1
Bố tôi vốn là một tay "giang hồ" có tiếng, nên ngay từ nhỏ, tôi đã lập chí lớn lên phải nối nghiệp làm đại ca.
Khốn nỗi, mẹ tôi lại là cảnh sát...
Trong một lần tham gia ẩu đả phe phái, tôi đen đủi bị tóm thẳng về đồn của mẹ. Thế là ngay tại trụ sở công an, mẹ tôi thẳng tay "dạy dỗ" đứa con nghịch t.ử bằng bạo lực gia đình. Đáng xấu hổ hơn, đám đông đứng vây xem và cổ vũ cho mẹ lại toàn là đồng nghiệp của bà, kèm theo... cả ông bố "đại ca khét tiếng" nhưng sợ vợ một phép của tôi nữa.
Phen này đúng là mất mặt đến tận cùng trái đất...
Tôi đường đường là một sinh viên đại học chính quy, nhưng không hiểu sao từ nhỏ đầu óc lại chỉ lập chí đi làm dân xã hội.
Nhờ vào mớ "võ mèo cào" tự mình mày mò tự học cộng thêm vẻ ngoài có phần sắc sảo, quyến rũ, tôi đã ứng tuyển thành công vào làm bảo an bán thời gian cho một hộp đêm. Vừa kiếm thêm được chút thu nhập, tôi vừa coi đây là môi trường thực tế để rèn luyện bản lĩnh của một tay "anh chị".
Sau vài tháng làm việc, tôi đã thành công lấy lòng và quen mặt được với mấy vị phú bà. Các chị đại này tuy tuổi trung bình đã ngoài năm mươi nhưng ai nấy đều trẻ đẹp, tâm tính lương thiện, ra tay cực kỳ rộng rãi và đặc biệt là rất thích tôi.
"Kìa chị Diêu, chị lại đến chơi ạ? Hôm nay trông thần thái của chị vẫn xuất sắc như mọi khi nha!"
Chị Diêu cười rạng rỡ, ngượng ngùng che miệng: "Ôi dào, cái mồm cái miệng khéo thế không biết!"
Nói đoạn, chị mở túi xách, rút ra mấy tờ polyme mệnh giá lớn nhét thẳng vào tay tôi: "Này, chị cho tiền uống trà sữa."
Tôi vui rạo rực đón lấy: "Em cảm ơn chị Diêu nhiều ạ!"
Đấy, trên đời này đúng là chỉ có các chị đại là tốt nhất thôi!
Tôi đưa tiền lên mũi hít hà một hơi thật sâu cái mùi "mùi hôi thối của tiền tài".
Chao ôi! Thơm phức!
2
Hình như hôm nay câu lạc bộ đêm mới tuyển về một dàn trai bao mới, thế nên tối nay các chị đại đến chơi đông nườm nượp.
Nhờ vậy mà tôi cũng được hưởng sái, kiếm chác được một khoản kha khá, hắc hắc.
Tôi lười biếng tựa lưng vào góc ghế sô pha, nhìn các chị đang rôm rả tuyển lựa. Đôi mắt tôi đảo qua đảo lại trên gương mặt của mấy cậu trai bao đó, rồi nhanh ch.óng bị đóng đinh bởi một gương mặt cực kỳ tuấn tú.
Rạng rỡ, đẹp trai và tràn đầy sức sống.
Đó là ấn tượng đầu tiên mà cậu ta mang lại. Ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, suýt chút nữa là tôi đã chảy cả nước dãi ra rồi.
Quả nhiên, mắt nhìn của các phú bà cũng giống tôi. Họ đồng loạt chấm trúng cậu ta, bắt đầu tranh nhau ra giá để giành người.
"Tiểu Nại à, chị bao em đêm nay. Đi với chị nhé!"
"Gì thế hả? Tôi trả hẳn 7 triệu!"
"Tôi 8 triệu!"
"Tôi nữa!"
Chậc chậc chậc, một đêm của người ta bằng cả hai tháng tiền lương của tôi cộng lại chứ chẳng chơi.
Nhìn cái giá cứ tăng vùn vụt, lòng tôi cũng ngứa ngáy theo. Đáng tiếc là tôi không có tiền. Thấy các chị đại chuẩn bị lao vào vung tay đ.á.n.h nhau vì trai đẹp, tôi liền dõng dạc lên tiếng cắt ngang: "Hay là để em 'kiểm tra hàng hóa' giúp các chị trước cho chắc ăn nhé?"
Suýt chút nữa thì tôi đã biến thành mục tiêu bị các chị hội đồng. May mà tôi còn tỉnh táo, biết điều nên thấy thế liền ngậm miệng rút lui ngay. Chỉ là trong lòng vẫn tiếc hùi hụi cho anh chàng mỹ nam kia.
Không nỡ đứng nhìn cậu ta bị người ta "dày vò", tôi đành ôm một mối tình thâm bi tráng mà bước chân ra khỏi cửa.
Ôi, mỹ nam sa vào hang sói mất rồi, đau lòng quá đi mất!
3
Đêm đó, tôi vẫn theo thói quen cũ lẻn bò qua cửa sổ để vào nhà. Ai mà ngờ mẹ tôi chẳng biết đ.á.n.h hơi thấy tin tức tôi đi làm thêm ở hộp đêm từ lúc nào, bà đã ngồi chực sẵn ở trong phòng tôi từ bao giờ. Tôi vừa mới thò được người vào thì nghe tiếng "lạch cạch" một cái —— đèn sáng choang!
Tôi cứng đờ cả cổ, từ từ quay đầu lại nhìn. Người đang ngồi chễm chệ ở mép giường, chân vắt chữ ngũ, tay lăm lăm cây chổi lông gà... không phải mẹ tôi thì còn ai vào đây nữa.
Còn cái người đang khép nép đứng một bên, nở nụ cười bất lực đầy cam chịu kia... chính là ông bố bất tài vô dụng của tôi chứ đâu.
Tôi rặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Mẹ ơi, con bảo con vừa đi dạo mát quanh đây, mẹ có tin không?"
Mẹ tôi đã dùng hành động thực tế để trả lời cho câu hỏi đó.
Nửa tiếng sau, tôi đang t.h.ả.m hại xoa xoa cái m.ô.n.g đau ê ẩm, trên người vẫn còn dính vài cọng lông gà trông cực kỳ buồn cười. Tôi cùng bố nhìn cánh cửa phòng đóng sầm trước mắt mà chỉ biết cười khổ.
Hai bố con đã quá thuần thục với cảnh này, liền quay sang nhìn nhau rồi dìu dắt, dìu dắt nhau từng bước khập khiễng đi về phía cây cầu vượt cách nhà một cây số.
Tôi thì bị ăn đòn, còn bố thì phải quỳ ván giặt đồ nên nhừ cả t.ử.
"Sao mẹ lại phát hiện ra thế hả bố?"
Bố tôi ôm vẻ mặt oán hận đáp: "Bố làm sao mà biết được! Bố đang ngủ ngon lành thì mẹ con tự dưng tát cho một cái nổ đom đóm mắt, rồi lôi xềnh xệch bố dậy."
Hài! Đúng là chẳng trông mong gì được ở ông già này, quá kém tắm!
4
Dưới gầm cầu vượt lúc này đã có vài vị "hiệp sĩ lang thang" đang say giấc nồng.
Bố tôi vừa đến nơi đã thẳng chân đá tỉnh một gã, ra hiệu bảo gã nhường chỗ.
Nhưng gầm cầu vượt thì cũng có quy tắc của gầm cầu vượt, chỗ nào ra chỗ nấy, đâu phải bảo nhường là nhường dễ dàng thế được. Mấy gã lang thang kia lập tức đồng loạt bật dậy, bao vây c.h.ặ.t chẽ lấy hai bố con tôi...
Mười phút sau.
Tôi và bố đã giành được một khoảng không gian vô cùng rộng rãi, kèm theo hai tấm đệm bằng bìa các-tông mới tinh. Lại còn là hàng của thương hiệu nổi tiếng "Midea" hẳn hoi, nằm lên một cái là thấy sang cả thằng người.
Còn mấy vị "hiệp sĩ lang thang" kia thì mặt mũi bầm dập, đang ngoan ngoãn thu mình rúm ró ở tận góc xa.
Nằm xuống chưa được bao lâu, bụng tôi bỗng réo lên một hồi vì đói.
"Bố ơi, con đói bụng quá, bố có tiền không?"
Tiền boa tối nay vừa kiếm được từ chỗ các chị đại đã bị mẹ tịch thu sạch sành sanh, coi như cả ngày hôm nay tôi đi làm không công.
Nghe tôi gọi đói, bố liền bật dậy, cởi phăng chiếc giày đang đi ra rồi bắt đầu lục lọi. Chỉ một lát sau, ông đã lôi ra từ trong lót giày một tờ một trăm nghìn kèm theo vài đồng tiền xu.
Nhìn tờ tiền mang đậm "hương vị thời gian" này, tôi lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất, phủi phủi m.ô.n.g: "Đi, đi ăn thịt xiên nướng thôi bố!"
"Đi luôn!"
Đi được vài bước, hai bố con chợt sực nhớ ra điều gì đó, liền đồng thanh quay ngoắt đầu lại.
Bố tôi lầm bầm một tiếng: "Suýt thì quên khuấy mất cái tật này..."
Thế là hai bố con lại lạch cạch cuộn hai tấm bìa các-tông lại, kẹp c.h.ặ.t dưới nách mang đi cùng. Chứ không tí nữa quay lại, kiểu gì cũng bị người khác nẫng tay trên mất thôi...
5
Giữa đêm hôm khuya khoắt, hai bố con tôi chật vật mãi mới tìm được một quán nướng vỉa hè còn mở cửa.
Thấy bộ dạng lếch thếch lại còn kẹp nách hai tấm bìa các-tông của hai đứa, mấy vị khách xung quanh đều tò mò dòm ngó.
Bố tôi lập tức quắc mắt, giơ nắm đ.ấ.m ra định ra oai lấy lại thể diện của dân giang hồ: "Nhìn cái gì mà nhìn!"
Mọi người lầm lũi thu hồi ánh mắt, hai bố con bấy giờ mới vênh váo ngồi xuống ghế.
Bố tôi cực kỳ oai phong dằn tờ một trăm nghìn lên bàn. Đây chắc chắn là tiền quỹ đen ông phải gom góp khổ sở lắm mới có được, nên tư thế rút tiền trông cứ như thể đang vung ra hẳn một trăm triệu vậy.
"Cho hai chai bia với ít đồ nướng, chủ quán cứ tự xem mà làm nhé, nhớ nướng nhiều rau củ một chút."
Phải dặn thế, chứ không với một trăm nghìn này, chưa kịp nếm mùi thịt thì tiền đã bay sạch túi rồi.
Chủ quán chẳng biết là sợ hai bố con tôi hay vì vội dọn hàng, liền dồn hết những nguyên liệu còn thừa đem ra nướng sạch, lục tục bê lên hai đĩa to bự chảng.
Hai bố con cứ thế vừa nhắm đồ nướng vừa nhâm nhi bia, nhẩn nha thưởng thức.
Bố tôi vừa ăn vừa khuyên: "Hay là ngày mai con nghỉ việc ở chỗ đó đi, đừng có suốt ngày làm mẹ con tăng xông nữa."
Thế sao mà được!
"Phải làm đủ một tháng mới được quyết toán lương bố ơi! Cố nốt mấy ngày này rồi tính tiếp."
Dù gì cũng phải ôm được tiền về túi đã chứ. Gần chục triệu đấy, đâu có ít!
Bố tôi nghi ngờ nhìn tôi: "Con thiếu tiền đến mức ấy cơ à? Không phải là đi vay nặng lãi đấy chứ?"
Tôi đảo mắt một vòng khinh bỉ. Nghĩ đi đâu vậy trời!
"Mẹ cho con có tí tiền tiêu vặt, sao mà đủ chi tiêu được!" Không tự mình kiếm thêm thu nhập thì sống sao nổi ở cái thời buổi này!
Bố tôi cạn lời: "Trường học cách nhà chưa đầy năm trăm mét. Con ăn nhà, ở nhà, mặc đồ nhà mua, thế mà tháng nào mẹ cũng cho thêm một triệu. Người ta ở ký túc xá bao gồm cả ăn uống ngủ nghỉ, trung bình một tháng cũng chỉ tiêu hơn một triệu đầu ngón tay. Con sao có thể mặt dày bảo không đủ hả?"
Tôi lý nhí: "... Nhưng mà đúng là không đủ thật mà..."
Chính tôi cũng chẳng biết mình tiêu cái gì, cứ sểnh ra là tiền tự động mọc cánh bay mất.
Tôi liền bồi thêm một câu: "Chút tiền ấy chỉ đủ cho hai bố con mình đi ăn vài bữa đồ nướng thôi. Bố nghĩ tiền nạp thẻ game của bố từ đâu mà ra? Chẳng lẽ là người vợ yêu dấu của bố đại phát từ bi ban phát cho chắc?"
Bố tôi khựng lại: "... Thế thì con cố lên nhé, cùng lắm thì hai bố con mình ra gầm cầu vượt ngủ thêm vài đêm nữa vậy."
Tôi: "..."
Đúng là cái đồ thấy tiền sáng mắt!