Cánh cổng đóng c.h.ặ.t ngăn cách ánh hoàng hôn ngoài kia, bóng tối dần bao trùm lấy khoảng sân nhỏ.
Nồi nước trên bếp lò từ lâu đã nguội ngắt.
Tôi lẳng lặng bước tới nhấc nồi xuống đặt sang một bên, rồi ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp một lúc lâu.
Bên ngoài cửa sổ trời tối dần, bóng của cây lựu trong sân dịch chuyển từ hướng đông sang hướng tây.
Chiếc đồng hồ treo tường ở gian chính điểm bảy tiếng bính boong.
Tôi đứng dậy bước vào buồng trong, bới từ dưới đáy tủ quần áo ra một chiếc túi vải cũ kỹ.
Kéo khóa ra, bên trong là sổ hộ khẩu, thẻ căn cước công dân và giấy khai sinh của con trai.
Tôi lấy toàn bộ đống giấy tờ đó ra kiểm tra kỹ lưỡng lại một lượt rồi cẩn thận cất vào chỗ cũ, kéo khóa lại, nhét sâu xuống đáy tủ quần áo, đè thêm hai chiếc chăn bông dày lên trên.
Sau đó tôi ngồi xuống mép giường, siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay.
Màn hình điện thoại hết sáng rồi lại tắt, tắt rồi lại sáng.
Suy nghĩ một lát, tôi gõ vài chữ vào thanh tìm kiếm: “Luật pháp xử lý hành vi l.ừ.a đ.ả.o kết hôn như thế nào?”
Rất nhiều kết quả hiện ra, tôi kiên nhẫn lướt xem từng mục một.
Sau khi đọc qua vài trang, tôi chụp lại màn hình các điều luật liên quan rồi lưu vào máy.
Bên ngoài con ngõ nhỏ vẳng lại tiếng người nói chuyện lao xao, tiếng ch.ó sủa vài tiếng vu vơ.
Tôi vẫn ngồi im lìm tại chỗ.
Đợi đến khi bên ngoài hoàn toàn im ắng, tôi mới nhét điện thoại xuống dưới gối.
Tôi đi vào bếp, không bật đèn.
Ánh trăng rọi qua ô cửa chiếu thẳng vào bệ bếp, soi rõ đôi ống tay áo màu hồng in hoa nhí kia.
Tôi đưa tay nhặt nó lên, lật ngược lại xem xét những đường chỉ thừa bên trong, dưới ánh trăng mờ ảo, đôi ống tay áo ánh lên một màu trắng bệch.
Tôi kéo ngăn kéo ra, nhét sâu nó vào góc trong cùng.
4
Chiều ngày hôm sau sau khi đưa con đi học, tôi liền lên thẳng Hội Liên hiệp Phụ nữ thị trấn.
Một nữ cán bộ họ Chu tầm hơn ba mươi tuổi tiếp đón tôi, chị ấy nói chuyện rất thẳng thắn và dứt khoát.
Tôi rút điện thoại ra mở đoạn ghi âm cho chị ấy nghe. Nghe xong, chị ấy bảo những nội dung trong bản ghi âm này vô cùng quan trọng, về mặt pháp lý thì tình huống của nhà trai cấu thành hành vi l.ừ.a đ.ả.o kết hôn, có cả ghi âm lẫn lịch sử chuyển khoản làm bằng chứng thì chuỗi chứng cứ đã hoàn toàn đầy đủ và c.h.ặ.t chẽ.
Chị ấy nói nếu tôi cần, chị ấy có thể giúp tôi nộp đơn xin hỗ trợ pháp lý miễn phí.
Tôi khẽ gật đầu đồng ý.
Lúc bước ra khỏi văn phòng Hội phụ nữ, ánh nắng mặt trời rực rỡ chan hòa. Trên phố có người đang chiên quẩy, chảo dầu sôi xèo xèo tỏa ra mùi thơm phức ngào ngạt khắp cả con phố.
Tôi đứng lặng ở vỉa hè một lúc, chăm chú quan sát người phụ nữ rán quẩy kia. Chị ấy kéo dài một dải bột rồi thả nhẹ vào chảo dầu nóng, chiếc quẩy vàng ruộm từ từ nổi lên trên mặt dầu.
Hồi mới gả về đây, tôi cũng từng ao ước có một ngày bản thân mở được một quầy bán đồ ăn sáng nho nhỏ trên thị trấn này.
Nhưng sau đó, tôi bận rộn tối ngày nên cũng chẳng còn nghĩ đến ước mơ ấy nữa.
Vài ngày sau, tôi tìm đến nhà thím Mã.
Nhà thím ấy nằm ngay đầu làng, vừa rẽ từ đầu ngõ vào tôi đã ngửi thấy mùi phân gà nồng nặc bốc lên.
Đó là một căn nhà cấp bốn ba gian, trong sân nuôi mười mấy con gà. Lúc tôi đẩy cổng bước vào, thím ấy đang ngồi xổm dưới đất rải ngô cho gà ăn. Ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi, chiếc gáo múc ngô trên tay thím ấy suýt chút nữa rơi xuống đất.
“Vợ Trần Vĩnh đấy à? Sao cháu lại đến đây...”
Tôi không vào trong nhà, đi thẳng tới cạnh chuồng gà rồi ngồi xổm xuống ngay sát cạnh thím ấy.
Thím ấy khẽ rụt rè dịch m.ô.n.g ra xa một chút, tay siết c.h.ặ.t chiếc gáo múc ngô, mấy hạt ngô từ kẽ ngón tay thím ấy rơi xuống đất, lũ gà liền xúm lại mổ lia lịa.
Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, mở bức ảnh chụp màn hình giao dịch chuyển khoản kia rồi đưa ra trước mặt thím ấy.
“Chuyện của bốn năm trước, thím chắc vẫn chưa quên chứ?”
Thím ấy dán c.h.ặ.t mắt vào màn hình, sắc mặt lập tức cắt không ra giọt m.á.u, lắp bắp hỏi: “Cháu... cháu thế này là có ý gì?”
“Toàn bộ lịch sử trò chuyện và ảnh chụp chuyển tiền trong máy Trần Vĩnh cháu đều giữ cả.”
Đôi môi thím ấy run lẩy bẩy, nửa ngày trời không thốt lên được lời nào.
Tôi ngồi xổm bên chuồng gà, có con gà hoa mơ nhảy lên cả mu bàn chân thím ấy mổ tìm thức ăn mà thím ấy cũng chẳng buồn đuổi đi.
“Thím Mã,” tôi bình tĩnh nói, “cháu đến đây không phải để tính sổ với thím. Sắp tới cháu sẽ đ.â.m đơn kiện ra tòa, thím phải đứng ra làm chứng cho cháu.”
Thím ấy đột ngột ngẩng phắt đầu lên, trong mắt ngập tràn vẻ hoảng loạn: “Làm chứng ư? Vợ Trần Vĩnh ơi, chuyện này thực sự không liên quan gì đến thím cả, thím chỉ là...”
“Mưu kế là do thím bày ra, tiền cảm ơn thím cũng đã nhận rồi.” Tôi thu điện thoại về, lạnh lùng nhìn thím ấy, “Nếu thím không chịu làm chứng, phía tòa án chắc chắn sẽ không bỏ qua cho thím đâu.”
“Cháu đừng có nói bừa chứ, chuyện đó... cũng đâu thể đổ hết lên đầu thím được... Là Trần Vĩnh bảo thím hiến kế đấy chứ! Lúc đó nó bảo mãi không cưới được vợ nên thím mới... Hơn nữa, thím cũng chỉ buột miệng nói bừa một câu thôi, chứ có ai ép nó phải làm theo đâu.”
Trần Vĩnh khi đó nói mình không cưới nổi vợ. Anh ta quả thực đã nói thật.
Tôi đưa tay phủi phủi lớp bụi đất bám trên đầu gối rồi đứng thẳng dậy.
Thím ấy ngước mắt lo sợ nhìn tôi, cả người co rúm lại nép sát vào chiếc chuồng gà.
“Thím Mã này, cháu nhớ không nhầm thì con trai thím đang làm việc trên huyện đúng không?”
Sắc mặt thím ấy lập tức trắng bệch ra.
“Cháu nghe Trần Vĩnh kể con trai thím làm ở một công ty nào đó, hình như là nhân viên văn phòng thì phải. Nếu thím đã cảm thấy việc này chẳng liên quan gì đến mình, vậy để cháu lên tận cơ quan em ấy hỏi lãnh đạo xem sao. Không biết lúc công ty họ tuyển dụng có kiểm tra lý lịch người nhà không nhỉ? Để họ biết mẹ đẻ của nhân viên ở dưới quê lại đi hiến kế l.ừ.a đ.ả.o kết hôn của người ta, rồi còn ngang nhiên nhận tiền môi giới bất chính, thím đoán xem lãnh đạo của em ấy sẽ nghĩ như thế nào?”