Tinh thần tôi ngày càng suy sụp, thường xuyên quên những thứ nhỏ nhặt. Tôi bắt đầu viết nhật ký. Biết đâu một ngày tôi sẽ quên hết mọi thứ, nhưng có những điều tôi không muốn quên.

Như tình yêu của tôi. 

Và lòng hận thù.

Hai năm sau, họ phát triển thành công loại t.h.u.ố.c gây ảo giác mang đến khoái cảm tột độ, chỉ một lần dùng là nghiện. Cứ tưởng sẽ thu về bao lợi nhuận khổng lồ khi tung ra thị trường.

Hôm đó, lãnh đạo cấp cao của tổ chức đều tề tựu, chứng kiến ngày ra đời của sản phẩm đột phá. Để giữ bí mật trước ngày ra mắt, họ chỉ mang theo vài vệ sĩ.

Trước đây để tránh tôi phản kháng, họ sẽ tiêm t.h.u.ố.c mê trước khi thử nghiệm. Nhưng lần này để đảm bảo hiệu quả tối ưu, họ chỉ trói c.h.ặ.t tôi.

Nới lỏng dây trói loại này, chỉ cần 30 giây.

Tôi có trận chiến thống khoái nhất đời, rồi cầm ống tiêm bơm đầy t.h.u.ố.c độc vào người chúng.

Liều lượng quá tay, đủ đưa lũ chúng lên thiên đường.

Giẫm đạp lên sinh mạng người khác để hưởng vinh hoa, lũ cặn bã này đáng gì được yên ổn?

Tôi châm lửa, thiêu rụi sạch sẽ đống tội ác này.

Vừa bước ra cửa, Lâm Kiều đã kéo tôi vào góc tối.

Dưới phố, hàng dài xe cảnh sát vây kín căn cứ.

Lúc đó tôi mới biết, Lâm Kiều đã làm điệp viên cho cảnh sát suốt hai năm qua.

Tôi g.i.ế.c người phóng hỏa.

Hắn dẫn quân tập kích.

Chọn đúng cùng một ngày.

Lâm Kiều kéo tôi chạy trốn dưới rừng đèn phố sáng rực.

Chúng tôi chạy rất xa, đi ngang tiệm bánh góc phố, tôi chợt dừng bước.

Hồi ở trại mồ côi, hắn luôn thèm thuồng mà chẳng bao giờ được ăn. Hôm nay là ngày đặc biệt, nên ăn mừng chứ.

Lâm Kiều rất thích hạt dẻ. Tôi chọn chiếc bánh hạt dẻ.

"Ước điều gì đi."

"Điều em muốn đã ở ngay trước mắt rồi." Hắn nhìn tôi cười tươi.

Trong ánh nến lung linh, đôi mắt hắn lấp lánh như mặt hồ phản chiếu ánh trăng.

Hắn chợt hôn lên môi tôi khiến tôi không kịp phản ứng.

Thoạt đầu tôi chỉ sững sờ không hiểu. Rồi ký ức ùa về, nỗi khiếp sợ và ghê tởm trào dâng ngập tràn. Tôi đẩy mạnh hắn ra, tay bịt c.h.ặ.t miệng: "Em làm cái quái gì thế?!"

"Em yêu anh."

"Kinh tởm!"

"Kinh... tởm?" Đôi mắt hắn đỏ hoe lặp lại hai từ ấy, nước mắt lấp lánh như pha lê mong manh sắp vỡ.

Khi cơn kinh hãi qua đi, tôi bỗng hoảng loạn.

Tôi không biết hắn nảy sinh tình cảm này từ khi nào. Nhưng tôi sao nỡ làm tổn thương trái tim non nớt ấy? Hắn mới 18 tuổi đầu, biết gì về tình yêu?

Tôi với tay định chạm vào má hắn, cử động quá mạnh khiến chiếc bánh trên bàn đổ ập.

Úp mặt xuống đất, vỡ tan tành như chính gương mặt Lâm Kiều lúc này.

Tôi đột nhiên không biết phải xử lý thế nào.

Lâm Kiều ngồi xổm xuống, nước mắt rơi lã chã vào đống bánh vụn.

Hắn dùng thìa xúc một miếng, bỏ vào miệng.

Tôi kéo tay hắn: "Đừng ăn nữa, lát nữa anh mua cho em cái khác"

Hắn ngẩng đầu lên, nở nụ cười méo mó: "Em sai rồi... anh đừng bỏ rơi em..."

Ký ức và hiện tại chồng chất. Năm đó hai đứa chạy trốn t.h.ả.m hại, cậu bé bám trên lưng tôi, nhịp tim và hơi thở hòa làm một. Giờ đây khi mọi chuyện đã xong, tôi suýt nữa buông tay hắn.

Lâm Kiều đã nhiều năm không gọi tôi là anh trai.

Kể từ lần đầu tôi bước lên võ đài, hắn bắt đầu xưng hô trực tiếp bằng tên.

"Lý Tầm."

Có người đang vuốt ve khuôn mặt tôi. 

Tôi mở mắt, hình ảnh đầu tiên hiện lên là gương mặt Lâm Kiều.

Tình huống như thế này đã xảy ra không biết bao nhiêu lần.

Sau khi căn cứ bị phá hủy, dây thần kinh luôn căng như dây đàn của tôi bỗng chùng xuống.

Nhiều năm bị t.h.u.ố.c phản phệ khiến hệ thần kinh trở nên mong manh như sợi dây gỉ sét, chỉ cần chạm nhẹ là đứt đoạn. Kích thích tinh thần dễ dàng khiến tôi ngất xỉu.

Mỗi lần tỉnh dậy sau cơn ngất, thứ đầu tiên tôi thấy đều là khuôn mặt Lâm Kiều.

Vì thế, cái ngày tôi ám sát Lâm Kiều, việc đột nhiên ngất đi không phải do bị ai đó hạ t.h.u.ố.c. Mà bởi vì cú sốc hắn mang đến cho tôi đã khắc sâu vào bản năng.

Bác sĩ nhanh ch.óng tới kiểm tra toàn thân cho tôi. 

Sau khi xác nhận tôi cuối cùng đã nhớ lại mọi chuyện, ông thở phào nhẹ nhõm: "Vở kịch cosplay dài đằng đẵng của cậu cuối cùng cũng kết thúc rồi."

"Cosplay gì cơ?"

"Cậu bị kích thích bởi t.h.u.ố.c nên mắc chứng ảo tưởng. Cậu quên đi quá khứ của mình, tự biến mình thành đủ loại nhân vật." 

"Nghiên cứu của chúng tôi cho rằng, ảo tưởng này là một dạng tự bảo vệ trong trạng thái căng thẳng lâu dài." 

"Chúng tôi không thể dùng t.h.u.ố.c kích thích cậu, chỉ có thể hướng dẫn để cậu tự thoát ra."

"Suốt tám năm qua, Lâm Kiều luôn phối hợp với cậu."

Tôi nhớ lại những bức ảnh trong album: tôi mặc đồng phục học sinh, đồ thợ làm bánh, đủ loại trang phục nghề nghiệp.

Hắn xuất hiện bên tôi bằng mọi cách, nhưng tôi chưa từng nhớ ra hắn.

Nước mắt bất giác rơi.

Một bàn tay đưa tới, đầu ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng lau đi giọt lệ.

"Khóc gì thế?" Giọng Lâm Kiều khàn khàn.

Tôi không dám nhìn hắn, nhưng hắn nâng mặt tôi lên, buộc tôi phải ngẩng đầu.

"Anh thực sự nhớ lại rồi sao?"

"Ừ."

Hắn không nói thêm gì, chỉ cẩn thận đưa tay về phía tôi. Thấy tôi không né tránh, bàn tay rộng lớn của hắn bao trọn lấy tay tôi: "Vậy chúng ta về nhà nhé?"

"Ừ." Tôi gật đầu mạnh.

Hắn kéo tôi đi phía trước, bờ vai rộng rãi vững chãi, lặng lẽ gánh tôi suốt tám năm trời.

Tôi không dám nghĩ, hắn đã giữ tôi bằng tâm trạng nào, chờ đợi trong vô vọng.

Tôi của ngày hôm nay quen hắn, ngày mai lại quên sạch.

Tôi của những năm tháng ấy không biết gì về quá khứ.

Tim tôi đau quặn thắt.

Thái độ của Lâm Kiều với tôi vẫn như xưa, không có sự thân thiết của kẻ lâu ngày gặp lại. Nhưng đó chỉ là bề ngoài.

Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng người tôi, nhưng mỗi khi tôi quay đầu, hắn lại kìm nén thu hồi tầm mắt, giả như chưa từng có chuyện gì.