Từ những lời dò hỏi vòng vo ban đầu.
"Ứng Thường."
"Chia tay chưa?"
"Hello."
"Dậy chưa?"
"Ngủ ngon nhé."
"Tiện hỏi luôn."
"Hôm nay chia tay chưa?"
"Tưởng Thuyên lại đi làm thêm rồi à?"
"Đáng thương thật."
"Yêu mà như không yêu."
"Tiện hỏi luôn."
"Hai người chia tay chưa?"
"Chơi game không?"
"Tôi không chơi với người có bạn trai."
Cho đến giai đoạn vỡ bình rồi phá luôn.
"Ứng Thường."
"Cậu có muốn thử một trải nghiệm rất kích thích không?"
Tôi bận làm luận văn.
Xong mới thấy tin nhắn này.
Gõ một dấu hỏi.
Anh gần như trả lời ngay.
"Ví dụ như kiểu rất kích thích."
"Kiểu trái đạo đức ấy."
Tôi hỏi.
"Cậu định tìm cho tôi một tiểu tam à?"
Chi Vũ im lặng.
Khung chat bên kia cứ hiện dòng đang nhập.
Rất lâu sau anh mới gửi bốn chữ.
"Không hứng thú à?"
"Người ngoài làm tiểu tam là tự hạ thấp mình."
"Bạn bè làm tiểu tam thì đừng để bị phát hiện."
"Chính mình làm tiểu tam thì thành chuyện tình khuynh thành."
Có lẽ Chi Vũ đã viết câu danh ngôn này vào kịch bản đời mình rồi.
Nhưng tôi không cho anh cơ hội nói tiếp.
"Tôi không muốn kiểu không danh không phận như vậy."
"Đến lúc đó cứ ở bên tai lải nhải phiền c.h.ế.t."
Chi Vũ lại im lặng.
Được một chữ "được".
Như gom hết mọi cảm ngộ của đời người vào đó.
Đến 11 giờ đêm tôi nhận được điện thoại từ Tống Mục Ngôn.
"Ứng Thường, anh Tiểu Ngư say rồi."
"Anh ấy chỉ đích danh muốn gặp cậu."
"Tôi thấy trạng thái anh ấy không ổn lắm."
"Hai cậu đến xem thử."
Khi tôi đến quán bar.
Nhìn thấy Chi Vũ sách trai rượu ôm cửa mà khóc.
"Ứng Thường tưởng mình là ai chứ."
"Vào phòng ký túc của tôi mà thu thập đủ 12 cung hoàng đạo à?"
Phía sau anh, Tưởng Thuyên vụng về mà chân thành dỗ dành.
"Cũng chỉ có bốn cung thôi."
"Nếu thật đủ 12 cung, chắc cậu còn không chịu nổi."
Tống Mục Ngôn nhìn quanh như đang tìm tôi.
Chỉ có Tạ Trác vẫn bình tĩnh như ch.ó già.
Cúi mắt nhìn Chi Vũ với vẻ đã sớm đoán được.
Tưởng Thuyên dỗ người khác luôn mang cảm giác rất vững vàng.
"Đừng khóc nữa."
"Chờ thêm chút đi."
"Chắc sắp đến lượt cậu rồi."
Câu nói này chọc trúng điểm đau của Chi Vũ.
Mà anh lại không thể phản bác.
Anh nức nở.
Giống như một chú mèo con bị bỏ rơi.
Ngay cả nổi giận cũng không có chút sát thương.
Tôi bước nhanh đến.
"Sao thế?"
"Uống thành thế này."
Tống Mục Ngôn như vớ được cọc.
Trực tiếp đẩy Chi Vũ vào lòng tôi.
"Cậu mang anh ấy đi."
"Phòng ký túc bọn tôi không nhận người say."
"Tạ Trác sẽ lấy bình xịt khử trùng với nước hoa phòng mà xử anh ấy như rắn mất."
Chi Vũ vẫn còn lẩm bẩm trong cơn say.
"Hai người này không hợp quy tắc."
"Chúng ta chỉ là hàng xóm bình thường."
"Chỉ là thanh mai trúc mã bình thường."
"Tôi đâu phải bạn trai của cô ấy."
Tưởng Thuyên không nhịn được nói.
"Thôi thôi, tôi cho phép rồi."
Tạ Trác sờ mũi cười nhẹ.
"Bạn trai rộng lượng thật."
Tưởng Thuyên trầm giọng.
"16000."
Tạ Trác cười không nói gì thêm.
Mấy người họ khiêng Chi Vũ lên xe tôi.
Tạ Trác hất cằm về phía tôi.
"Đi đường cẩn thận."
"Đến nhà thì nhắn tin."
Rồi chỉ về phía Chi Vũ.
"Tôi nói là cậu và Chi Vũ."
Tôi giơ tay làm dấu OK.
Xoay vô lăng rời khỏi quán bar.
Chi Vũ ngả người trên ghế phụ.
Nhắm mắt không biết đang lẩm bẩm gì.
Đèn đỏ bật lên.
Xe dừng trước vạch sang đường.
Tôi liếc sang Chi Vũ.
Trên ngón áp út tay trái của anh.
Vết sẹo do tôi c.ắ.n khi còn nhỏ nhàn nhạt hiện lên màu trắng.
Không nhìn kỹ thì không thấy.
Nhưng kiểu vết sẹo này.
Chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Nó vĩnh viễn không thể xóa trong lòng.
"Tay cậu có vết sẹo đó."
"Chưa từng nghĩ đeo cái gì che lại à?"
Tôi chỉ vào ngón tay anh.
"Nhìn hơi xấu đấy."
Ánh mắt Chi Vũ thoáng tỉnh táo trong một giây.
Kinh ngạc giơ tay lên.
"Xấu à?"
"Tôi quen rồi."
Tôi móc từ túi ra một thứ.
Không nói hai lời đeo thẳng lên ngón tay anh.
"Được rồi, thế này là che được rồi."
Anh cúi đầu nhìn.
Trên ngón áp út là một chiếc nhẫn bạc trơn.
Anh xoay nhẹ.
Trên đó khắc hai chữ cái tiếng Anh.
"Y.C"
Chi Vũ sững người.
Men say tan đi một nửa.
"Đây là..."
"Quà sinh nhật."
Tôi nói dối không chớp mắt.
"Tôi mua dư một cái."
"Thấy hợp với cậu thì đeo tạm."
Anh im lặng rất lâu.
Rồi khẽ cười.
"Ừ, hợp."
Đèn xanh bật lên.
Tôi tiếp tục lái xe.
Cả đường anh không nói gì nữa.
Chỉ thỉnh thoảng giơ tay lên nhìn chiếc nhẫn.
Đến dưới nhà anh, tôi gọi.
"Chi Vũ, đến rồi."
Anh không động.
"Chi Vũ?"
Vẫn không động.
Tôi nghiêng người qua định lay anh.
Anh đột nhiên mở mắt.
Bắt lấy cổ tay tôi.
"Ứng Thường."
"Sao?"
"Chiếc nhẫn này..."
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt rất sáng.
"Không phải mua dư đâu nhỉ?"
Tim tôi hụt một nhịp.
"Nghĩ nhiều rồi."
"Ừ."
Anh buông tay tôi ra.
Mở cửa xe.
Nhưng không xuống ngay.
Quay đầu lại.
"Ứng Thường, cảm ơn."
"Vì cái gì?"
"Vì đã không bỏ tôi ở quán bar."
Tôi gật đầu.
"Về ngủ đi."
Anh xuống xe.
Đi được hai bước lại quay lại.
Gõ cửa kính.
Tôi hạ kính xuống.
Anh cúi người.
Rất gần.
Gần đến mức tôi ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt.
"Ứng Thường."
"Hửm?"
"Một tuần kia..."
"Còn ba ngày nữa."
Tôi cắt lời.
Anh cười.
"Tôi biết."
"Tôi chỉ muốn nói."
"Ba ngày đó, tôi sẽ không làm phiền cậu."
"Thật?"
"Thật."
Anh đứng thẳng dậy.
"Ngủ ngon."
Rồi quay người đi.
Bóng lưng có chút lảo đảo.
Nhưng bước chân rất kiên định.
Tôi nhìn theo đến khi anh vào nhà.
Mới lái xe về.
Về đến nhà, Tạ Trác nhắn tin.
"Người về an toàn chưa?"
"Rồi."
"Anh ấy thế nào?"
"Say."
"Ừ, tôi biết."
Tống Mục Ngôn gửi một tràng sticker.
"Chị, chị đeo nhẫn cho anh ấy à?"
"Sao cậu biết?"
"Anh Tưởng nói."
"Tôi bảo anh ấy để ý."
Tôi gửi một dấu chấm.
Sáng hôm sau, Chi Vũ không nhắn tin.
Giống như lời anh nói.
Ba ngày, không làm phiền.
Ngày thứ nhất, im lặng.
Ngày thứ hai, im lặng.
Ngày thứ ba, buổi chiều.
Tôi nhận được ảnh.
Là ảnh bàn tay anh.
Ngón áp út đeo chiếc nhẫn bạc.
Phía sau là ánh hoàng hôn.
Kèm một dòng chữ.
"Vẫn hợp."
Tôi không trả lời.
Buổi tối, Tống Mục Ngôn báo cáo.
"Anh Tiểu Ngư hôm nay đi cắt tóc."
"Còn mua quần áo mới."
"Hỏi tôi màu nào đẹp."
Tôi không trả lời.
10 giờ đêm.
Chi Vũ gọi điện.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh.
"Ứng Thường."
"Ừ."
"Hết một tuần rồi."
"Ừ."
"Vậy... cậu định khi nào chia tay?"
Tôi cười.
"Không chia tay."
Bên kia im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh cúp máy.
"Ứng Thường, cậu nói lại lần nữa."
"Tôi nói, không chia tay."
"Với ai?"
"Với Tưởng Thuyên."
Lại im lặng.
Rồi một tiếng cười khẽ.
Rất nhẹ, rất khàn.
"Ừ, tôi biết rồi."
"Ngủ ngon."
Anh cúp máy.
Tôi cầm điện thoại.
Nhìn màn hình tối đen.
Tạ Trác nhắn.
"Kế hoạch thất bại?"
"Chưa."
"Vẫn còn cửa."
"Đợi anh ấy tự nói."
Tạ Trác gửi một biểu tượng ngón tay cái.
"Được, tôi chờ."
Nửa đêm, tôi mơ.
Mơ thấy hồi nhỏ.
Tôi và Chi Vũ đ.á.n.h nhau vì hộp sữa chua.
Anh khóc.
Tôi cũng khóc.
Rồi anh đưa sữa cho tôi.
"Cho cậu ăn hết đấy."
Tỉnh dậy, trời đã sáng.
Tin nhắn đầu tiên là của Chi Vũ.
"Chào buổi sáng."
"Ăn sáng chưa?"
Tôi trả lời.
"Chưa."
"Ăn đi."
"Ừ."
Từ hôm đó, anh không nhắc đến chuyện chia tay nữa.
Cũng không nhắc đến Tưởng Thuyên.
Chỉ là mỗi ngày đều hỏi.
"Ăn chưa?"
"Ngủ chưa?"
"Luận văn xong chưa?"
Giống như một người bạn.
Rất bình thường.
Rất bình thản.
Nhưng tôi biết.
Trò chơi này, sắp đến hồi kết rồi.