằng nào? Định ra ngoài tìm trai để xin giống chắc?”

“Anh đừng có mà ăn nói xằng bậy, xin giống cái gì chứ, bớt ngậm m.á.u phun người bôi nhọ tôi đi!”

“Không có sao?” Anh chống tay ngồi bật dậy, vừa thở hồng hộc vừa giận dữ giơ màn hình điện thoại, dí sát bức ảnh vào mặt tôi, “Hóa ra suốt mấy ngày tôi đi công tác, cô hoàn toàn thờ ơ, không thèm hỏi han lấy một câu là vì bận rộn hẹn hò lãng mạn với tình nhân cơ đấy.”

Tôi kinh hoàng nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp khoảnh khắc tôi và Chu Viễn Thanh đang đứng nhìn nhau dưới gốc cây hoa quế.

“Đấy là ảnh chụp ở buổi họp lớp, người này là Chu Viễn Thanh, bạn học cũ của tôi.”

“Mẹ kiếp, tôi thừa biết thằng đó là Chu Viễn Thanh!”

Cơn thịnh nộ lôi đình của Tần Dữ Thâm căn bản không hề dịu đi chút nào, trái lại còn bùng lên dữ dội hơn. Thậm chí cứ mỗi lần nghĩ đến cái tên Chu Viễn Thanh kia là trong lòng anh lại sôi m.á.u, nghẹn ứ một cục tức.

Năm xưa, tên nhóc ranh không biết tự lượng sức mình kia đã từng mang khuôn mặt đỏ bừng, ngượng ngùng đứng chặn trước mặt anh: “Anh chắc là anh trai của Tô Hà đúng không ạ? Em chào anh, em là Chu Viễn Thanh, bạn cùng lớp với cậu ấy. Em đã thầm thương trộm nhớ Tô Hà từ lâu lắm rồi, đây là món quà em muốn gửi tặng cho cậu ấy, bên trong có kèm theo một bức thư. Anh trai ơi, xin anh làm ơn chuyển giúp nó đến tay Tô Hà với ạ. Em xin thề nhất định sẽ đối xử thật tốt với cậu ấy.”

Tần Dữ Thâm lúc đó mới ngã ngửa người ra, hóa ra thằng ranh con này tưởng lầm anh là anh trai vợ tương lai, cả gan dám mò đến tận nơi để nhờ anh chuyển tình thư hộ. Anh liếc nhìn tên nhóc kia, thấy mặt mũi gã đã đỏ gay lên như m.ô.n.g khỉ đến nơi rồi.

Tần Dữ Thâm bực dọc giật lấy gói quà và bức thư tình, mất kiên nhẫn xua xua tay đuổi người: “Biến đi, đừng có tốn công vô ích làm gì cho mệt, Tô Hà không bao giờ thích cái kiểu người như cậu đâu.”

Vừa quay lưng đi một cái, anh đã thẳng tay vứt bẹp món quà lẫn bức thư tình của người ta vào sọt rác. Thế mà giờ đây, thằng nhóc này lại dám có ý định quay lại giành giật người của anh sao? Nằm mơ đi!

Chương 6 - Tôi Kết Hôn Với Ánh Trăng Sáng Của Mình, Ngày Ngày Bám Lấy Anh Ấy Đòi Sinh Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia