Tôi nên nói thế nào đây?
Nói là cái ghế xe kể với tôi rằng tài xế nhà họ g.i.ế.c người?
Thế này thì chẳng phải là bệnh tâm thần chính hiệu sao?
Mặc dù dường như đúng là tôi đang bị thế thật.
Nhưng nhỡ đâu lại không phải thì sao?
Tôi cũng muốn thông qua chuyện này để kiểm chứng xem.
Nếu tôi đoán đúng, thì coi như là góp phần cống hiến cho xã hội vậy.
Còn nếu không đúng, thì cứ coi như tôi bị lên cơn điên.
Chắc họ cũng chẳng đến mức làm khó một người bệnh tâm thần đâu nhỉ.
10
"Tôi... tôi ngửi thấy mùi m.á.u." Cuối cùng tôi cũng lên tiếng.
"Mùi m.á.u rất nồng, nồng đến mức hắn có xịt bao nhiêu nước hoa cũng không át nổi, hơn nữa trong suốt chuyến đi hắn biểu hiện cực kỳ căng thẳng, cứ lén nhìn tôi suốt!"
Tôi đang nói dối.
Nhưng đó là cách duy nhất để tôi có thể diễn tả sự việc.
Hai mươi phút sau, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác da dẫn theo hai cảnh sát trẻ xuất hiện trước cửa hàng tiện lợi.
Sau này tôi mới biết ông ấy họ Quách, Đội trưởng Quách.
Ông ấy hỏi tôi những câu tương tự như trong điện thoại lúc nãy, tôi đành nhắm mắt nói dối cho trót vụ "mùi m.á.u".
Ông ấy nhìn tôi với ánh mắt hơi kỳ lạ nhưng không hỏi gì thêm mà dẫn tôi đi nhận diện hiện trường.
Chúng tôi đến cây xăng nơi tôi xuống xe. Kiểm tra camera giám sát.
Camera quay lại rõ mồn một chiếc xe BYD màu trắng đỗ ở lối vào cây xăng, tôi khép chân nhảy xuống từ ghế sau, dáng đi loạng choạng chạy về phía cửa hàng tiện lợi.
Trong hình ảnh, chiếc xe đỗ tại chỗ khoảng mười giây, sau đó bật xi nhan rồi từ từ rời đi, hòa vào dòng xe trên đường lớn.
Những chuyện phía sau không cần tôi tham gia nữa.
Đội trưởng Quách phái một nữ cảnh sát đưa tôi về nhà, đồng thời an ủi tôi rất lâu.
11
Trắng đêm không ngủ.
Ngày hôm sau, tôi với đôi mắt gấu trúc nhận được điện thoại từ Đội trưởng Quách.
Đã tìm thấy chiếc xe, nó bị vứt bỏ ở cuối một con đường cụt phía tây thành phố. Cửa xe mở toang, tên tài xế đã chạy thoát.
Trong cốp xe không có t.h.i t.h.ể nhưng phản ứng Luminol cho kết quả dương tính mạnh.
Trên tấm lót cốp có một mảng lớn từng thấm m.á.u. Các khe ghế xe cũng thu thập được vết m.á.u li ti, qua kiểm tra sơ bộ, chúng thuộc về ít nhất ba người khác nhau.
Ba người.
Giống y như những gì cái ghế đã nói với tôi.
Khoảnh khắc đó, da gà da vịt trên người tôi dựng hết cả lên, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Đội trưởng Quách nói với tôi qua điện thoại: "Tiểu Hứa, cô may mắn giữ được cái mạng rồi đấy."
Tôi cười gượng, không đáp lại.
Tên tài xế đó vẫn chưa bị bắt, thì cái mạng của tôi vẫn chưa thực sự an toàn.
Mạng sống nhỏ nhoi của tôi vẫn cứ mong manh lắm.
Không phải tôi mắc chứng hoang tưởng bị hại đâu.
Nhưng mà lỡ đâu... ai biết được chữ ngờ.
Nhỡ tên tài xế đó ôm hận trong lòng, quay lại trả thù tôi thì sao?
Làm sao đây, phải làm sao đây.
Chạy ư?
Chạy đi đâu?
Về nhà ư?
Nếu mang rắc rối về cho người nhà thì phải làm sao?
Sau khi cúp điện thoại, tôi tự cuộn mình vào trong chăn, từ đầu đến chân, bọc lại như một con nhộng.
Chiếc gối dưới đầu tôi lầm bầm: "Hôm nay cô ấy chưa gội đầu, hơi bết rồi."
Cái chăn thì than vãn: "Quấn c.h.ặ.t quá, tôi sắp ngạt thở đến nơi rồi."
Tôi không thèm để ý đến chúng.
Tôi cứ mở trừng mắt, trong bóng tối, suy nghĩ miên man.
12
Những ngày tiếp theo, tôi sống trong nơm nớp lo sợ.
Tôi thay khóa cửa, lắp thêm một chiếc xích chống trộm lên cửa.
Đêm ngủ tôi khóa c.h.ặ.t cửa sổ, hễ nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang là lập tức cảnh giác ngay.
Thậm chí, tôi còn kết thân với tất cả những món đồ xung quanh mình.
Từ cánh cửa, đèn hành lang, thang máy, thang cuốn, cho tới cột điện, thùng rác trong khu chung cư...
Tất cả những thứ gì tôi có thể giao tiếp được.
Tôi in ảnh khuôn mặt gã tài xế ra.
Rồi kể lể cho từng thứ một nghe.
Nhờ vả chúng để mắt giúp tôi.
Chỉ cần phát hiện ra kẻ này, thì phải hô hoán lên, báo tin cho tôi.
Kết quả là trong khu chung cư, thỉnh thoảng lại có người thấy tôi đứng lầm bầm với cái thùng rác.
Lại còn cầm tờ ảnh, giơ qua giơ lại trước đèn đường nữa chứ.
Nhìn cứ như bị thần kinh.
Tôi cũng chẳng biết giải thích thế nào nhưng bản thân tôi hiểu rõ.
Thần kinh cái con khỉ khô!
Đầu óc tôi tỉnh táo lắm.
13
Hôm đó, tôi đang lau chùi thiết bị thể d.ụ.c trong khu chung cư.
Vì chúng cứ kêu ca mãi.
Nào là suốt ngày phải dầm mưa dãi nắng, lại còn chẳng được nghỉ ngơi ngày nào.
Có mấy người tập xong thì mồ hôi nhễ nhại, lại còn quệt hết lên người chúng.
Nhầy nhụa, khó chịu cực kỳ.
Thế là tôi đành xách một xô nước ra.
Vừa lau vừa lầm rầm kể lại đặc điểm của gã đó cho chúng nghe.
Đúng lúc này...
"Ối giời ơi tôi lạy ông, cái loại đầu óc bã đậu, mắt thì lồi ra như hai hình tam giác, chẳng làm được tích sự gì, cả ngày chỉ biết gây họa!"
"Thôi bà nói thế chứ, tôi cũng chỉ là lòng tốt làm hỏng việc thôi mà!"
Tôi bỗng bị tiếng ồn này thu hút, nhìn theo hướng phát ra tiếng nói.
Thì ra là họ.
Một cặp vợ chồng trung niên tầm 60 tuổi.
Tôi cũng từng gặp đôi ba lần.
Bà cô giọng rất to, tính tình lại nhiệt tình.
Có lần đi mua rau, điện thoại tôi hỏng không mở được, bà ấy còn giúp tôi thanh toán trước.
Còn ông chú thì gầy nhom, rất thích nuôi chim, thường thấy ông cầm l.ồ.ng chim vẹt ra đây xem mấy ông cụ đ.á.n.h cờ.
Lúc này trông bà cô có vẻ đang giận dữ, cái miệng cứ nói liên hồi không nghỉ.
Dưới nắng mặt trời, mặt bà ấy đỏ bừng cả lên.
Ông chú có vẻ biết mình sai nhưng vẫn hơi oan ức, thỉnh thoảng lại lầm bầm phân bua vài câu.
Tôi lại nghe thấy bà cô nói:"Cái gì cơ? Lòng tốt làm hỏng việc á? Ngày nào ông cũng mang con chim ngu ngốc đó đi dạo là chưa đủ sao, mà còn mang cả con chuột ở nhà đi tắm nắng nữa là ý gì?"
Ông chú lại lầm bầm:"Tôi chỉ nghĩ con bé đó ở nhà mãi chán quá thôi mà."
Bà cô nghe xong liền đưa tay bấm nhân trung, giận dữ mắng:"Đúng là cái loại não thiếu dây thần kinh!"
Tôi không nhịn được đành bước tới can ngăn.
Nghe hai cụ giải thích, tôi mới hiểu ra ngọn ngành.