“Sao không ăn nữa?” Anh nhìn tôi hỏi.

“Em no rồi.” Tôi đứng dậy thu dọn bát đũa.

Anh cũng chẳng buồn hỏi thêm, nhấc m.ô.n.g chuyển sang ngồi ở ghế sofa, lôi điện thoại ra rồi dùng ngón tay cái lướt lướt, thỉnh thoảng khóe môi lại khẽ nhếch lên cười.

Tôi đứng bên bồn rửa bát rửa sạch đống bát đĩa, xếp gọn gàng từng chiếc vào chạn, không hề ngoảnh lại nhìn anh lấy một lần.

Buổi tối anh tắm rửa xong xuôi, vừa leo lên giường không lâu đã ngáy o o.

Tôi nằm nghiêng, quay lưng về phía anh, mở trừng mắt nhìn ra cây bạch quả chỉ còn lại một nửa ngoài cửa sổ.

Nó bị gãy từ lúc nào, tôi cũng chẳng nhớ nữa.

Mái ấm này bắt đầu rạn nứt từ khi nào, tôi cũng chẳng thể nói rõ được nữa.

Hoặc giả như tôi vẫn luôn nhớ rõ, chỉ là bản thân cố tình trốn tránh, không muốn nghĩ tới mà thôi.

Anh lật người sau lưng tôi. Tiếng ngáy ngưng bặt mất hai giây, rồi lại tiếp tục vang lên đều đều.

Tôi từ từ đưa tay ra, với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường của anh.

Khóa màn hình bằng hình vẽ, tôi thử vẽ chữ “Z” — chữ cái đầu tiên trong tên của con trai chúng tôi.

Mở khóa thành công.

Mục trò chuyện ghim đầu trên WeChat chính là tôi.

Tôi lướt xuống dưới, tìm đến cuộc trò chuyện với “Thím Mã”.

Tất cả tin nhắn, anh không xóa một dòng nào.

Vào ngày tôi sinh con.

Thím Mã: “Sinh chưa cháu?”

Trần Vĩnh: “Sinh rồi sinh rồi thím ơi! Là một cu cậu kháu khỉnh lắm!”

Thím Mã: “Chúc mừng chúc mừng nhé! Thế thì cháu phải cảm ơn thím cho thật t.ử tế đấy. Không nhờ mưu kế của thím ngày trước thì làm sao thằng nhóc nhà cháu cưới được vợ, nói gì đến chuyện bế con trai chứ.”

(Khoảng hai mươi phút sau)

Trần Vĩnh đã chuyển khoản cho thím ấy tám nghìn tệ, kèm ghi chú: “Tiền cảm ơn mai mối”.

Trần Vĩnh: “Chuyện này coi như xong từ hôm nay nhé thím, sau này đừng ai nhắc lại nữa!”

Thím Mã: “Thím làm việc mà cháu còn không yên tâm à?”

Tôi trân trân nhìn vào giao dịch chuyển tiền đó, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c và dạ dày cuộn trào lên một cơn buồn nôn kinh tởm.

Màn hình điện thoại tối dần rồi tắt lịm.

Tôi đi chân đất xuống giường, rón rén bước đi không tiếng động trên sàn nhà.

Khép c.h.ặ.t cửa nhà vệ sinh, tôi không bật đèn, ngồi thụp xuống bên cạnh bồn cầu. Ruột gan tôi cồn cào co thắt từng cơn, tôi nôn khan hai tiếng nhưng chẳng thể nôn ra được thứ gì.

Tôi áp mặt vào bức tường gạch men lạnh buốt, ánh trăng từ cửa sổ rọi vào, soi rõ mu bàn tay tôi, những chiếc móng tay đã găm sâu vào lòng bàn tay.

Tôi gượng đứng dậy, vốc nước lạnh rửa mặt. Trong gương, người phụ nữ ấy mắt đỏ hoe nhưng không hề rơi lấy một giọt nước mắt nào.

Tôi quay lại bên giường, chụp màn hình từng trang lịch sử trò chuyện trên điện thoại của anh, gửi hết sang tài khoản của mình rồi xóa sạch dấu vết.

Sau đó tôi thoát WeChat, đặt điện thoại về chỗ cũ bên cạnh gối của anh.

Anh khẽ nhắm hờ mắt, lầm bầm một câu không rõ nghĩa rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.

Tôi nằm xuống, kéo chăn đắp cẩn thận, rồi cứ thế mở to mắt nhìn trần nhà đăm đăm.

Tay chân tôi lạnh ngắt như băng.

Tôi nhắm mắt lại.

3

Chiều ngày hôm sau, Trần Vĩnh về nhà rất sớm.

Vừa bước qua cửa anh đã gọi lớn: “Vợ ơi!”

Tay anh xách một chiếc túi nilon, vẫy vẫy tôi: “Anh mua cho em cái này.”

Anh lấy món đồ trong túi ra đưa cho tôi: “Hôm qua thấy em rửa bát bị ướt hết cả ống tay áo, giờ lại đang chuyển mùa nữa, chắc chắn sẽ lạnh lắm. Anh mua cái này cho em.”

Một đôi ống tay áo bảo hộ bằng vải.

Nó màu hồng phấn in họa tiết hoa nhí, viền xung quanh được may một lớp ren rẻ tiền, chất vải sợi hóa học trơn tuột.

Tôi đón lấy rồi xỏ vào hai cánh tay.

Phần chun co giãn ôm sát vào da, bó lại vừa vặn.

Trong lòng tôi khẽ xao động.

Đã lâu lắm rồi anh không mua quà gì cho tôi.

Tôi quay người đi vào bếp nấu cơm.

Khi đặt nồi cơm lên bếp lửa, tôi ngoảnh đầu nhìn ra phòng khách một cái.

Trần Vĩnh đang ngồi bệt dưới đất chơi món đồ chơi mới cùng con trai, hai bố con chụm đầu vào nhau nghiên cứu cách xoay khớp tay của món đồ chơi.

Con trai bất ngờ giơ cao món đồ chơi lên, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn reo lên: “Bố ơi! Con thích cái này nhất!”

Bàn tay đang cầm muôi múc canh của tôi khựng lại một nhịp.

Mỗi lần anh mua đồ cho con trai, đó đều là những thứ thằng bé thích.

Nào là Siêu nhân Ultraman, ô tô đồ chơi, con quay phát sáng, tất cả đều là những thứ con trai từng chỉ tay vào quảng cáo trên tivi rồi đòi mua cho bằng được.

Thế nhưng suốt bao nhiêu năm qua, những món đồ anh mua cho tôi, anh chưa từng hỏi xem tôi có thích hay không.

Cũng chẳng bao giờ hỏi xem tôi có thực sự cần chúng không.

Tôi cúi xuống nhìn đôi ống tay màu hồng in hoa nhí trên tay mình, phần viền ren cọ vào cổ tay có chút ngứa ngáy.

Tôi chợt nhớ đến một chuyện nhỏ nhặt xảy ra vào mùa đông năm ngoái.

Hôm đó tôi ngồi xổm ngoài sân giặt chiếc quần bông của con trai bằng nước lạnh, đầu ngón tay lạnh cóng đến mức nứt nẻ rớm m.á.u, cứ chạm vào nước là đau buốt như kim châm.

Ngày hôm sau đi làm ở trên thị trấn về, anh mang theo một lọ sáp nẻ Vaseline và một đôi găng tay cao su lót nỉ, nhét thẳng vào tay tôi rồi bảo: “Tay nứt toác ra thế kia rồi còn đụng vào nước lạnh, không biết đeo găng tay vào à?”

Lúc ấy cầm đôi găng tay cao su trong tay, sống mũi tôi cay xè, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

Anh ấy thực sự quan tâm đến tôi.

Nhưng giờ đây, khi đứng trước bếp lò và cúi nhìn đôi ống tay hoàn toàn mới này, tôi chợt nhận ra: Ngày hôm đó khi anh đưa găng tay cho tôi, câu anh nói cũng y hệt như vậy — “không biết đeo găng tay vào à?”.

Tôi không thể diễn tả rõ ràng được có điều gì đó không đúng ở đây.

Chỉ là đột nhiên tôi nhận ra, anh chưa bao giờ nói với tôi rằng: “Em đừng giặt nữa, để anh làm cho.”

Chương 2 - Tôi Nghe Mẹ Chồng Dạy Em Họ Cách Tiết Kiệm Được Tiền Sính Lễ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia