14
Vài ngày sau, tôi lại đứng trước cửa một hộp đêm khác, chẳng chút do dự mà sải bước đi vào.
Suy cho cùng thì vẫn là muốn kiếm thêm chút thu nhập thôi mà. Cái người phụ nữ keo kiệt bủn xỉn ở nhà cho có ngần ấy tiền tiêu vặt, sao mà đủ xài cơ chứ!
"Sáu triệu." Tôi ra giá. "Một cắc cũng không được thiếu!"
Gương mặt gã giám đốc lộ rõ vẻ khó xử: "Tôi nói này cô em, cô làm thế chẳng phải là đang đ.á.n.h đố tôi sao? Cô thử ngó nghiêng xung quanh xem có cái hộp đêm nào trả lương cho bảo an cao ngất ngưởng như thế không!"
Tôi ung dung ngồi trên ghế, chân vắt chữ ngũ: "Thế thì anh cũng thử ngó nghiêng khắp cái thành phố này xem, có cái hộp đêm nào tìm được một nữ bảo an vừa trẻ trung lại vừa xinh đẹp như tôi không!"
Gã giám đốc nghe vậy chỉ biết gật gù lia lịa, liền hạ giọng, đổi sang thái độ mềm mỏng hơn: "Cô em à, nếu cô chịu chuyển sang làm công việc khác... thì cái giá này chúng ta hoàn toàn có thể thương lượng lại, thậm chí còn cao hơn nhiều."
Tôi liếc xéo gã một cái, im lặng không nói một lời. Gã giám đốc bị cái nhìn lạnh gáy của tôi làm cho ngượng ngùng, rùng mình một cái rồi bấm bụng c.ắ.n răng chốt hạ: "Được rồi! Chốt thế đi, ngay tối nay đi làm luôn."
"Ngon lành cành đào!" Tôi vui vẻ đáp. "Không thành vấn đề!"
Hí hí, lại có tiền đút túi rồi!
15
Buổi tối, tôi khoác lên mình bộ đồng phục bảo an. Nhìn ngó sàn nhảy một hồi mà ngứa ngáy chân tay quá, tôi nhịn không được liền lao vào hòa mình cùng đội ngũ quẩy nhiệt tình. Đang nhảy hăng say thì bất thình lình, sau cổ tôi bị ai đó túm c.h.ặ.t lấy một cái.
Tôi lập tức xoay người định tặng cho kẻ đó một cú quật ngã qua vai, ai dè lại bị người ta nhanh tay hơn một bước, khống chế c.h.ặ.t chẽ.
"Lại mò tới loại địa phương này chơi à? Hửm?"
Nghe thấy chất giọng quen thuộc này, tôi mới thả lỏng cơ thể. Biết rõ người đến là ai, tôi cố tình dựa sát vào người hắn mà nhảy, buông lời khiêu khích: "Sao nào? Không được à?"
Tiêu Nại chắc là không ngờ gan tôi lại to đến thế, người hắn bỗng chốc nóng bừng lên, vô thức lùi về sau nửa bước: "Đừng quậy nữa!"
Tôi bật cười nắc nẻ đầy đắc ý, càng được đà dấn tới ép sát vào người hắn: "Anh lại đi làm nhiệm vụ đấy à?"
Tránh cũng không thể tránh, Tiêu Nại đành phải đưa tay ôm lấy eo tôi, khóa c.h.ặ.t mọi động tác tinh nghịch của tôi lại: "Hôm nay anh được nghỉ."
Nghe vậy, mắt tôi lập tức sáng lên: "Thế thì phải chơi cho tới bến chứ! Anh câu thúc thế làm cái gì? Nhìn tôi đây này."
Tôi xoay người, lắc lư theo điệu nhạc rồi hòa vào đám đông nhảy nhót với những người khác. Tiêu Nại nhìn mấy gã đàn ông xung quanh cứ lăm le áp sát vào người tôi, chân mày hắn nhíu c.h.ặ.t lại, dứt khoát một tay kéo mạnh tôi trở về thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
"Nhảy với anh."
Tôi nhướng mày, chà chà, nhìn không ra nha, cái tên này hóa ra lại là hũ giấm chua dễ ghen đến thế.
"Được thôi!"
Tôi càng nhảy hăng hơn, Tiêu Nại đứng im không nhúc nhích, nhưng đôi mắt thì đã nhìn tôi đến đờ đẫn, chăm chú nhìn chằm chằm không nỡ rời mắt đi nửa giây.
Giây phút hai ánh mắt chạm nhau, cả hai chúng tôi đều vô thức xích lại gần đối phương hơn. Không biết từ lúc nào, tôi đã dừng hẳn các động tác nhảy, hai tay khẽ choàng qua vai hắn, nhẹ nhàng nhắm nghiền mắt lại.
Đôi tay hắn siết c.h.ặ.t lấy vòng eo tôi, hơi thở ấm áp của hắn đã phả nhẹ lên ch.óp mũi. Một chút, một chút nữa thôi, môi hai đứa sắp chạm vào nhau đến nơi rồi...
"Xoảng!" "Rầm!" "Bộp!"
Tiếng chai bia bị đập vỡ loảng xoảng cùng tiếng bàn ghế bị xô đổ thô bạo vang lên chát chúa, ngay lập tức kéo phăng hai đứa chúng tôi trở về với hiện thực phũ phàng.
Mẹ kiếp, đứa nào to gan dám phá hỏng chuyện tốt của lão nương! Rõ ràng là chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi mà!
Ánh mắt tôi tóe lửa quét về phía mấy gã đang gây gổ nháo sự kia. Tôi lao thẳng lên ứng chiến, mang theo cơn thịnh nộ ngút trời, ra đòn từng quyền thấu thịt, phối hợp cùng vài anh em bảo an khác để khống chế đám người đó. Tiêu Nại cũng nhanh ch.óng lao vào hỗ trợ, hắn dứt khoát rút thẻ cảnh sát ra. Mấy gã kia vừa nhìn thấy có cảnh sát hình sự ở đây thì lập tức ngoan ngoãn, an phận hẳn xuống.
Thế nhưng có một thằng dường như đã bị đ.á.n.h cho lú lẫn, đầu óc quay cuồng chưa kịp định thần lại. Thấy đồng bọn đứng im, gã tưởng cơ hội lật ngược thế cờ đã đến, liền vớ lấy một chai bia gần đó, loạng choạng lao tới, giáng thẳng một cú chí mạng vào đầu tôi.
"Bốp!"
Một cơn đau nhức nhối nhói lên tận óc, ngay sau đó là một màn đêm tối tăm dày đặc ập đến trước mắt.
Hình ảnh cuối cùng mà tôi kịp nhìn thấy là gương mặt hoảng loạn tột độ của Tiêu Nại đang ra sức lao về phía tôi.
Lúc này, trong đầu tôi chỉ còn sót lại đúng một dòng suy nghĩ duy nhất:
Đờ mờ nhà nó...
16
Đến khi tỉnh lại một lần nữa, tôi thấy mình đang nằm ở một nơi trắng toát tinh khôi từ đầu đến chân. Ngay trước mắt tôi lúc này còn xuất hiện một vị thiên sứ vô cùng đẹp trai nữa chứ.
"Thiên sứ ơi... Đẹp trai quá đi mất! Anh đến đây để tìm em đấy à?"
Vị thiên sứ kia cũng rất biết cách phối hợp, mở miệng đáp lời: "Đúng vậy, tôi đến tìm em đây... cô nàng lưu manh nhỏ."
Tôi khẽ nhíu mày nũng nịu: "Người ta không muốn làm lưu manh nữa đâu mà."
Ánh mắt thiên sứ lộ vẻ nghi hoặc. Tôi thì đã ngượng ngùng kéo chăn che bớt mặt lại, chỉ chừa ra mỗi đôi mắt đang nhìn trai đẹp một cách đầy mê muội.
"Hắc hắc... Người ta chỉ muốn làm tiểu bảo bối của anh thôi hà..."
Tôi thấy vị thiên sứ kia khẽ bật cười rồi gật đầu một cái, tay kia lẳng lặng rút điện thoại ra bấm nút quay video, còn dỗ dành: "Em nói lại câu vừa rồi lần nữa nghe xem nào."
Tôi thẹn thùng lấy hai tay che mặt, nhưng cái miệng thì vẫn ngoan ngoãn thốt lên thêm một lần: "Người ta muốn làm tiểu bảo bối của anh cơ~"
Thiên sứ chốt hạ: "Được, anh cho em làm tiểu bảo bối của anh."
Kế hoạch mưu đồ giao long đã thành công mỹ mãn, tôi hí hửng chu hai môi lên đòi hỏi: "Thế thì phải hôn hôn một cái đi."
Thiên sứ nhanh như chớp cúi xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn chớp nhoáng.
Tôi ngốc nghếch cười toe toét sung sướng: "Hớ hớ, hôn được thật rồi này..."
Ai dè thiên sứ lại cúi xuống, tặng thêm cho tôi một nụ hôn nữa.
Tôi trợn tròn hai mắt, trong lòng gào thét: "Oa sinh thần nhà nó ơi, hời to rồi!!!"
17
Đến khi hoàn toàn tỉnh táo lại, tôi chẳng còn nhớ nổi bản thân vừa làm ra cái trò hề gì lúc nãy, liền hùng hổ tuyên bố nhất định phải tìm bằng được thằng ranh con đã đập lén đầu mình để tính sổ!
Thế nhưng, đập vào mắt tôi lại là biểu cảm vô cùng vi diệu và khó tả của ba con người đang đứng trước giường bệnh.
"Mọi người làm cái gì thế? Chẳng lẽ con bị thương nặng lắm, sắp nghẻo rồi à?"
Mẹ tôi là người đầu tiên lấy lại vẻ mặt hình sự thường ngày.
"Bác sĩ bảo con phải lưu viện quan sát thêm hai ngày nữa."
Ồ. Sớm nói thế có phải tốt không, làm tôi tí nữa thì tưởng mình sắp đi chầu ông vải tới nơi.
"Còn chuyện con lại dám mò đến hộp đêm làm việc, đợi con xuất viện rồi chúng ta tính sổ một thể."
Tôi: "..." Thật sự là không cần thiết phải rạch ròi thế đâu mẹ ạ!
Tôi lý nhí trong cổ họng để đấu tranh chút danh dự cuối cùng: "Nhưng con làm việc đứng đắn mà..."
Mẹ tôi nghe xong câu đó thì tức lộn ruột, suýt chút nữa là lao lên động thủ với tôi tại chỗ. Cũng may là có Tiêu Nại với bố tôi nhanh tay lẹ mắt giữ c.h.ặ.t bà lại.
"Kìa bà xã, con nó còn nhỏ dại, bà đừng kích động!"
"Phó cục, Dao Dao đang có vết thương trên đầu, xin ngài bớt giận."
Mẹ tôi hậm hực hất tay hai người ra, nổi giận đùng đùng quay lưng bỏ đi: "Tôi là tôi không quản nổi cái loại cứng đầu này nữa rồi! Trần Cảnh Siêu! Ông tự đi mà quản con gái ông đi!"
Bố tôi chỉ biết nhìn theo bóng lưng mẹ với vẻ bất lực, ngay sau đó quay ngoắt lại hung hăng trừng mắt nhìn tôi một cái: "Cái đồ thỏ đế con này!"
Tôi nhìn Tiêu Nại, rồi lại nhìn bố, có chút ngượng ngùng đưa tay sờ sờ mũi. Để Tiêu Nại chứng kiến cảnh tượng này, đúng là mất mặt c.h.ế.t đi được.
Tiêu Nại cũng rất biết ý, liền chủ động kiếm cớ: "Để tôi đi mua chút gì đó cho mọi người ăn nhé." Dứt lời liền biết điều bước ra ngoài.
Lúc này bố tôi mới đi tới, chậm rãi ngồi xuống bên mép giường.
Hiếm khi thấy ông có một lúc ăn nói lời gấm ý ngọc, thâm trầm như thế: "Mẹ con thực chất là lo lắng cho con thôi. Một đứa con gái chân yếu tay mềm mà cứ đ.â.m đầu vào mấy chỗ phức tạp đó, nguy hiểm biết chừng nào! Đừng có chọc giận mẹ con nữa, dạo này bà ấy tức tới mức phải uống t.h.u.ố.c điều hòa huyết áp rồi đấy, không khéo có ngày con làm bà ấy tức đến ngất ra thì khổ."
Tôi cúi gằm mặt xuống, quả thực không ngờ bản thân lại khiến mẹ lo nghĩ đến mức nông nỗi này.
"Con biết rồi mà..."
Cùng lắm thì sau này con đi bày quán bán hàng vỉa hè là được chứ gì.
18
Suốt hai ngày tôi nằm viện, Tiêu Nại đến chăm sóc vô cùng ân cần.
Đã thế, lần nào xuất hiện trông hắn cũng ăn diện chải chuốt theo phong cách cực kỳ "ngầm quyến rũ". Trông cứ y như cái hồi hắn làm nằm vùng đóng vai trai bao ở hộp đêm vậy.
Liên tiếp mấy ngày liền đều như thế. Đến hôm xuất viện, tôi không nhịn được mà lên tiếng trêu ghẹo hắn: "Anh lại quay về làm lại nghề cũ đấy à?"
Gương mặt Tiêu Nại lập tức đen xì, ánh mắt nhìn tôi nhen nhóm một tia u oán. Hắn bất thình lình áp sát lại gần tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong đầy mê hoặc, bàn tay còn không yên phận mà lướt nhẹ qua mu bàn tay tôi, buông lời dẫn dụ từng bước: "Đúng vậy, không biết Trần tiểu thư đây có nhu cầu sử dụng dịch vụ không?"
Tôi ngay lập tức nở một nụ cười gian xảo chuẩn thương hiệu.
Tiểu t.ử này, được đấy nha, khá là biết điều!
Tôi liền vươn tay túm c.h.ặ.t lấy cổ áo trước n.g.ự.c hắn, hung hăng kéo mạnh hắn sát về phía mình, khẽ l.i.ế.m l.i.ế.m khóe môi: "Thế thì xin hỏi, anh định phục vụ bổn tiểu thư đây như thế nào nào..."
"Bốp!"
Giây tiếp theo, Tiêu Nại bị ai đó dùng một cái xẻng xúc rác giáng mạnh một cú trời giáng vào đầu.
Tôi ngớ người, cạn lời toàn tập.
Bố tôi với gương mặt đầy hoảng hốt và lo lắng vứt phăng cái xẻng xuống đất, hớt hải lao lại kiểm tra xem tôi có sứt mẻ miếng nào không: "Dao Dao, con có sao không? Bố... Ơ, Tiêu Nại?"
Tiêu Nại ôm đầu đau đớn quỳ rạp xuống đất. Đến khi ngẩng lên nhìn thấy hung thủ vừa hành hung mình chính là bố tôi, hắn nháy mắt rơi vào trạng thái hoang mang tột độ!
Tôi nhìn ông già nhà mình, cố gắng kìm nén cái xúc động muốn làm l.o.ạ.n l.u.â.n thường đạo lý, nghiến răng nghiến lợi hỏi từng chữ: "Bố... ơi... Bố... đang... làm... cái... trò... gì... thế?"
Bố tôi lúc này cũng nghệch mặt ra: "Con... cậu ta... hai đứa vừa rồi..."
Ông vừa nói vừa quơ tay múa chân diễn tả lại động tác lúc nãy: "Thì bố thấy con hùng hổ túm cổ áo cậu ta, bố lại tưởng cậu ta bắt nạt con nên con đang định giáo huấn cậu ta chứ! Bố lo con đang bị chấn thương đầu, sức chiến đấu giảm sút nên mới... mới ra tay giúp con một tay..."