Sau khi bị hủy hôn, tôi và ba người bạn cùng phòng của kẻ đối đầu không đội trời chung lần lượt bắt đầu yêu đương.
Chỉ riêng anh là bị bỏ sót.
Tuần thứ nhất.
Chi Vũ cười nhạo.
"Bị hủy hôn rồi."
"Gu thẩm mỹ cũng tụt dốc theo à?"
Tuần thứ hai.
Chi Vũ khinh khỉnh.
"Sao, cậu định yêu hết cả phòng bọn tôi luôn đấy à?"
Tuần thứ tư.
Chi Vũ nghiến răng.
"Người này sao yêu lâu thế nhỉ?"
"Không phải thật sự động lòng rồi chứ?"
Tuần thứ sáu.
Trong quán bar, tôi nhìn thấy anh ôm cửa khóc.
Ba người bạn cùng phòng của anh vội vàng dỗ dành.
"Đừng khóc nữa."
"Cố thêm vài ngày thôi."
"Chắc sắp đến lượt cậu rồi."
Chuyện tôi bị hủy hôn.
Chi Vũ là người đầu tiên biết.
Nhà tôi còn chưa nhận được tin từ phía bên kia.
Lời châm chọc của Chi Vũ đã bật ra từ khung chat.
Đánh thẳng vào mặt.
"Không cần lấy đả kích."
"Nghe nói cậu bị hủy hôn rồi à?"
Kèm theo một sticker con bò sữa cười nhăn nhở.
Trông cực kỳ đáng ghét.
Chi Vũ ấy mà, là con trai của dì Trì.
Kẻ đối đầu không đội trời chung với mẹ tôi.
Thiên kim nhà họ Trì và thiên kim nhà họ Ứng.
Từ nhỏ đã thích so bì từng chút một.
Hai người không ưa nhau là chuyện cả giới đều biết rõ.
Họ tranh túi xách bản giới hạn.
Tranh xem ai giành được mảnh đất phía tây thành phố trước.
Sau đó lại tranh xem ai sinh con gái trước.
Mẹ tôi thắng một bước.
Dì Trì tức đến nghiến răng ken két.
Bà lập tức bắt Chi Vũ đổi sang họ của mình.
Mẹ tôi dĩ nhiên không chịu thua.
Kết quả là bố tôi và bố của Chi Vũ.
Từ đầu đến cuối cứ như những công cụ hình người.
Con của kẻ đối đầu.
Đương nhiên cũng là kẻ đối đầu.
Hồi nhỏ tôi và Chi Vũ từng vì một hộp sữa chua mà đ.á.n.h nhau túi bụi ngay trong nhà trẻ.
Đến tận bây giờ trên ngón áp út tay trái của anh vẫn còn một vết sẹo.
Đó là dấu răng tôi c.ắ.n anh năm ấy.
Ghen tị so bì của thế hệ trước.
Được chúng tôi kế thừa hoàn hảo.
Chúng tôi thi điểm, thi thứ hạng.
Đến cuối cùng ngay cả xỏ khuyên tai hay nhuộm tóc cũng phải phân cao thấp.
Chi Vũ xỏ ba lỗ tai nhiều hơn tôi một lỗ.
Anh thắng.
Nhưng lại bị mẹ đ.á.n.h cho một trận.
Thắng mà vẫn rất t.h.ả.m.
Sau này khi nghe nói tôi muốn yêu đương.
Chi Vũ còn sốt ruột hơn cả bố mẹ tôi.
"Ứng Thường, cậu mới bao nhiêu tuổi mà đòi yêu đương?"
"Cậu biết yêu không?"
"Cậu hiểu yêu là gì không?"
"Người đó là ai?"
"Nhà có giàu bằng nhà tôi không?"
"Có đẹp trai bằng tôi không?"
"Tôi còn chưa yêu."
"Tại sao cậu lại yêu trước?"
Tôi lười chẳng buồn để ý anh.
Ai bảo anh mắt cao hơn đầu?
Người trong nhà giới thiệu bao nhiêu cũng không vừa mắt.
Còn tôi thì khác.
Chỉ cần đẹp trai là tôi vừa mắt hết.
Trong danh sách đối tượng liên hôn, tôi chọn người đẹp trai nhất.
Gặp mặt vài lần, cảm thấy mọi mặt cũng ổn.
Nhưng đến ngày thứ năm tiếp xúc.
Tôi lại nghe tin giữa chừng bị hủy hôn.
Tôi nhắn tin hỏi Chi Vũ.
"Ai nói tin giả đấy?"
"Tôi chưa nhận được gì cả."
Chi Vũ gần như trả lời ngay lập tức.
"À nào, tôi bảo anh ta gửi ngay."
Câu cuối cùng nhanh ch.óng bị thu hồi.
Chưa đến một phút, điện thoại tôi đã nhận được tin nhắn từ đối tượng liên hôn.
"Xin lỗi cô Ứng, tôi suy nghĩ lại rồi."
"Có lẽ chúng ta không hợp lắm."
Tôi im lặng một lúc.
Rồi bấm gọi điện.
Không phải cho đối tượng liên hôn.
Mà là cho Chi Vũ.
Anh bắt máy rất nhanh.
Đầu dây bên kia ồn ào náo nhiệt.
Tiếng ly rượu chạm vào nhau vang lên leng keng.
Giọng Chi Vũ vẫn lười biếng phóng khoáng như cũ.
Nghe ra tâm trạng còn khá tốt.
"Có chuyện gì vậy?"
Tôi không có thời gian vòng vo.
"Đối tượng liên hôn của tôi đang ở chỗ cậu."
Giọng điệu chắc chắn.
Còn Chi Vũ rõ ràng là hoảng.
"Không biết cậu đang nói gì."
Giọng anh nghe thiếu tự tin.
"À đúng rồi, quán bánh Riamo lâu năm ở phía đông thành phố."
"Cậu ăn chưa?"
"Nghe nói đổi chủ rồi, vị không còn như trước nữa."
Chi Vũ có một đặc điểm.
Mỗi lần nói dối là bắt đầu lạc đề lung tung.
Tôi không nói gì.
Anh mới cười gượng.
"Được rồi, vừa nãy đúng là gặp anh ta."
"Xem mặt mũi cậu, tôi tiếp đãi anh ta một chút."
"Ai ngờ anh ta uống say rồi nói thật hết."
"Tuy tôi đã thấy lịch sử chat."
"Nhưng vẫn muốn hỏi cậu."
"Hai người thật sự hủy hôn rồi à?"
"Không phải đang diễn kịch chứ?"
Tôi mất kiên nhẫn.
"Liên quan gì đến cậu?"
Chi Vũ khẽ ho một tiếng.
Giọng lại trở về kiểu lười biếng phóng túng.
"Không liên quan, tôi chỉ tiện hỏi thôi."
"Dù sao thì tôi chưa từng nếm mùi khổ của yêu đương."
"Tôi cũng chưa từng liên hôn."
"Đâu có giống tên họ Lộc kia."
"Đầu gối mềm như b.ún."
"Gặp chút gió động đã sợ đến ngốc luôn."
"Người đàn ông chất lượng cao như tôi."
"Nếu tung ra thị trường thì chắc chắn là hàng hot."
"Tiếc là chưa từng liên hôn."
"Thật ra nếu cậu cần người giúp đỡ."
"Tôi cũng không phải là không được."
"Không phải ai hỏi cậu đâu."
"Không một ai hỏi cậu."
Tôi hỏi ngược lại.
"Giúp cái gì?"
Chi Vũ nghẹn lời.
Im lặng một lúc lâu mới bực bội nói.
"Chuyện cậu yêu đương ấy."
"Nếu cần người giúp chặn miệng bố mẹ cậu."
"Cậu có thể chọn một người quen biết nhiều năm làm bạn trai giả."
"Xung quanh bao nhiêu người điều kiện tốt mà không chọn."
"Toàn chọn mấy người méo mó kỳ quái."
"Cậu nên đi khám mắt đi."
"Tôi còn thấy cậu nên đi khám thì đúng hơn."
Nhưng lúc này lời Chi Vũ nói cũng có vài phần hợp lý.
"Được."
Đây là lần đầu tiên tôi tỏ ý đồng tình với Chi Vũ.
Anh sững người như được sủng ái mà lo sợ.
Giọng trở nên mất tự nhiên.
"Thế... thế nào?"
"Cậu nghe lọt tai rồi à?"
Tôi không trả lời câu đó.
Mà hỏi tiếp.
"Thứ sáu tuần sau sinh nhật Tống Mục Ngôn."
"Có những ai đi?"
Chi Vũ trả lời không cần nghĩ.
"Chỉ có cậu với tôi."
"Tống Mục Ngôn."
"Tạ Trác."
"Cộng thêm một bạn cùng phòng của bọn tôi, cậu chưa gặp bao giờ."
Tống Mục Ngôn và Tạ Trác cũng xem như thanh mai trúc mã của tôi.
Hai người họ là bạn thân hơn 10 năm của Chi Vũ.
Sau kỳ thi đại học còn cố tình đăng ký cùng một trường.
Thậm chí nhờ người sắp xếp vào cùng một phòng ký túc.
Chi Vũ vừa báo xong tên mới phát hiện có gì đó không đúng.
"Cậu hỏi cái này làm gì?"
Giọng anh cảnh giác.
"Lại định phá hoại gì nữa à?"
Lần trước sinh nhật anh, tòa tháp sô cô la bị tôi vô tình húc đổ.
Hiện trường hỗn loạn.
Ảnh kỷ niệm cuộc đời của Chi Vũ bị phá sạch.
Anh vẫn canh cánh đến tận bây giờ.
Tôi mỉm cười.
Rất dịu dàng, rất thấu hiểu, rất thân thiện.
"Hôm đó cậu mặc trang trọng một chút."
"Trước mặt bạn cậu, tôi muốn tuyên bố một chuyện."
Tĩnh lặng.
Một khoảng tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Chi Vũ vẫn giơ ly rượu trên tay.
Đồng t.ử co lại.
Cứng đờ giữ nguyên tư thế nâng ly.
Bên cạnh Tạ Trác dường như không nghe thấy gì.
Chỉ cúi mắt rót rượu cho mọi người.
Ở góc phòng, Tưởng Thuyên lặng lẽ ấn công tắc đèn.
Ánh sáng trong phòng lại bừng lên.
Giải đèn màu ấm chiếu xuống.
Khiến vẻ chật vật của Chi Vũ không còn chỗ trốn.
Sắc mặt Chi Vũ thay đổi liên tục.
Đỏ, xanh, trắng.
Cả một bảng màu sống dậy.
"Từ lúc nào?"
Anh nghiến răng ken két.
Hai bên thái dương giật mạnh.
"Tôi mẹ nó, tôi vừa mới cạy xong đã bị cậu giành mất."
Anh hít sâu một hơi.
Nhìn về phía tôi.
Trong ánh mắt ấy, không rõ là phẫn nộ hay còn điều gì khác.
"Ứng Thường, cậu đúng là..."
Chi Vũ dùng đầu lưỡi trống vào má.
Tức đến bật cười.
"Cậu đúng là bị hủy hôn đến hồ đồ luôn rồi."
"Mắt nhìn người cũng kém đi."
"Từng chữ anh nói ra như bị nghiến nát giữa kẽ răng."
"Ngay cả Tống Mục Ngôn mà cậu cũng thích được."
"Cậu thích cậu ta ở điểm nào?"
"Cả ngày ngoài chơi game thì chỉ biết ngủ."
"Chiều cao cũng không bằng tôi."
"Cười lên thì ngu như đồ ngốc."
"Ngày nào cũng mở mấy cái video ngớ ngẩn trong phòng ký túc."
Tống Mục Ngôn vội vàng ngăn lại.
"Dừng, dừng, dừng."
"Anh à, những video đó có thị trường."
"Tức là có người xem."
"Sao anh lại khinh thường người dùng Douyin vậy?"
Chi Vũ xấu hổ hóa giận.
Suýt nữa đá cậu ta một cái.
"Tôi đang nói chuyện của Ứng Thường."