4.

Nói thật, lúc này tôi hoảng thật sự. Có lẽ bởi vì đây là lần đầu tiên kể từ khi nhận nhiệm vụ, tôi gặp phải tình huống có khả năng thất bại. Trước đây lần nào tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ một mạch, khải hoàn hoàn hảo.

Trong đầu tôi còn lởn vởn một ý nghĩ hoang đường, cứ như có con chim quái dị đang réo lên.

【Mông không giữ được, m.ô.n.g không giữ được...】

Tôi chỉ hận không thể túm cổ con chim đó xuống tát cho mấy cái.

Đùa cái gì vậy?

Tôi đường đường là Alpha cấp S, sao có thể là người nằm dưới được!

Kẻ thù không đội trời chung của tôi, tuyệt đối phải là người bị tôi đè, tuyệt đối!

Nhưng dù tôi có kiên định với suy nghĩ này đến đâu, tôi vẫn phải thừa nhận một sự thật: hiện tại tứ chi tôi mềm nhũn, gần như chỉ có thể mặc cho người khác định đoạt.

May mà tôi đang đeo mặt nạ, Giang Uyên chắc chắn không nhận ra tôi là ai.

Đầu óc tôi điên cuồng vận chuyển, hoạt động hết công suất. Thế nhưng bầu không khí xung quanh lại im lặng đến mức gần như đông cứng.

Cuối cùng, tôi nghe Giang Uyên thấp giọng lẩm bẩm: “...Mùi hoa? Là tin tức tố của Alpha cấp S?”

Tôi nín thở, không định để lộ dù chỉ một chút âm thanh.

“Nói đi, ai phái cậu tới?”

5.

Thấy tôi không trả lời, giọng Giang Uyên vẫn bình thản, chẳng hề vội vàng, “Những năm gần đây thường xuyên xảy ra chuyện Omega bị cưỡng ép tiết dịch tuyến thể giữa đêm. Phần lớn đều vì không bị đ.á.n.h dấu thực sự nên không ảnh hưởng đến cuộc sống về sau, cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì.”

“Cậu chính là một trong những kẻ gây án đó sao, quý ngài trộm nhỏ đeo mặt nạ?”

Cái danh xưng quái quỷ gì vậy? Tôi trợn mắt, vẫn nhất quyết ngậm c.h.ặ.t miệng.

“Không chịu nói à...” Vừa dứt lời, tin tức tố mang mùi rượu vang đỏ vốn đang lan tỏa trong không khí đột nhiên trở nên nồng nặc, tựa như ngọn lửa vừa được châm lên.

Hô hấp của tôi nghẹn lại, cơ thể lập tức căng cứng. Tuyến thể âm ỉ đau, một cảm giác kỳ lạ và xa lạ khiến tôi hít mạnh một hơi lạnh. Tôi chỉ từng nghe nói Alpha ép Omega bước vào kỳ phát tình. Vậy mà đường đường Alpha cấp S như tôi lại sắp bị ép vào kỳ nhạy cảm rồi!

“Không hổ là Alpha cấp S. Nếu là người khác thì đã không chịu nổi từ lâu, vậy mà cậu vẫn có thể chống đỡ được lâu như thế.” Giọng Giang Uyên bỗng mang theo vài phần hứng thú.

Cậu ấy tiến lại gần cổ tôi, khẽ hít một hơi, “Thơm thật. Quý ngài Hái hoa tặc nhỏ đeo mặt nạ, nếu đã làm nhiều chuyện xấu như vậy rồi, hay là tối nay ở lại đây với tôi, tiện thể chuộc lỗi thay cho những người bị hại, thế nào?”

Cậu ấy nói nhẹ tênh, bình thản như thể chẳng có chuyện gì. Nhưng với hiểu biết của tôi về cậu ấy, tôi biết cậu ấy nghiêm túc.

Áp lực từ tin tức tố càng lúc càng nặng nề. Tôi phải nghiến c.h.ặ.t môi dưới mới có thể kìm lại tiếng thở dốc sắp bật ra.

Trong đầu tôi chợt hiện lên kiến thức khoa học viễn tưởng mà trước đây tôi từng đọc ở đâu đó.

【Alpha cấp S có thể nói là cực kỳ hiếm gặp, nhưng còn có một giới tính khác, trên toàn Thế giới cũng chẳng tìm được mấy người. Tin tức tố của họ tinh khiết và mạnh mẽ hơn, thậm chí còn có thể đ.á.n.h dấu Alpha cấp S.】

Tôi nheo mắt, cố hết sức giữ lại chút lý trí cuối cùng. Tôi bị tổng bộ chơi một vố rồi. Giang Uyên là Omega cái quái gì! Cậu ấy là Enigma!

6.

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt. Thiết lập đại công Alpha cấp S như tôi sao có thể xuất hiện một tồn tại có cấp độ áp chế còn cao hơn nữa chứ!

Tôi không muốn làm người nằm dưới đâu!

“Sao không nói gì vậy, quý ngài Hái hoa tặc nhỏ bé đeo mặt nạ?” Giọng Giang Uyên nghe vô cùng vui vẻ, khóe môi nhếch lên, dường như tâm trạng cậu ấy đang rất tốt.

Tôi còn đang do dự không biết có nên lên tiếng hay không thì đã nghe cậu ấy tiếp tục: “Không sao, lát nữa lúc thấy dễ chịu, kiểu gì cậu cũng phải kêu lên thôi, đúng không?”

Tôi: “...”

Mẹ nó, lời lẽ gì mà kinh khủng vậy!

Mấy năm không gặp, tên A Uyên này rốt cuộc thiếu thốn đến mức nào vậy? Đến cả một người xa lạ mà cũng nói được những lời như thế sao?

“Quý ngài Hái hoa tặc nhỏ đeo mặt nạ, nếu cậu không lên tiếng, vậy tôi cứ xem như cậu đồng ý nhé.” Nói rồi, hai tay tôi bị cậu ấy nâng lên trên đỉnh đầu, một tay dễ dàng khống chế cả hai cổ tay. Tay còn lại chẳng hề an phận mà vén vạt áo tôi lên.

Khoảnh khắc đầu ngón tay lướt qua da thịt, cơ thể tôi không kiểm soát được mà run lên dữ dội. Tuyến thể căng tức khó chịu, cứ như đang khẩn thiết cầu xin có người c.ắ.n xuống một cái.

Trong cơn mơ màng, một cảm giác áy náy đột nhiên dâng lên. Những Omega trước đây từng bị tôi cưỡng ép đẩy vào kỳ phát tình có lẽ cũng cảm thấy như thế này. Thật sự rất khó chịu. Mặc dù tôi chưa thực sự làm gì họ, nhưng quá trình ấy cũng đủ khiến người ta đau đớn rồi.

Nghĩ kỹ lại, tôi đúng là một tên khốn thật...

Động tác của Giang Uyên kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ đang dần bay xa. Mẹ kiếp! Cậu ấy đang tháo thắt lưng quần của tôi!

Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, tức giận lên tiếng: “Giang Uyên, mẹ nó, cậu là đồ lưu manh à! Ưm...”

7.

Tôi còn chưa mắng xong, đầu ngón tay Giang Uyên đã lướt qua eo bụng tôi, khiến tôi không kìm được mà bật ra một tiếng run rẩy.

“Đây chẳng phải biết nói sao... A Xuyên, hử?”