Tối qua tôi ngủ một giấc ngon lành hiếm hoi, không mộng mị gì cả. 

Sáng sớm đến văn phòng, bàn làm việc vẫn y nguyên như lúc tôi đi công tác, một đống sổ sách chất chồng trên đó. 

Trong lòng còn vướng bận chuyện khác, tôi cũng không buồn hỏi han tình hình kinh doanh, chỉ lẳng lặng mở sổ sách ra xem. 

Tập đoàn TS đang có ý định thu mua công ty chúng tôi, các điều khoản cơ bản đã gần như chốt xong. 

Họ đưa ra hai phương án thu mua: 

Phương án thứ nhất, họ mua lại cổ phần của chúng tôi với mức giá gấp bốn lần giá trị hiện tại, chúng tôi nhận tiền mặt rồi rời khỏi cuộc chơi. 

Phương án thứ hai, chúng tôi chuyển đổi cổ phần mình đang nắm giữ thành cổ phần của tập đoàn TS, chờ ngày họ lên sàn. Khi đó, giá trị cổ phiếu có thể tăng gấp mười, hai mươi, thậm chí cả trăm lần, mọi thứ đều có thể xảy ra. 

Nhưng lựa chọn thứ hai lại có một rủi ro lớn—những cổ đông nhỏ lẻ như chúng tôi chỉ có thể giữ cổ phần gián tiếp bằng cách thành lập một công ty đầu tư. Công ty này lại phải do Trì Hướng Đông, người nắm quyền tại TS, đứng ra kiểm soát. 

Chuyện này liên quan đến rất nhiều vấn đề phức tạp, cũng như một vũng nước sâu—bước vào rồi, e là không thể làm chủ chính mình nữa. 

Ai mà không mơ làm giàu trong một đêm? Nhưng cũng phải có số mới được. 

Tôi tiếp tục nhìn vào danh sách quyền lợi cổ đông của công ty. 

Tên tôi, Chu Tân Di, số tiền đầu tư 1,5 triệu, nắm giữ 49% cổ phần. 

Tâm trạng tôi khẽ d.a.o động. Như thể bị một thứ gì đó dẫn dắt, tôi mở sổ kế toán, cẩn thận kiểm tra từng khoản một. 

Món tiền đầu tiên 500.000 được chuyển vào tài khoản, tôi đã phải mất ba năm để gom đủ. 

Ngón tay tôi, thô ráp vì những năm tháng vất vả, khẽ vuốt qua con số ấy. 

Bên trong đó, có biết bao nhiêu mồ hôi và nước mắt. 

Tôi khẽ run lên, vừa trân trọng vừa dè dặt.

Năm đó, khi tôi và Thẩm Hoa ở bên nhau, bố mẹ tôi đã kịch liệt phản đối. 

Họ nói Thẩm Hoa không có nền tảng, nhưng tham vọng lại quá lớn. Đến khi biết tôi còn muốn cùng anh ta khởi nghiệp, họ càng giận dữ, thậm chí dọa cắt đứt quan hệ với tôi. 

Nhưng trong chuyện tình cảm, áp lực từ gia đình chưa bao giờ là vấn đề với tôi. 

Lúc ấy, Thẩm Hoa tốt nghiệp trước tôi hai năm, đã thành lập công ty và nhận được một số khoản hỗ trợ từ nhà nước. 

Anh ta bàn bạc với tôi: 

“Tân Di, công ty vẫn thiếu vốn khởi động. Trước mắt em đừng vội đến làm cho anh, cứ vào một công ty lớn làm trước, dùng lương của em để đầu tư. Anh sẽ giữ lại cổ phần cho em, chỉ cần em chuyển vốn đúng hạn là được.” 

Khi đó tôi đã nói gì nhỉ? 

Tôi nhìn anh ta bằng đôi mắt sáng rực, rồi gật đầu thật mạnh. 

Vừa bước chân vào xã hội, nhờ lợi thế biết ngoại ngữ hiếm, tôi được công ty trả mức lương 15.000 tệ/tháng. 

Theo kế hoạch của Thẩm Hoa, mỗi năm tôi đầu tư khoảng 150.000 vào công ty của anh ta, ba năm sẽ góp đủ 500.000. 

Nếu có tiền thưởng cuối năm, tôi cũng sẽ đưa hết cho anh. Còn tôi, mỗi tháng chỉ giữ lại 2.000 tệ làm sinh hoạt phí, sống trong căn hộ anh ta thuê. 

Anh ta tính toán rất chi li, đến mức có một ngày, anh ta nói với tôi: 

“Tân Di, thực ra em vẫn là người được lợi nhiều hơn. Ít nhất anh không bắt em phải chia tiền thuê nhà.” 

Tôi tưởng anh ta chỉ đùa, nên lúc đó không phản bác lại. 

Dù sao tôi cũng là người bản địa, nếu không phải vì muốn ở bên anh ta, thì trước khi kết hôn, tôi hoàn toàn có thể sống cùng bố mẹ. 

Nhưng không ngờ, về sau anh ta lặp lại chuyện này thêm vài lần nữa. 

Đến lúc ấy, tôi mới chậm rãi nhận ra—hóa ra anh ta nói thật.

Dùng lương để đầu tư cổ phần, nói thì dễ nhưng làm lại rất khó. 

Nhà tôi cũng có chút điều kiện, hồi đại học, bố mẹ cho tôi 6.000 tệ mỗi tháng làm sinh hoạt phí, nên tôi đã quen với việc tiêu xài rộng rãi. 

Giờ mỗi tháng chỉ giữ lại 2.000 tệ để sống, chẳng khác nào một thử thách giới hạn đối với bản thân. 

Ban đầu, tôi chỉ mua thực phẩm giảm giá trong siêu thị, quần áo cũng chỉ chọn đồ mùa trước đang đại hạ giá, nhưng vẫn không đủ. 

Giảm giá không thể giải quyết vấn đề của tôi. 

Sau hai tháng thất bại, dưới sự nhắc nhở của Thẩm Hoa, tôi mới nhận ra vấn đề nằm ở đâu—với mức chi tiêu 2.000 tệ một tháng, tôi không nên đến siêu thị hay trung tâm thương mại ngay từ đầu. 

Nơi tôi nên đến nhất là chợ thực phẩm, và khoản tiền tôi không nên tiêu nhất chính là mua quần áo. 

Thế là, ngay trong năm đầu tiên đi làm, khi các bạn nữ xung quanh đã có chút dư dả tài chính, bắt đầu mua sắm những món đồ trang sức nhỏ nhặt không cần thiết, tôi lại đi theo hướng ngược lại—thắt lưng buộc bụng, đến cả một ly trà sữa cũng không dám mua. 

Cảnh tượng thường thấy nhất lúc đó là: 

Tan làm, tôi chen chúc trên tàu điện ngầm, xe buýt, người mệt lả cả ngày rồi, vẫn phải ghé vào chợ mua rau về nấu cơm. 

Thường thì đến khi hai món ăn được dọn lên bàn, đồng hồ đã gần chín giờ tối. 

Ăn xong, tôi mệt rã rời, chỉ có thể ngồi phịch xuống ghế. 

Đương nhiên, Thẩm Hoa không để tôi làm hết việc nhà. Khi ấy, tình cảm của chúng tôi vẫn mặn nồng, nên việc nhà đều là cùng nhau tranh làm. 

Chính vì vậy, tôi đã bỏ qua rất nhiều điều. 

Ví dụ như việc mức sống của tôi đột ngột giảm sút, thường xuyên phải đắn đo, đỏ mặt vì một khoản chi tiêu nhỏ. 

Nhưng Thẩm Hoa chưa từng nói một câu an ủi tôi—chẳng hạn như: 

“Bé ngoan, đừng tự ép bản thân quá, vừa phải thôi.” 

Không hề có. 

Những câu nói có thể giúp tôi nhẹ lòng một chút, anh ta chưa bao giờ nói. 

Anh ta lúc nào cũng làm như không thấy gì, không một lời nhắc đến, cứ như thể đây vốn dĩ là chuyện tôi phải làm, không có gì đáng để bàn bạc cả. 

Đúng vậy, với tư cách là cổ đông, tôi có nghĩa vụ góp vốn. 

Nhưng với tư cách là bạn gái, thì sao? 

Có những chuyện không nên nghĩ quá nhiều. 

Vì càng nghĩ kỹ, càng thấy đáng sợ.