4

Hàn Dực đang định trả lại điện thoại cho tôi.

Bỗng nhiên âm thanh thông báo quen thuộc vang lên.

Ánh mắt Hàn Dực dán c.h.ặ.t vào thông báo đẩy trên màn hình.

"Bài viết 'Hàn Dực khóa c.h.ặ.t bạn trên giường...' của bạn đã có người bình luận kìa!"

"..."

"Cậu nghe tôi giải thích đã..."

Tuy nhiên, Hàn Dực đã thuận theo thông báo đẩy kia mà mở ứng dụng ra.

Chẳng qua đó chỉ là một bộ truyện về thanh mai trúc mã dịu dàng hắc hóa thành sói, sau đó giam cầm thanh mai, cưỡng ép yêu đương.

Nhưng điều đáng xấu hổ là lúc viết, tôi đã tiện tay bê luôn cái tên Hàn Dực sang đặt cho nam chính.

Nam chính trong truyện dịu dàng như một hình mẫu chuẩn mực, ngày thường quan tâm chăm sóc nữ chính chu đáo, tỉ mỉ như một người mẹ.

Nhưng cùng là trúc mã, Hàn Dực ngoài đời thực đối với tôi lại là hằng ngày soi mói, đấu khẩu, giống như kẻ thù nhiều năm.

May mà chương này vẫn đang đi theo cốt truyện chính, phần kịch tính nhất vẫn chưa bắt đầu.

Hàn Dực đọc lướt một lượt từ trên xuống dưới.

Sắc mặt cậu ấy không rõ vui buồn.

"Hóa ra cậu thích kiểu như thế này à."

Tôi nhìn nụ cười như có như không trên mặt cậu ấy, không rét mà run.

Quả nhiên, ngày hôm sau đi học, tôi đã phải hứng chịu một đòn chí mạng.

5

Đi học tiết một buổi sáng được coi là nỗi đau khổ tột cùng của sinh viên đại học.

May mà tiết này là một môn học chung.

Tôi giẫm vạch bước vào lớp học, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Hàn Dực đã chiếm sẵn chỗ cho tôi ở một góc từ lâu.

Chạy nhanh ba bước hai bước đến chỗ ngồi, tôi vẫy vẫy tay một cái liền chìm vào giấc ngủ sâu.

Cho đến khi bên tai truyền đến tiếng "tách", "tách", tôi mới giật mình tỉnh giấc khỏi giấc mộng.

Tôi ngái ngủ ngẩng đầu lên, liền bắt gặp khuôn mặt tuy đẹp trai nhưng lại vô cùng đáng đòn của Hàn Dực.

"Nào, giơ tay chữ V say yeah cái xem nào."

Tôi ngủ đến mức lú lẫn, liền làm theo ý của Hàn Dực.

Năm giây sau tôi mới phản ứng lại được.

Túm c.h.ặ.t lấy cổ áo của Hàn Dực ở hàng ghế phía trước.

"Xóa ngay bức ảnh dìm hàng của bà già này đi!"

Hàn Dực nhanh tay nhanh mắt cất điện thoại vào hộc bàn.

"Ấy, tay ngắn quá, không lấy được đâu nhé~"

Tôi tức nổ đom đóm mắt định đứng dậy, bỗng nhiên cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm.

Tôi ghé sát vào áo khoác của Hàn Dực ngửi qua ngửi lại.

Bàn tay lớn của Hàn Dực đẩy đầu tôi ra, khuôn mặt cậu ấy lại hình như chuẩn bị đỏ lên.

"Thẩm Thanh Thanh, cậu là cún con à."

"Hàn Dực cậu... sao tự dưng cậu lại nghĩ đến chuyện xịt nước hoa thế?"

"Cậu cuối cùng cũng sắt đá nở hoa? Chim công xòe đuôi rồi à?"

Sắc mặt Hàn Dực không biết vì sao có chút không tự nhiên.

Chắc là do tôi đã chọc trúng tâm sự thiếu niên của cậu ấy rồi.

Cái chị đẹp có thể làm cho khúc gỗ lạnh lùng này đổ rạp rốt cuộc là thần thánh phương nào thế nhỉ?

Nghĩ đến đây, tôi chẳng thèm để ý đến mái tóc còn đang dựng ngược của mình, ngó nghiêng khắp phòng.

Kết quả là vừa quay đầu lại.

Liền chạm ngay phải đôi mắt cáo đẹp đẽ của Lê Chiếu.

Trên tay anh ấy còn cầm một chiếc bánh sandwich và một chai nước ép nho.

"Sớm thế Thanh Thanh, cậu ăn sáng chưa?"

Tôi đang hóa đá vì không biết làm sao lại gặp crush trong bộ dạng lôi thôi thế này.

Thì giọng nói đáng ghét kia của Hàn Dực lại chen vào.

"Xin lỗi nhé, bữa sáng của cậu ấy có người bao rồi."

Nói xong liền đặt một phần bánh kếp ngập ngụa nhân (kiểu bánh rán Trung Quốc) lên bàn của tôi.

Kèm theo một chai nước ép đào cùng thương hiệu với chai nước ép mà Lê Chiếu đang cầm.

Mặt tôi "bừng" một cái đỏ rực.

Bữa sáng mà nam chính mang cho nữ chính trong chương truyện H mà Hàn Dực xem tối qua.

Chính là chai nước ép đào của thương hiệu này.

Lúc đó Hàn Dực còn thản nhiên nhận xét.

"Ít thế này thì sao mà ăn no được."

Tôi ôm lấy mặt, cố gắng trốn tránh hoàn cảnh bất lực này.

Kết quả là hai người này cứ nhất quyết không để tôi được yên ổn.

Đồng thanh lên tiếng hỏi.

"Thanh Thanh, cậu chọn cái nào?"

6

Đùa gì thế.

Chọn cái nào á?

Không chọn cái nào hết.

Tôi dứt khoát quay người, kéo lấy cô bạn thân Lâm Lang đang ngồi ở bàn phía sau xem trò vui.

"Lâm Lang, lát nữa tan học chúng mình đi ăn ở quán ăn món Tuyên trước cổng trường đi."

Dưới sự bức ép của ba luồng ánh mắt hình viên đạn.

Lâm Lang ngậm đắng nuốt cay gật đầu đồng ý.

Tan học một cái là tôi kéo Lâm Lang chạy trối c.h.ế.t., chạy ra được cả khí thế của đợt thi chạy 800 mét.

Tuy nhiên, sau khi đến quán ăn Tuyên truyền, chỉ còn lại chiếc bàn cuối cùng.

Tôi và Lâm Lang vừa mới ngồi xuống, thở còn chưa ra hơi.

Hai vị nào đó đã sải đôi chân dài ung dung bước đến bên cạnh tôi.

Hàn Dực kéo chiếc ghế bên trái tôi ra.

Lê Chiếu kéo chiếc ghế bên phải tôi ra.

"Thanh Thanh, có thể ngồi ghép bàn được không?"

Họ đồng thanh tương ứng.

Có một loại ảo giác rằng nếu tôi nói không đồng ý thì ngay khắc sau sẽ bị hai người họ phanh thây xé xác vậy.

Thực ra tôi không hiểu lắm.

Tại sao Hàn Dực lại có ác cảm lớn với Lê Chiếu đến thế.

Và sự ác cảm này đã tăng cấp khi Hàn Dực gắp cho tôi một miếng tôm xào cay.

"Thanh Thanh dạo này đang uống t.h.u.ố.c Đông y. Không được ăn tôm."

Sau đó Lê Chiếu thuận tay gắp con tôm đó vào bát của mình.

"Không có chuyện gì lớn đâu... chỉ là vấn đề khí huyết thôi, điều tiết một chút."

Tôi cười gượng.

Nhưng Hàn Dực không hề nể mặt.

"Cậu uống t.h.u.ố.c sao không nói với tôi?"

Giọng của Hàn Dực nhẹ bẫng.

Đó là dấu hiệu trước khi cậu ấy nổi giận.

Tôi đưa tay ra, nhéo lấy góc áo của cậu ấy.

Đây là cách làm lành quen thuộc giữa chúng tôi.

"Hôm trước lúc buổi tối gọi điện thoại với Lê Chiếu thì bị cậu ấy nhìn thấy."

"Tôi đây chẳng phải là chưa kịp nói với cậu sao?"

Hàn Dực không nói thêm gì nữa.

Lê Chiếu lại mở miệng.

"Hàn bạn học à, cậu phải làm quen đi. Thanh Thanh cậu ấy luôn có cuộc sống của riêng mình."

"Giữa bạn bè với nhau cũng cần có một chút không gian riêng tư đúng không?"

Hàn Dực lườm anh ấy một cái.

"Tôi và cậu ấy lớn lên bên nhau từ nhỏ, cậu thì biết cái gì?"

Lê Chiếu cười cười.

Quay sang gắp cho tôi một miếng thịt gà xào Phù Dung.

"Con người ta ai rồi cũng phải trưởng thành mà, đúng không?"

Chương 2 - Tôi Lén Viết Thanh Mai Trúc Mã Thành Nam Chính Truyện H - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia