Sau hai năm rưỡi nỗ lực gian khổ, cuối cùng tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn, đã nộp đủ số vốn góp của mình. 

Tôi mời đồng nghiệp đi uống cà phê, chị kế toán còn đưa cho tôi xem tem thuế của khoản nộp vốn, cũng vui mừng thay tôi. 

Khi ấy, Hà T.ử Ninh cũng đã gia nhập công ty, lúc đó tôi còn rất vui vẻ đón nhận cô ta. 

Đúng dịp cuối năm chia lợi nhuận, song hỷ lâm môn, tâm trạng tôi lại càng hưng phấn và hân hoan hơn, háo hức muốn chia sẻ với Thẩm Hoa. 

Thế nhưng, khi tôi cười tươi rói ngồi xuống đối diện anh ấy, sắc mặt Thẩm Hoa lại có chút trầm xuống. 

Anh ấy nhìn tôi mấy lần, ánh mắt u tối, muốn nói rồi lại thôi. 

Tôi trêu chọc: 

"Sao vậy, đại ông chủ không muốn chia lợi nhuận à? Diêm Vương lại muốn quỵt nợ tiểu quỷ sao?" 

Tôi biết anh ấy sẽ không làm vậy, bởi chỉ cần anh ta còn muốn nhận tiền chia lợi nhuận, thì cũng phải chia cho tôi. 

Cuối cùng, ánh mắt Thẩm Hoa cũng đối diện với tôi, nhưng ngay sau đó lại nhanh ch.óng nhìn sang chỗ khác. Anh ấy điều chỉnh một chút, rồi rốt cuộc cũng lấy hết dũng khí để lên tiếng. 

Tôi thấy kỳ lạ, không biết anh ấy úp úp mở mở như thế là vì chuyện gì, nên tò mò nhìn chằm chằm. 

Anh ấy ngẩng lên nhìn thẳng vào tôi để thể hiện sự thẳng thắn, rồi cất lời: 

"Hân Di, anh định chia cho T.ử Ninh một ít cổ phần khống. Cô ấy rất giỏi, đã giúp chúng ta tiết kiệm được không ít tiền từ phía nhà cung ứng, nói là cổ phần kỹ thuật cũng không quá đáng." 

Vừa nói, anh ấy vừa đưa một tập tài liệu cho tôi. 

Lại tiếp tục: 

"Em xem đi, cùng một mặt hàng, nhưng cô ấy lấy được với giá rẻ hơn chúng ta nhiều. Nhà cô ấy có mối quan hệ, để cô ấy góp cổ phần, chúng ta không thiệt đâu." 

Tôi không cầm lấy tài liệu. 

Công việc này tôi đã làm ba năm, trực giác nói cho tôi biết, chuyện này không nên như thế. 

Tôi nhìn chằm chằm vào Thẩm Hoa, như muốn khoét một lỗ trên người anh ấy. 

Cuối cùng, anh ta cũng có chút bực bội: 

"Châu Hân Di, anh đang nói chuyện nghiêm túc với em, em làm cái gì vậy?" 

Trước khi đến đây, tôi rất vui vẻ, trong lòng như đang ôm một bát canh gà nóng hổi, thơm ngậy, giàu dinh dưỡng, định bưng đến cho anh ta uống. 

Nào ngờ lại bị anh ta giáng một gậy lên đầu. 

Bát canh gà ấy bị sóng sánh đổ mất một nửa, làm bẩn hết mọi thứ xung quanh, đến mức phần còn lại cũng không thể nào nuốt nổi. 

Tôi bật cười lạnh lùng: 

"Ba năm qua tôi đã sống như thế nào, anh là người rõ nhất. Số cổ phần tôi vất vả bươn chải, lên trời xuống đất chịu đủ đắng cay mới có được, anh lại muốn tôi dâng hai tay cho người khác. 

“Tôi nói cho anh biết, chuyện đó không đời nào xảy ra!" 

"Em!" 

Thẩm Hoa ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt ửng đỏ, tóc hơi rối, cả người toát ra một chút chật vật.

10 

Lại khoảng nửa năm sau, sư tỷ Hà T.ử Ninh chủ động tìm tôi, hai chúng tôi cùng đi uống cà phê. 

Cô ấy có chút kích động: 

"Tiểu Châu, tôi chưa từng nghĩ đến việc lấy cổ phần khống, đó là ý của Thẩm Hoa, anh ấy không bàn bạc với tôi. Anh ấy muốn thương lượng với cô trước, rồi mới thông báo cho tôi." 

Tôi cúi mắt, không nói gì. 

Cô ấy tiếp tục: 

"Nhà tôi đâu phải không có tiền, số tiền này tôi có thể bỏ ra được. Tiểu Châu, tôi sẽ dùng tiền thật để góp vốn, tôi không cần ai bố thí." 

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô ấy: 

"Lần này sư tỷ đã bàn bạc với Thẩm Hoa trước, rồi mới đến tìm tôi?" 

Cô ấy thoáng có chút hoảng loạn, giọng nói không được tự nhiên: 

"Đúng là đã bàn bạc rồi, nhưng cuối cùng vẫn phải xem ý của cô thế nào." 

Tôi gật đầu: 

"Sư tỷ định bỏ ra bao nhiêu tiền?" 

Thấy chủ đề cuối cùng cũng quay lại đúng hướng, Hà T.ử Ninh dần bình tĩnh lại, chậm rãi nói: 

"Bằng với hai người, hai người bỏ bao nhiêu, tôi bỏ bấy nhiêu. Ba người chúng ta chia đều cổ phần, rồi để Thẩm Hoa giữ nhiều hơn một chút, như vậy sẽ dễ nói chuyện trong công ty." 

Tôi cười lạnh. 

Khi đó, tôi còn chưa hiểu thế nào là "giá trị cổ phần đã tăng lên", tôi chỉ đơn thuần cảm thấy rằng, giá trị cổ phần hiện tại chắc chắn không thể giống như ba năm trước. 

Ba năm trước là tình cảnh thế nào? 

Dưới chân là bùn lầy, xung quanh đầy gai nhọn, tương lai mờ mịt. 

Còn bây giờ? 

Cuối năm ngoái đã có chia lợi nhuận, năm nay nghe nói tình hình vẫn rất tốt. 

Vậy thì, làm sao giá cả có thể giống như trước được?

Tôi kéo sư tỷ Hà cùng đến văn phòng của Thẩm Hoa. 

Sau khi ba người ngồi xuống, bọn họ lại vô cùng ăn ý, đồng loạt chờ mong nhìn tôi. 

Tôi mỉm cười nhìn hai người trước mặt, chỉ cảm thấy chốn thương trường thật gian nan, lòng người hiểm ác, mà những điều đó đều thể hiện rất rõ ràng trên người họ. 

Nhưng dù sao tôi cũng không còn là tôi của bốn năm trước nữa, những khổ cực mấy năm nay tôi chịu không phải là vô ích. 

Tôi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng điệu mềm mại ôn hòa: 

"A Hoa, hiếm khi sư tỷ chịu gia nhập cùng chúng ta. Cổ phần này, anh cứ bán cho chị ấy đi." 

Nghe vậy, cả người Thẩm Hoa chợt thả lỏng, tôi liền hiểu ngay rằng anh ta rất vui vẻ. 

Vốn dĩ, con người anh ta lúc nào cũng trầm ổn nội liễm, tâm tư thâm sâu, chỉ đáng tiếc, lúc này đây anh ta quá vui mừng, nên niềm hân hoan nơi đuôi mày khóe mắt vẫn bị tôi bắt gặp. 

Tôi nhắc nhở anh ta: 

"Cổ phần của tôi, tôi không bán. Thẩm Hoa, anh muốn bán bao nhiêu cổ phần của anh, tùy ý anh, tôi không can thiệp." 

Lời vừa dứt, sắc mặt cả hai người bọn họ đồng loạt biến đổi. 

Mắt Thẩm Hoa đỏ ngầu, quát lớn: 

"Châu Hân Di, sớm biết vậy, ban đầu đã không cho cô góp vốn rồi!" 

Tôi lập tức đáp trả: 

"Lúc trước, khi anh cần tôi, đâu có nói như vậy?" 

Thẩm Hoa giận dữ: 

"Trong mắt cô chỉ có tiền, cô vô tình vô nghĩa!" 

Tôi cười lạnh: 

"Thế nhưng anh cũng không thể cưỡng ép mua bán được." 

Cuộc tranh cãi kết thúc trong sự bất hòa, mọi chuyện cứ thế bế tắc mãi, cho đến khi Tập đoàn TS muốn thu mua công ty chúng tôi, vấn đề này mới bị gác lại.

4 - Tôi Không Cùng Anh Chịu Khổ Nữa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia