Tôi đã mơ một giấc mơ - trong đó, tôi là nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết Mary Sue.
Một câu chuyện với tình tiết cũ rích.
Nam chính và bạch nguyệt quang xuất thân bình thường ở bên nhau, vì bị phụ huynh cấm cản mà phải chia tay nhau.
Sau đó anh tìm đến nữ chính – một cô gái rất giống bạch nguyệt quang về làm thế thân.
Anh vừa dằn vặt nữ chính, cho rằng cô ấy không xứng với gương mặt đó, vừa dây dưa không ngừng với cô ấy.
Cuối cùng, anh bị sự thuần khiết và lương thiện của nữ chính làm cho cảm động, ngó lơ luôn cả bạch nguyệt quang vừa trở về từ nước ngoài.
Mà tôi chính là bạch nguyệt quang ấy.
Ba tiếng trước, tôi vừa bước xuống máy bay đã lập tức bắt xe tới biệt thự của Thẩm Yến.
Tôi gõ cửa rồi bước vào.
Tôi thấy người bạn thân của mình có vẻ ngạc nhiên sau đó lại tránh né ánh mắt của mình, cũng thấy Thẩm Yến với vẻ mặt áy náy, và cả cô gái kia – người có khuôn mặt giống tôi tới 8 phần, vẻ mặt không thể tin nổi, sau đó là sự đau lòng không che giấu được.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy trong lòng như có thứ gì đó sụp đổ.
Tôi mở lời:
“Yến, có thể giới thiệu một chút không?”
Nghe tôi gọi "Yến", vẻ u sầu trên mặt cô gái kia lại càng đậm thêm.
Tôi thoáng thấy ánh nhìn không đành lòng thoáng qua trên gương mặt Thẩm Yến.
Thật ra tôi chẳng định tuyên bố chủ quyền gì cả, chỉ là từ khi quen nhau đến giờ, tôi vẫn luôn gọi anh như vậy, hoàn toàn là thói quen mà thôi.
Điều khiến tôi vẫn còn ôm chút hy vọng là – Thẩm Yến đã cất công nói dối tôi:
“Đây là Hạ Kiều, nghệ sĩ mới ký hợp đồng của công ty, hôm nay là sinh nhật cô ấy…”
Anh giải thích:
“Hạ Kiều không có người thân, anh thấy cô ấy đáng thương nên đã gọi mọi người đến tụ họp chút.”
Sau đó anh quay sang giới thiệu tôi với Hạ Kiều:
“Hạ Kiều, đây là Tô Niệm Thanh.”
Tôi nhìn về phía Hạ Kiều đang run rẩy như sắp ngã:
“Ồ, sinh nhật vui vẻ.”
Rồi tôi quay sang Thẩm Yến:
“Nếu vậy thì em đi trước đây.”
Thẩm Yến thoáng sửng sốt, vội nói:
“Để anh tiễn em.”
Tôi còn chưa kịp đáp “Không cần,” thì Hạ Kiều đã gấp gáp kéo lấy tay áo Thẩm Yến:
“Thẩm tổng, hôm nay là sinh nhật em, anh nói sẽ ở bên em cả ngày mà…”
Tôi không nói gì, cứ thế đứng yên, bình thản nhìn Thẩm Yến, chờ xem anh sẽ làm gì.
Thẩm Yến do dự một chút, rồi dứt khoát gỡ tay Hạ Kiều ra:
“Đừng làm loạn.”
Thẩm Yến nhận lấy va li trong tay tôi, mở cửa ghế phụ cho tôi dưới ánh nhìn phức tạp của những người còn lại.
Tôi nghe thấy có ai đó thì thầm rất khẽ:
“Thế thân cũng chỉ là thế thân thôi.”
Thẩm Yến thắt dây an toàn.
Tôi nói:
“Chở em xuống chân núi là được, em tự bắt xe về.”
Tôi thấy anh hơi không được tự nhiên:
“Để anh đưa em về nhà, con gái đi taxi một mình không an toàn.”
Tôi thầm nghĩ, tôi đã sống một mình ở nước ngoài tám năm, có thấy nguy hiểm chỗ nào đâu.
Tôi nói đại một cái tên, đó là nơi tôi đã ở vào tám năm trước, vào ngay đêm trước khi bị ép ra nước ngoài.
Anh không biết chỗ đó nên phải tra bản đồ.
Trên đường đi, anh hỏi:
“Những năm qua em vẫn sống tốt chứ?”
Tôi giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn nhìn anh:
“Cũng tạm. Mẹ anh mỗi năm đều gửi tiền chu cấp cho việc học của em ở Harvard.”
“Em rất giỏi. Có muốn đến công ty anh làm không?”
Tôi cười lạnh trong lòng, lắc đầu từ chối:
“Em đã tìm được việc rồi.”
Anh không nói gì thêm.
Khi đến khách sạn, đại thiếu gia Thẩm Yến có vẻ chưa từng tới nơi nào nhỏ thế này, nếu tôi không nhắc, xe anh suýt chút nữa đã chạy qua mất.
Anh tìm chỗ đậu xe, ánh mắt đầy mâu thuẫn nhìn tôi:
“Em…”
Tôi cắt ngang, đưa tay lấy hành lý trong tay anh:
“Tạm biệt.”
Tôi bước vào khách sạn, nhưng ngay khi bước vào, tôi quay lại nhìn thì thấy Thẩm Yến đang nghe điện thoại.
Không biết đầu dây bên kia nói gì, vẻ mặt anh đầy vẻ khó xử nhưng vẫn dịu dàng chiều chuộng.
Một tay anh cầm điện thoại, tay kia mở cửa xe bước lên.
Lễ tân hỏi tôi:
“Chị ơi, chị có muốn đăng kí không ạ?”
Tôi hoàn hồn, lắc đầu.
Trước kia, Thẩm Yến nhất định sẽ đợi tôi vào hẳn bên trong rồi mới rời đi, bất kể cho có chuyện quan trọng đến đâu.
Hồi đại học, tôi và Thẩm Yến là một cặp đôi mà mọi người ngưỡng mộ.
Tôi từng làm thêm trong căng tin trường, mỗi ngày anh đều đến quầy của tôi lấy cơm, còn bám theo học ké lớp tôi.
Anh theo đuổi rất dữ dội nhưng chiến thuật vụng về đến nỗi các giảng viên không ai không biết anh đang theo đuổi tôi.
Một lần trong giờ thể d.ụ.c, cả lớp đang kiểm tra chạy 1200 mét, một anh bạn đang đá bóng trên sân không khống chế được lực chân của mình, thế là bóng bay thẳng về phía tôi.
Tôi không kịp né, chỉ hoảng loạn té nhào xuống đất.
Khoảnh khắc đó đầu óc tôi trống rỗng, không thể nhớ được việc phải bảo vệ đầu của mình, cả người cứ thế đập mạnh xuống sân.
Lúc đầu tôi thấy hơi choáng nhưng khi thầy thể d.ụ.c hỏi tôi có thể di chuyển không, tôi còn lồm cồm ngồi dậy nói được.
Rồi một cái bóng cao lớn chen qua đám người xúm lại, bước nhanh anhi chỗ tôi, che đi ánh nắng ch.ói chang, cúi xuống bế tôi lên trong tiếng xôn xao kinh ngạc.
Tôi giãy nhẹ nhưng bị ánh mắt lạnh như băng của anh làm cho giật mình.
Buồn cười thật.
Ở trước mặt tôi, anh vẫn luôn ngoan ngoãn như một chú cún nhỏ, tôi bảo đi hướng đông, dù không có đường anh cũng sẽ đục tường mà đi.
Đó là lần đầu tiên anh trừng mắt với tôi.
Cũng là lần đầu tôi thấy anh nổi giận.
Thế nên, tôi không dám cử động nữa, để mặc anh bế tới phòng y tế.
Anh đặt tôi ngồi xuống ghế, quỳ một gối trước mặt, chau mày nhìn vết trầy rớm m.á.u ở đầu gối tôi.
Chỉ là vết thương nhỏ, với tôi chẳng đáng gì, vậy mà anh không nói lời nào, chăm chú như thể là chuyện gì to tát lắm.
Gương mặt nghiêm nghị nhưng hành động lại dịu dàng như sợ tôi đau.
“Thẩm Yến.” Tôi gọi anh.
“Hừm.”
Tay anh đang cầm bông bỗng khựng lại, hơi thở phì ra từ mũi, coi như là trả lời.
Tôi thấy buồn cười.
“Anh thích tôi à?”
Anh lập tức mất hết vẻ cứng cỏi ban nãy, cúi đầu sâu hơn, tôi chỉ thấy tai anh đỏ lên. Tôi chờ rất lâu, mới nghe anh đáp nhỏ:
“Ừ.”
Rồi như thể hạ quyết tâm, anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Ừ, anh thích em, chỉ thích em.”
Tôi được nghe câu trả lời, liền nói với anh:
“Làm bạn trai tôi nhé.”