Bởi thế, tôi đã tuyệt giao với toàn bộ bạn bè cấp ba, và Chu Dục cũng không ngoại lệ.

Chu Dục nhìn thấu tâm tư của tôi nên đã điền nguyện vọng theo sự suy đoán, kết cục là hai đứa mỗi người một phương, kẻ Nam người Bắc.

Đã bao bận anh nhấp nhổm muốn chạy đến tìm tôi, nhưng lại chùn bước vì sợ tôi đã lãng quên anh, sợ tôi bài xích tính cách của anh, sợ mọi chuyện sẽ đi vào ngõ cụt.

Chính vì những nỗi sợ vô hình đó, anh đã nhùng nhằng mãi cho tới tận hôm nay.

Ngay khi hóng được tin tôi đang rục rịch đi coi mắt, anh lập tức cuống cuồng lên.

Do đó, mẹ anh đã ra mặt liên hệ với mẹ tôi, làm cầu nối cho buổi xem mắt định mệnh vừa qua.

Ánh mắt tôi chùng xuống, bật cười chua chát: “Bây giờ tôi đã xuống cấp, chẳng còn là Thẩm Minh rực rỡ năm cấp ba nữa, thứ anh say đắm chỉ là…”

Chu Dục đoán được ý đồ của tôi, vội vàng cắt ngang: “Hoàn toàn không phải! Anh biết em đã trải qua nhiều thăng trầm, anh cũng rõ tính cách hiện tại của em đã đổi thay, nhưng thứ anh yêu chính là con người thật sự của em hiện tại!”

Anh khẩn khoản nài nỉ: “Anh nói thật lòng đấy… xin em cho anh một cơ hội thôi, được không?”

Nếu khúc mắc đã được gỡ bỏ, vậy thì…

Tôi gật gật đầu: “Đồng ý.”

Dứt lời, tôi xách túi đồ ăn định xoay người bước vào nhà.

Lại bị Chu Dục cản đường.

Anh trân trân nhìn tôi với vẻ mặt oan ức tột cùng: “Em… em mau khai thật đi, mối tình đầu của em, rốt cuộc là gã nào?”

Tôi phì cười, nếu anh không nhắc khéo chắc tôi cũng quên béng cái cớ này rồi.

Tôi tỏ vẻ huyền bí rút điện thoại ra, mở lại app xem phim, chỉ thẳng vào mặt Nam Cung Vấn Thiên trong Thần Binh Tiểu Tướng, mặt nghiêm túc độ không đùa:

“Sao hả, gu tôi mặn mòi không?”

Chu Dục: “…”

Bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.

Dẫu cạn lời, Chu Dục vẫn ráng săm soi kỹ lại bức ảnh, rồi quay sang hỏi lại tôi để chắc cú: “Em… đam mê cái thể loại này á?”

Tôi giơ một ngón tay lên, nghiêm giọng cảnh cáo: “Cấm anh phán xét gu thẩm mỹ của em.”

Chu Dục buông một tiếng thở dài thườn thượt, mang theo ngập tràn tâm sự, rồi lủi thủi quay xe ra về.

6

Ngày hôm sau, Chu Dục b.ắ.n tin nhắn giục tôi xuống lầu ngay tắp lự.

“Có món quà siêu bất ngờ cho em nè!”

“Bất ngờ gì cơ?”

“Em cứ xuống đây rồi sẽ rõ.”

Trí tò mò nổi lên, tôi muốn xem gã này lại giở trò trống gì, bèn ba chân bốn cẳng phi xuống lầu.

Và rồi… ngay giây phút chạm mặt, đập vào mắt tôi là giao diện mới toanh của Chu Dục.

Tôi chỉ muốn bịt mắt giả mù, coi như không quen biết, sau đó lặng lẽ quay xe đi thẳng.

Tôi tuyệt đối không quen biết thằng chả tóc xanh lè này!

Tuyệt đối không!

Vậy mà Chu Dục lại hồ hởi chạy tới sát bên tôi: “Thấy sao, em ưng cái bụng không?”

Tôi trầm mặc dùng nét mặt để bộc lộ tiếng lòng.

— Chê cực mạnh.

Đứa nào cấp phép cho anh chà đạp cái nhan sắc cực phẩm của mình như vậy hả?

Đẹp trai đến mấy cũng gánh không nổi cái màu tóc t.h.ả.m họa này đâu!

Chu Dục xìu xuống, lộ vẻ khó hiểu: “Chẳng phải em u mê kiểu này sao?”

Tôi sắp điên tiết đến nơi: “Nhưng đó chỉ là nhân vật 2D thôi mà, ông nội ơi, anh… cứu tôi với.”

Gương mặt Chu Dục từ chỗ hoang mang chuyển sang hụt hẫng, cuối cùng gục đầu xuống, nhìn hệt như một con cún con bị dầm mưa rồi lại bị chủ nhân mắng cho xối xả.

Thấy thương thương, tôi đành vươn tay vò nhẹ mái tóc xanh lá mạ của anh để dỗ dành.

Hai mắt Chu Dục lại sáng rực, vừa định hé môi, tôi đã bắt bài được câu thoại tiếp theo của anh, liền chốt hạ một câu xanh rờn:

“Không bàn cãi nhiều, nội trong hôm nay anh phải đi nhuộm lại màu đen cho em!”

Chu Dục: “…”

Tôi bắt đầu ngộ ra một chân lý, Chu Dục, cái người mà bình thường khoác lên mình vẻ đĩnh đạc trưởng thành, bản chất lại là một thằng cha lụy tình vô phương cứu chữa.

Kỳ thực từ cái phát ngôn gây shock “vì tình yêu nguyện làm kẻ thứ ba”, tôi đã lờ mờ đ.á.n.h hơi được điều này.

Thế nhưng qua chuỗi ngày ngập tràn “bất ngờ” mà anh mang lại sau đó, cái thuộc tính này của anh mới phơi bày một cách triệt để.

Trong lúc cày cuốc trên văn phòng, cứ hễ tôi lén mở khóa điện thoại, y như rằng khung chat của Chu Dục đã nổ tin nhắn rầm rầm.

“Tối nay bảo bối thèm ăn món gì nè?”

“Để đầu bếp Chu trổ tài nhé, em có muốn húp canh sườn non không?”

“Tay nghề của anh đỉnh ch.óp lắm đó! [Nhãn dán tự mãn]”

Mấy cái tin này còn đỡ.

Chứ tới mấy cái tin sến rện này thì…

“Bảo bối bảo bối bảo bối bảo bối bảo bối”

“Nhớ em muốn xỉu luôn á á á á á á á á”

“Lát tan ca anh qua rước nha, anh thèm ôm em quá à.”

Tôi nổi hết da gà da vịt, tiếp tục vuốt màn hình.

Lại lòi ra mấy tin nhắn sặc mùi triết lý mạng.

“Bảo bối ơi, hôm nay anh lỡ phạm phải một trọng tội, tội gì em biết không? Tội yêu em đến mức mất trí.”

“Bảo bối à, em vừa có đơn hàng mới kìa, đơn hàng gì á? Đơn hàng gửi trọn nỗi nhớ mong của anh.”

“Bảo bối, hôm nay anh khác hôm qua lắm, khác chỗ nào á? Khác ở chỗ anh yêu em nhiều hơn hôm qua…”

Tôi: “…”

Lần đầu tiên trong lịch sử đi làm, tôi phải tự bấm bụng dặn lòng bớt lướt điện thoại lại.

Công ty của Chu Dục cách chỗ tôi làm không hề gần, vậy mà anh vẫn nằng nặc đòi đưa rước tôi mỗi ngày.