10

Vòng tiếp theo, người làm vua đổi thành Lâm Lang.

Là chị em tốt, cô ấy tự nhiên phải mưu cầu chút phúc lợi cho tôi rồi.

Người bị chọn trúng ở vòng này chính là Hàn Dực.

Lâm Lang hắng giọng một cái.

"Hiển thị bức ảnh mới nhất trong bộ sưu tập ảnh của cậu đi."

Theo như tôi biết, cái tên Hàn Dực này vạn năm không bao giờ chụp ảnh.

Lần chụp ảnh trước là tôi bảo cậu ấy chụp hộ đáp án môn Cao số tuần sau phải nộp.

Nhưng lúc đó tôi đang chiến tranh lạnh với cậu ấy vì chuyện của Lê Chiếu.

Người này nói thế nào cũng không chịu chia sẻ đáp án ra.

Đã như vậy thì đừng trách tôi danh chính ngôn thuận trả đũa nhé.

Tôi mở chức năng chụp ảnh của điện thoại lên, mũi tên đã trên dây cung sẵn sàng.

Thế nhưng sau khi Hàn Dực mở album ảnh ra, lại để lộ một nụ cười có chút đầy ẩn ý.

Tôi và Lâm Lang nhìn nhau một cái.

"Là một bức ảnh chụp màn hình văn bản."

Hàn Dực cười một cách vi diệu.

"Không tiện hiển thị cho lắm, tôi đọc hai câu là được rồi."

Cái đồ keo kiệt này!

Thế nhưng, những lời tiếp theo thốt ra từ miệng Hàn Dực lại khiến tôi hóa đá tại chỗ.

"Cô ấy đem Hàn Dực trói c.h.ặ.t trên giường, đầu ngón tay chạm nhẹ vào l.ồ.ng n.g.ự.c của Hàn Dực..."

Đó chính là tình tiết truyện tôi vừa mới cập nhật tối qua!

Nam nữ chính khó khăn lắm mới có bước tiến triển vượt bậc không thể miêu tả bằng lời!

Tôi ngồi bên cạnh Hàn Dực, mặt mũi không kìm được mà nóng bừng lên.

Trong đám đông có người hét lên quái dị.

"Không hổ là Hàn ca nha, sao lại có cả fan cuồng hoang tưởng (mộng nữ) thế này."

Khóe miệng Hàn Dực ngậm một nụ cười.

"Nhiều hơn nữa thì không thể đọc được rồi."

Sao cậu ấy có thể... sao cậu ấy có thể...

Lê Chiếu dường như đã phát hiện ra sự bất thường của tôi.

"Sao thế? Là không thoải mái ở đâu à?"

Tôi lắc đầu, đầu óc trống rỗng.

May mà trong đoạn văn Hàn Dực vừa đọc khi nãy, nữ chính từ đầu đến cuối không hề lộ tên thật.

Tôi lén lút quan sát toàn trường.

Mọi người đều đang hùa vào trêu chọc Hàn Dực.

Không một ai đặt ánh mắt lên người tôi cả.

Ngoại trừ Lê Chiếu.

Anh ấy rót đầy ly rượu trước mặt tôi.

"Hàn Dực nhìn qua có vẻ là một người rất ưu tú."

"Chắc chắn có rất nhiều cô gái thích cậu ấy nhỉ."

11

Có lẽ là do uống chút rượu, đầu óc tôi có phần choáng váng.

Vì vậy tôi đã đồng ý với lời đề nghị cùng ra ngoài hóng gió của Lê Chiếu.

Tôi và anh ấy đứng trên ban công, hai chiếc bóng chồng lên nhau.

"Dạo này tại sao không trả lời tin nhắn của tôi?"

Làn gió đêm mát rượi đã thổi tan đi chút men say của tôi.

"Bởi vì không biết phải trả lời thế nào."

"Tình yêu thực sự là một thứ phức tạp."

"Cậu và Hàn Dực là bạn rất thân sao?"

Tôi dùng lực gật đầu mạnh một cái.

"Chúng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ, giữa hai đứa không có bí mật."

"Bất kể là chuyện tốt hay chuyện xấu, lúc nào cũng cùng chia sẻ với nhau."

Bàn tay của Lê Chiếu nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu tôi.

"Không có bí mật sao?"

"Chắc là cậu có thể nhận ra được mà, cậu ấy thích cậu."

Tôi ngơ ngác gật đầu.

"Vậy thì sao có thể nói rằng giữa hai người không có bí mật chứ."

"Cậu ấy đã lừa dối cậu."

Lê Chiếu khẳng định chắc nịch.

"Cậu và cậu ấy quen nhau lâu như vậy, trong lòng cậu luôn coi cậu ấy là một người bạn đơn thuần."

Đêm nay Lê Chiếu cũng uống không ít rượu, hơi thở mang theo mùi rượu phả vào mặt tôi.

"Điều này chẳng phải đã nói lên rằng cậu và cậu ấy căn bản là không có khả năng sao?"

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

Lê Chiếu bỗng nhiên dùng hai tay giữ c.h.ặ.t lấy đầu tôi rồi hôn xuống.

Mùi rượu nồng nặc.

Tôi chẳng thích chút nào.

"Thẩm Thanh Thanh, ở bên tôi đi, được không?"

Hơi thở của Lê Chiếu dồn dập.

Lúc nói chuyện, tay của anh ấy liên tục sờ soạn trên người tôi.

Tôi dùng hết sức lực lùi lại phía sau để thoát ra, nhưng lại bị anh ấy ôm c.h.ặ.t cứng vào lòng.

"Lê Chiếu, anh buông tay ra! Tôi không thích kiểu này!"

Lê Chiếu nghe thấy câu này lại cười lạnh một tiếng.

"Chẳng phải cậu còn viết truyện H cho Hàn Dực đó sao?"

"Sao cậu ấy thì được mà tôi lại không được?"

12

Chỗ này cách phòng bao KTV rất xa.

Có kêu cứu cũng không ai nghe thấy.

Trong lúc giãy giụa, tôi rút điện thoại ra.

Còn chưa kịp bấm số đã bị Lê Chiếu giật lấy, ném phăng xuống đất.

Tôi tuyệt vọng giãy giụa.

Thế nhưng ngay lúc này, giọng nói của Hàn Dực bỗng nhiên truyền ra từ chiếc điện thoại.

"Thanh Thanh? Có chuyện gì thế?"

Giọng điệu của cậu ấy có chút nghiêm trọng.

"Hàn Dực, cứu tôi!"

Tiếng hét của tôi khản đặc, mang theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào.

Lúc Hàn Dực dẫn theo bạn bè chạy đến hiện trường, nhìn thấy Lê Chiếu đang giở trò đồi bại với tôi, mắt cậu ấy đỏ ngầu lên vì tức giận.

"Ai cũng không được bắt nạt Thẩm Thanh Thanh!"

Chàng thanh niên cao ráo, tuấn tú trước mắt này bỗng chốc trùng khớp với nhóc tỳ trong ký ức của tôi.

Năm tám tuổi, con trai nhà hàng xóm mới chuyển đến cãi nhau với tôi.

Thằng nhóc hổ báo trường mẫu giáo đẩy một cái khiến tôi ngã nhào ra đất.

Lúc đó Hàn Dực thấp hơn thằng nhóc kia nửa cái đầu.

Nhưng vẫn không chút do dự mà xông lên.

Sau lần đó, Hàn Dực liền đi học tán thủ.

Tên Lê Chiếu đang say khướt một nửa nhanh ch.óng bị đ.á.n.h gục xuống đất.

Tôi nhặt lại chiếc điện thoại bị ném ra ngoài của mình, mới phát hiện ra.

Hóa ra là lúc giãy giụa ban nãy đã vô tình chạm trúng nút cuộc gọi khẩn cấp.

Không biết từ lúc nào, Hàn Dực đã cài đặt người liên hệ khẩn cấp của tôi thành cậu ấy.

Hàn Dực đá một phát vào người Lê Chiếu đang nằm bên cạnh.

Mắt cậu ấy ăn một đ.ấ.m nhưng nụ cười lại vô cùng chân thành.

"Lần trước lúc cài nhạc chuông cho cậu thì thuận tay cài luôn ấy mà."

Không ngờ lại được dùng đến nhanh như vậy.

Trong lòng tôi có chút sợ hãi chưa tan.

Lại nhìn thoáng qua tên Lê Chiếu đang bị khống chế bên cạnh.

Trên đường trở về, không ai trong chúng tôi nhắc lại chuyện vừa xảy ra khi nãy.

Chỉ là lúc chuẩn bị bước vào cửa nhà, Hàn Dực đã gọi tôi lại.

"Chuyện lần trước... cậu suy nghĩ thế nào rồi?"

"Tôi... không có ý định ép buộc cậu phải trả ơn đâu. Tôi chỉ là muốn biết, Thẩm Thanh Thanh cậu nhìn nhận tôi như thế nào?"

Lúc Hàn Dực nói chuyện, mắt chăm chú nhìn tôi, nhưng tay lại cứ liên tục nhéo góc áo.

Tôi hướng về phía cậu ấy chìa ra một bàn tay.

"Vết thương trên mặt cậu, có cần tôi giúp cậu xử lý một chút không?"

Chương 4 - Tôi Lén Viết Thanh Mai Trúc Mã Thành Nam Chính Truyện H - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia