Sau khi bóc tách từng lớp một, thứ còn lại chỉ có một khả năng duy nhất.

Đứa bé trong bụng người phụ nữ kia căn bản không phải m.á.u mủ của nhà họ Lục.

Một cảm giác hoang đường, buồn cười lại đầy mỉa mai lập tức dâng lên trong lòng tôi.

Đồng thời, nó cũng giống như một viên t.h.u.ố.c an thần, khiến tôi bình tĩnh hơn rất nhiều.

Tôi giấu đi ánh lạnh nơi đáy mắt, thản nhiên căn dặn.

“Dừng tía tô lại.”

“Từ sau cứ hầm canh dưỡng sinh bình thường như trước là được.”

Dì Vương tuy vẫn còn nghi hoặc, nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Chiều tối hôm đó, Lục Cảnh Xuyên trở về nhà.

Rõ ràng anh ta đến có mục đích, vừa bước qua cửa đã đi thẳng vào vấn đề.

“Vợ của đồng đội đã mất của tôi sắp sinh rồi.”

“Tôi định nhận nuôi đứa bé này.”

Tôi đang bận đọc sách, thậm chí đầu cũng không buồn ngẩng lên.

Thấy tôi không lên tiếng, anh ta càng như được tiếp thêm tự tin.

“Mẹ tôi sức khỏe không tốt, bà rất sốt ruột muốn bế cháu.”

“Công ty cũng cần có một người thừa kế để ổn định lòng cổ đông.”

“Em không sinh được, vậy chúng ta cũng nên tính toán sớm.”

Nghe đến đây, tôi mới chậm rãi ngước mắt lên.

Khóe miệng tôi cong thành một nụ cười mỉa mai.

“Bạch Vy Vy mới tốt nghiệp chưa đầy nửa năm, từ khi nào đã biến thành vợ của đồng đội anh rồi?”

Sắc mặt Lục Cảnh Xuyên lập tức trầm xuống.

“Em điều tra tôi?”

Tôi đặt quyển sách xuống, giọng điệu vẫn bình thản.

“Muốn người khác không biết, tốt nhất là ngay từ đầu đừng làm.”

Anh ta thu lại vẻ ôn hòa giả tạo trên mặt.

“Nếu em đã biết rồi, vậy tôi cũng nói thẳng.”

“Chỉ cần em an phận, tôi vẫn có thể đảm bảo vị trí Lục phu nhân cho em.”

“Nếu em cố tình làm lớn chuyện, vậy đừng trách tôi không nể tình.”

Lục Cảnh Xuyên giơ tay chỉnh lại cổ tay áo, giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo.

“Công ty tuy từng có sự trợ giúp của em, nhưng rốt cuộc vẫn mang họ Lục.”

“Em chẳng làm nên sóng gió gì đâu.”

“Ngày mai là sinh nhật mẹ tôi.”

“Tôi sẽ dẫn Vy Vy đến, để bà cụ yên lòng.”

“Em đừng làm mất hứng.”

“Tự biết điều một chút.”

Nói xong, anh ta xoay người đi thẳng lên lầu.

Tôi ngồi trên sofa, hơi lạnh dần lan ra nơi đáy mắt.

Bộ mặt này của anh ta thật sự khiến người ta buồn nôn.

Lục Cảnh Xuyên, ngày mai tôi sẽ tự tay tặng anh một món quà đủ khiến cả nhà họ Lục chấn động.

Ngày hôm sau, tôi tự lái xe trở về nhà cũ họ Lục.

Lục Cảnh Xuyên đã đến từ sớm, bên cạnh còn dẫn theo Bạch Vy Vy.

Hai người một trái một phải ngồi cạnh mẹ chồng tôi.

Trong nhà tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng, ấm áp đến mức như một gia đình thật sự.

Trông chẳng khác nào tôi mới là người ngoài lạc lõng bước nhầm vào nơi này.

Tôi đẩy cửa đi vào, tiếng cười trong nhà lập tức khựng lại.

Lục Cảnh Xuyên ngước mắt liếc tôi một cái, giữa hàng mày lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

“Sao giờ mới đến?”

“Để cả nhà phải chờ em.”

Sau đó, anh ta tùy tiện chỉ tay về phía một chỗ trống cạnh bàn ăn.

“Ngồi đó đi.”

Tôi nhìn theo hướng anh ta chỉ.

Đó là vị trí dùng để chuyền món.

Vừa phiền phức, vừa mệt, lại chẳng có nửa phần thể diện.

Mà vị trí vốn thuộc về phu nhân lúc này đang bị Bạch Vy Vy chiếm mất.

Cô ta mặc một chiếc váy trắng, giả vờ áy náy nhìn mẹ chồng tôi.

“Bác gái, cháu ngồi ở đây có hợp không ạ?”

“Đây là vị trí của chị ấy mà.”

Mẹ chồng tôi lập tức nắm lấy tay cô ta, gương mặt đầy vẻ cưng chiều.

“Không sao đâu, cục cưng của bác.”

“Cháu đang mang thai, đương nhiên phải ngồi ở chỗ thoải mái nhất.”

Khóe môi tôi vẫn giữ một nụ cười nhàn nhạt.

Tôi không nói gì, chỉ bình thản ngồi xuống.

Suốt cả bữa cơm, cả nhà họ Lục đều xoay quanh Bạch Vy Vy mà hỏi han đủ điều.

Trong bữa ăn, mẹ chồng tôi còn tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay, tự tay đeo vào tay Bạch Vy Vy.

Trong mắt Bạch Vy Vy lóe lên sự vui mừng gần như không thể che giấu, nhưng ngoài mặt cô ta vẫn giả vờ từ chối.

“Hôm nay rõ ràng là sinh nhật bác, cháu lại tay không đến, cũng chưa chuẩn bị quà gì.”

“Sao cháu dám nhận món đồ quý giá thế này được ạ?”

Lục Cảnh Xuyên ngồi bên cạnh, nụ cười dịu dàng đến mức chướng mắt.

“Em đang m.a.n.g t.h.a.i con của nhà họ Lục, chính là công thần lớn nhất của cả nhà.”

“Cứ yên tâm nhận đi.”

Nhìn bầu không khí hòa thuận vui vẻ trong căn phòng, tôi chọn đúng lúc lên tiếng.

“Trùng hợp thật, con cũng chuẩn bị một món quà sinh nhật cho mẹ.”

Mẹ chồng tôi nghe vậy thì ngước mắt lên, lạnh nhạt liếc tôi một cái.

“Món quà tốt nhất bây giờ chính là dòng m.á.u nhà họ Lục trong bụng Vy Vy.”

“Ngoài chuyện đó ra, cô còn lấy ra được thứ gì ra hồn sao?”

Khóe miệng tôi cong lên thành một nụ cười lạnh băng.

Tôi đưa bản photo tài liệu đến trước mặt bà ta.

“Mẹ, đây chính là món quà của con.”

Trên đó, năm chữ “không có quan hệ huyết thống” đỏ ch.ói, bắt mắt đến mức khiến người ta không thể làm ngơ.

Không khí trong phòng ăn đột nhiên đông cứng.

Ánh mắt của tất cả mọi người gần như đồng loạt rơi xuống tập tài liệu tôi đưa ra.

Mẹ chồng tôi sững sờ tại chỗ, sắc mặt lập tức trầm xuống.

“Đây là cái gì?”

“Ai với ai không có quan hệ huyết thống?”

“Hôm nay là sinh nhật tôi, cô mang thứ không đầu không đuôi này đến đây làm gì?”

Tôi ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười.

Đầu ngón tay tôi nhẹ nhàng gõ lên phần thông tin người được xét nghiệm trên tài liệu.

“Người đang m.a.n.g t.h.a.i ở đây chỉ có một, mọi người đều hiểu rõ mà.”

“Đương nhiên là đứa bé trong bụng Bạch Vy Vy.”