1

Tôi năm nay 29 tuổi, đang bán mạng cho một tổ chức sát thủ.

Theo lão đại, 25 tuổi là đỉnh cao sự nghiệp, đến 30 thì sự nghiệp coi như hết thời.

Tôi thuộc dạng ra nghề muộn, hơn hai tháng nữa là phải rút khỏi tổ chức.

Lão đại định trước khi tôi giải nghệ sẽ làm một vụ lớn.

Lão dùng ngón tay chọc mạnh vào trang bìa tạp chí tài chính: "Hắn đấy, Lâm Kiều - tỷ phú giàu nhất thành phố A. Có người treo giá một tỷ lấy mạng hắn."

Lão vỗ vai tôi: "Làm tốt đi, xong việc cậu sẽ thành huyền thoại trong giới sát thủ."

Tôi cầm tạp chí ngắm nghía, ánh mắt bất ngờ dừng lại. Từ từ lướt ngón tay trên gương mặt tạp chí - đôi mắt sắc như d.a.o, sống mũi cao thẳng. Đầu ngón tay dừng lại trên đôi môi mỏng, tôi khẽ cười.

Đây sẽ là một cái xác rất đẹp trai. Thật khiến người ta phấn khích.

"Đã triển khai chưa?"

Tròng kính lão đại lấp lánh vẻ thông minh: "Yên tâm, tất cả đã sắp xếp chu toàn."

"Kế hoạch là gì?" Tôi châm điếu t.h.u.ố.c, hít một hơi dài.

"Mỹ nhân kế."

Tôi bị sặc khói.

Tôi bị trói chằng chịt như bánh chưng, ném lên chiếc giường lớn phủ đầy cánh hoa hồng.

Nói thật chứ, trò chơi trói buộc có cần phải c.h.ặ.t chẽ đến thế không? Với lại nhất định phải mặc cho tôi cái quần lót màu hồng sao?! Đâu phải thật sự sẽ ngủ chung!

Tay nghề còn quá điêu luyện. Tôi có lý do để nghi ngờ, tổ chức không có sát thủ trên 30 tuổi không phải vì thể lực, mà vì ngoại hình ưa nhìn.

Mục tiêu của tôi mở cửa phòng với hơi men nồng nặc bám đầy người. Gương mặt hắn ửng đỏ bất thường, khi nhìn thấy tôi, biểu cảm thoáng chốc trống rỗng.

Hắn bực dọc giật phăng cà vạt, bước dài đến bên giường, bóng hình cao lớn bao trùm lấy tôi.

"Ai đưa em đến đây?" Gương mặt điển trai phóng đại chĩa thẳng trước mắt tôi, tạo hiệu ứng thị giác mạnh hơn tạp chí gấp bội.

Nhưng tôi chỉ là tên sát thủ lạnh lùng, nhan sắc vô dụng.

"Không quan trọng, anh sắp c.h.ế.t rồi." Tôi dễ dàng cởi trói, chĩa s.ú.n.g thẳng vào hắn.

Không ổn. Tôi thuộc lòng trọng lượng khẩu s.ú.n.g này. Trong khẩu s.ú.n.g không có đạn. Mà sức lực của tôi đang trôi đi nhanh ch.óng.

Tôi bị chuốc t.h.u.ố.c.

"Nguy hiểm quá, không được nghịch đồ chơi"

Hắn bước tới, giật lấy khẩu s.ú.n.g, đẩy mạnh tôi ngã nhào xuống giường.

Hắn giật phăng cà vạt cùng cổ áo, chiếc cúc b.ắ.n thẳng vào mặt tôi, lộ ra vùng da cổ đỏ ửng như sắp chảy m.á.u.

Tôi chộp lấy chiếc đèn bàn đầu giường, dồn hết sức bình sinh đập mạnh vào trán hắn.

Máu từ trán hắn chảy ròng ròng, hắn chẳng màng, đưa tay lên quệt phăng.

Hắn túm c.h.ặ.t lấy cổ họng tôi, mắt tôi dần mờ đi, não bắt đầu thiếu oxy.

Tôi như con cá sắp c.h.ế.t đuối, vật vã túm lấy ve áo hắn.

Gương mặt hắn càng lúc càng gần, ngay trước khi tôi ngạt thở, hắn đã ép môi vào.

Một nụ hôn đau đớn, vị tanh của m.á.u.

Thuốc phát tác, toàn thân tôi rũ rượi chẳng còn chút lực. Chỉ biết nhìn ngón tay nhuốm đầy m.á.u của hắn lướt nhẹ trên má, trên cổ tôi, để lại vệt m.á.u loang ngoằn ngoèo.

Hắn cúi sát, ánh mắt sâu thẳm như diều hâu lúc nửa đêm, cuồn cuộn d.ụ.c vọng chực chờ nuốt chửng.

Quá gần, gần đến nỗi hơi thở của hai người quyện vào nhau.

"Ngoan nào, đừng giãy giụa, em sẽ không sao đâu" Giọng hắn khàn đặc dưới lớp vỏ điềm tĩnh là sự cuồng loạn không thể kiềm chế, tựa sư t.ử đực đang thịnh nộ.

Thuốc ngấm, tôi ngất đi.

Khi mở mắt, tứ chi tôi đã bị còng c.h.ặ.t vào bốn góc giường.

Đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi đã bị bắt.

Lâm Kiều đứng cạnh giường, bộ đồ đuôi tôm ôm lấy vòng eo thon, vẻ mặt vẫn lạnh tanh.

Hắn cúi người đặt khay đồ ăn lên tủ đầu giường, cử chỉ thanh lịch đến khó tả, khác hẳn con người bạo liệt đêm qua: "Chuyện tối qua, xin lỗi"

"Thả tôi ra"

"Xét thấy em đã cố ám sát tôi, rất tiếc là không thể"

Tôi cười lạnh: "Vậy anh định làm gì? Báo cảnh sát?"

Hắn bất ngờ bật cười: "Làm sao tôi nỡ"

Nụ cười ấy tựa băng sơn tan chảy, liễu non đ.â.m chồi.

Tôi ngẩn người một chập, rồi nghiến răng: "Anh không g.i.ế.c tôi, tôi nhất định sẽ g.i.ế.c anh"

Hắn điềm nhiên: "Tùy em"

"Nào, ăn sáng đi đã"

Hắn đưa sandwich đến miệng tôi, tôi quay mặt làm ngơ.

"Tôi cần đi vệ sinh"

"Không lẽ em định ị lên giường?"

"Đừng có thô tục như vậy"

Hắn nhướng mày tỏ vẻ không hài lòng, tôi trừng mắt thách thức.

Mười giây sau, hắn thở dài, cam tâm tình nguyện mở khóa còng.

Vừa mở khóa, hắn vừa xoa nhẹ vết hằn đỏ trên cổ tay tôi.

Tay hắn lạnh ngắt, lại có chút chai sạn, cảm giác thô ráp khiến da tôi nổi gai ốc.

Mở còng chân trước, rồi đến tay.

"Cách" một tiếng, ngay khi chiếc còng cuối cùng vừa mở, tôi phang một quyền vào thái dương hắn.

Đùa à, tôi chính là thần đồng trong giới sát thủ cơ mà. Ăn cú đ.ấ.m này, hắn phế chắc rồi.

Nhưng không có.

Cơn ch.óng mặt hoa mắt ập đến, tay phải tôi bị vặn ngược ra sau, ép c.h.ặ.t vào lưng.

Hắn đỡ được cú đ.ấ.m của tôi một cách dễ dàng như trẻ con chơi đan dây.

Cơn đau nhói từ cánh tay phải x.é to.ạc ý thức, có lẽ tôi đã trật khớp.

Mồ hôi túa ra khắp người vì đau đớn, nhưng tôi vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng không rên một tiếng.

Hắn lại ném tôi lên giường, dùng chân đè c.h.ặ.t đôi chân tôi, hai tay tôi bị giơ lên cao qua đầu.

Toàn thân tôi bị khóa c.h.ặ.t, không nhúc nhích được.

Tôi chợt hiểu ra lý do hắn thờ ơ trước việc tôi muốn g.i.ế.c hắn.

Dù rất không muốn thừa nhận, nhưng có lẽ... đại khái... thật sự tôi không g.i.ế.c nổi hắn. Chả trách lão đại bắt tôi dùng mỹ nhân kế.

Hắn mạnh một cách vô lý.

Hắn thở dài đầy bất lực, hàng mi dày khẽ rủ xuống: "Em nhất định phải làm loạn như vậy sao?"

"Tôi đau quá..." Tôi làm bộ sắp khóc, ánh mắt đẫm lệ nhìn hắn.

Trong chớp mắt, biểu cảm hắn chùng xuống, lực tay cũng nới lỏng.

Tranh thủ khoảnh khắc đó, tôi giãy thoát khỏi sự khống chế, vài bước chạy đến bệ cửa sổ rồi bật người nhảy lên. Tôi lao mình qua khung cửa.

"Lý Tầm!" Trong tiếng gió rít qua tai, giọng hắn gào lên đầy lo lắng.

Sao hắn biết tên tôi?

Tôi chạy thẳng về căn cứ, đá tung cửa phòng ông chủ, lôi lão dậy từ giường người phụ nữ.

Chương 1 - Tôi Là Một Sát Thủ, Nhưng Lại Bị Trói Lại, Thắt Thêm Cái Nơ Bướm, Rồi Bị Tống Lên Giường Của Mục Tiêu Ám Sát. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia