Vương Tương Hương cúi đầu rời đi. Bóng lưng gầy gò dần hòa vào màn mưa. Giống như chỉ trong một đêm đã già đi mấy chục tuổi. Mưa thu lất phất rơi lên gò má tôi. Chu An và Tống Khánh cuối cùng có thể đi đến đâu...Mặc kệ. Chỉ cần nó học được cách nhìn người. Chỉ cần nó biết điều gì mới là đáng trân trọng. Thế là đủ. Tôi vừa bước được vài bước. Cơn mưa trên đầu bỗng biến mất. Tôi ngẩng lên. Một chiếc ô đen che kín khoảng trời phía trên. Cố Thành đứng cạnh tôi, khóe môi khẽ cong.
- Trùng hợp thật đấy, chị Mạnh.
Anh ngẩng đầu nhìn màn mưa.
- Thời tiết đẹp thế này...có muốn đi uống một ly không?
Vương Tương Hương không bao giờ xuất hiện trước mặt Chu An nữa. Có lẽ chính cô ta cũng hiểu. Từ lúc Chu An tỉnh táo lại, cô đã không còn bất kỳ cơ hội nào. Sau này tôi mới biết. Không lâu sau buổi tham quan công ty hôm ấy, Lý Hạ bị công ty sa thải. Bà ta vốn định làm đến lúc nghỉ hưu. Không ngờ ở tuổi ấy lại phải cầm quyết định thôi việc, tinh thần suy sụp thấy rõ. Hai vợ chồng họ Vương đặt toàn bộ hy vọng lên con gái. Vương Tương Hương liên tục đi xem mắt cuối cùng cũng quen được một người. Cô ta m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, hai nhà bắt đầu bàn chuyện cưới xin. Nhà họ Vương tưởng rằng cuối cùng cũng sắp đổi đời.
Nào ngờ...dưới sự xúi giục của người con rể tương lai, họ đem toàn bộ tiền dưỡng già đầu tư vào một dự án, tiền mất sạch. Người đàn ông ấy vốn là một con bạc nợ nần chồng chất. Không chỉ vậy, anh ta còn từng kết hôn. Đứa con đầu lòng cũng đã năm tuổi. Người vợ cũ tìm đến tận cửa. Cuộc hôn nhân tan thành mây khói. Đứa bé trong bụng cũng không giữ được. Tin tức nhanh ch.óng lan truyền khắp nơi. Có lần Vương Thiên Dật đang kể chuyện đó với tôi. Đúng lúc Chu An bước vào. Vương Thiên Dật lập tức im bặt. Thế nhưng Chu An chỉ bình thản nói:
- Cô ấy cũng gọi cho tôi. Muốn tôi đến bệnh viện thăm. Tôi từ chối rồi.
Chuyện ấy...đến đây thật sự đã kết thúc. Chu An cuối cùng vẫn kể hết mọi chuyện cho Tống Khánh, không giấu một điều gì. Từ việc cậu cố tình giả vờ gia đình phá sản cho đến chuyện đã từng d.a.o động vì Vương Tương Hương. Ngay cả những suy nghĩ ngu ngốc nhất của mình, cậu cũng nói ra hết. Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Lâu đến mức Chu An tưởng rằng cô đã cúp máy. Rất lâu sau, Tống Khánh mới khẽ lên tiếng.
- Chu An, tớ rất thất vọng.
Chỉ một câu nói ấy thôi cũng khiến trái tim cậu như bị ai bóp nghẹt.
- Xin lỗi...tớ biết xin lỗi không thể xóa được những chuyện đã xảy ra. Tớ cũng không mong cậu tha thứ ngay.
Giọng Tống Khánh rất bình tĩnh.
- Điều khiến tớ buồn nhất không phải là Vương Tương Hương. Mà là...cậu chưa từng tin tớ.
Chu An cúi đầu. Nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
- Đúng... Là tớ sai. Tớ sẽ sửa.
Lại là một khoảng im lặng. Sau đó, Tống Khánh khẽ thở dài.
- Tớ không muốn chia tay.
Chu An bỗng ngẩng phắt đầu lên.
- Nhưng... tớ cũng không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cho tớ một chút thời gian. Cũng cho chính cậu một chút thời gian. Nếu sau này cậu vẫn còn thích tớ như hôm nay...thì chúng ta bắt đầu lại từ đầu.
Chu An siết c.h.ặ.t điện thoại, giọng nói run lên.
- Được. Bao lâu cũng được. Tớ sẽ đợi.
...
Từ hôm đó Chu An không còn nhắn tin dồn dập, không còn ngày nào cũng tìm cớ hẹn gặp. Cậu chỉ làm đúng một việc. Mỗi sáng, đúng bảy giờ ba mươi, cậu đều đặt một cốc cà phê nóng và bữa sáng trước cửa văn phòng của Tống Khánh. Không để tên cũng không nhắn tin nhưng cả công ty đều biết là ai. Những ngày trời mưa chiếc ô luôn xuất hiện ở quầy lễ tân trước khi Tống Khánh tan làm. Những hôm tăng ca bữa khuya luôn được giao đến đúng giờ. Có lần, đồng nghiệp tò mò hỏi:
- Người theo đuổi cậu à?
Tống Khánh chỉ cười.
- Là một tên ngốc đang học cách trưởng thành.
Mùa đông năm ấy tập đoàn Mạnh tổ chức tiệc tất niên. Tôi đứng trên sân khấu phát biểu. Khi xuống dưới, vô tình nhìn thấy Chu An đang lặng lẽ bóc tôm cho Tống Khánh, giống hệt như ngày trước tôi từng bóc cho nó. Chỉ khác là lần này từng con tôm đều được bóc rất cẩn thận đặt vào bát cô gái trước mặt. Tống Khánh cũng không từ chối. Cô chỉ lặng lẽ gắp một miếng cá mà Chu An thích nhất bỏ vào bát cậu. Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười. Tôi khẽ nhấp một ngụm rượu vang. Cố Thành đứng bên cạnh, cười hỏi:
- Chị Mạnh, hài lòng chưa?
Tôi nhìn hai đứa trẻ cách đó không xa khóe môi chậm rãi cong lên. Lần này...thằng bé nhà tôi cuối cùng cũng biết thế nào là yêu một người rồi. Một năm sau đám cưới của Chu An và Tống Khánh được tổ chức trong khu vườn của Vịnh Bán Nguyệt. Khu vườn ấy không trồng đầy hoa hồng trắng như Vương Tương Hương từng mong muốn mà được phủ kín bởi những khóm mẫu đơn và cẩm tú cầu, loài hoa mà Tống Khánh yêu thích. Lúc trao nhẫn, Chu An đỏ hoe mắt. Cậu nhìn cô gái trước mặt, giọng khàn đặc.
- Cảm ơn em...vì đã cho anh thêm một cơ hội để trở thành người xứng đáng.
Tống Khánh cười, nhẹ nhàng đeo nhẫn cho cậu.
- Không phải em cho anh cơ hội. Là chính anh đã tự giành lấy nó.
Ngồi dưới khán đài, tôi bỗng thấy sống mũi cay cay. Có những đứa trẻ sẽ phải ngã rất đau mới biết đứng dậy. Nhưng chỉ c.ầ.n s.au cú ngã ấy, chúng biết trân trọng người luôn ở bên mình...thì mọi bài học đều xứng đáng. Một buổi chiều, Cố Thành hẹn tôi đi câu cá. Trước khi tôi ra khỏi cửa Chu An bỗng gọi:
- Mẹ, năm nay mẹ mới bốn mươi sáu tuổi. Mẹ có thể tái hôn.
Tôi bật cười. Đối với tôi hôn nhân vốn chỉ là một lựa chọn. Có cũng được không có cũng chẳng sao nên tôi cũng không cần quá để tâm đến nó.