Chu Diệu: [Thế làm món gì nào?]
Tôi vừa giận vừa buồn cười, liền đập mạnh cái điện thoại xuống bàn.
Thế rồi chính tôi cũng không nhịn được mà bật cười.
Tôi ngồi cười tủm tỉm một hồi lâu, lâu đến mức cô đồng nghiệp cứ ngỡ đầu óc tôi có vấn đề gì, phải ghé đầu sang lo lắng hỏi: "Niệm An, cậu không sao đấy chứ?"
Dạ không sao.
Chỉ là em vừa nhận ra, hình như mình đã phải lòng chính chồng của mình mất rồi.
…
Ngày thứ bốn mươi mốt sau khi kết hôn.
Chu Diệu đến đón tôi tan làm.
Xe đỗ ngay dưới chân tòa nhà văn phòng luật, anh mặc thường phục với chiếc áo phao lông vũ màu đen, bên trong mặc một chiếc áo len cổ lọ.
Anh đang tựa lưng vào cửa xe đợi tôi.
Tuyết vẫn chưa tan hết, ánh đèn đường hắt vào người anh, tôn lên vẻ ngoài cực kỳ sạch sẽ, sáng sủa.
Từ đằng xa nhìn thấy anh, bước chân tôi không tự chủ được mà bước nhanh hơn.
Anh nhìn thấy tôi liền mỉm cười, giơ tay vẫy vẫy.
"Luật sư Lý, tan làm rồi à?"
"Vâng."
"Hôm nay sao ngoan thế, ra đúng giờ vậy ta?"
"Vì có người đón mà, đỡ phải tự đi bộ."
Anh mở cửa bên ghế phụ cho tôi.
"Lên xe thôi nào."
Tôi cúi người chui vào trong xe, anh cũng vòng qua phía bên kia rồi ngồi vào ghế lái.
Trước khi khởi động xe, anh bỗng nhiên nghiêng đầu sang nhìn tôi chằm chằm.
"Làm gì thế anh?" Tôi nhìn anh đầy cảnh giác.
"Hôm nay không hôn một cái à?"
"Ai quy định thế?"
"Anh quy định."
"Quy định của anh không có hiệu lực pháp luật."
"Thế thì anh cưỡng chế thi hành."
Nói rồi anh ghé sát lại, đặt một nụ hôn lên môi tôi.
Rất nhẹ nhàng.
Nhưng vô cùng nghiêm túc.
Tôi quay mặt đi chỗ khác, hai bên tai nóng bừng lên như có thể rán được cả trứng.
Anh khởi động xe, một tay nắm vô lăng, tay còn lại rất tự nhiên vươn sang, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi.
Lòng bàn tay anh ấm áp lạ thường.
"Lý Niệm An."
"Dạ?"
"Em có cảm thấy chúng mình bây giờ trông giống như đang yêu nhau không?"
Tôi im lặng không đáp.
Thế nhưng các ngón tay tôi lại vô thức siết c.h.ặ.t lại, đan cài vào những ngón tay anh.
Anh khẽ bật cười một tiếng.
"Cuối cùng thì cũng chịu đứng yên, không chạy trốn nữa rồi."
Tôi cúi đầu, chăm chú nhìn hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau.
Ừm.
Không chạy trốn nữa.
Từ bốn mươi ngày trước, hai đứa còn mơ mơ màng màng dắt nhau đi đăng ký kết hôn, đến việc tôi quên mất mình đã lấy chồng mà chạy phắt về nhà mẹ đẻ để rồi bị anh tóm gáy đem về.
Từ việc khách sáo gọi một tiếng "anh - em" đầy lịch sự, cho đến lúc tôi bắt bẻ, bẻ cong câu chữ của anh không chút nể tình.
Từ việc lén lút đứng bên cửa sổ ngắm nhìn anh mặc cảnh phục mà tim đập loạn nhịp, cho đến lúc suýt bật khóc vì một câu nói "Có anh ở đây rồi" của anh.
Bốn mươi ngày.
Từ một người thụ động chấp nhận cuộc hôn nhân này, tôi đã trở thành một người…
Chủ động muốn bước vào và vun vén cho tổ ấm này.
Không phải vì điều kiện của anh tốt.
Cũng không phải vì anh cao ráo đẹp trai.
Mà là vì anh luôn lặng lẽ, bình yên ở bên cạnh những lúc tôi buồn.
Là vì anh bất chấp mưa bão đêm khuya để đến đón tôi về.
Là vì anh luôn âm thầm rửa bát, bóp vai, nấu canh cho tôi, và giúp tôi đuổi khéo những kẻ phiền phức bám đuôi.
Là vì anh nhớ rõ tôi thích ăn bánh Tuyết Mê Nương vị dâu tây.
Là vì cái dáng vẻ ghen tuông của anh trông ngốc nghếch đến đáng yêu.
Và là vì mỗi một ngày trôi qua, anh đều dùng hành động thực tế để dịu dàng bảo với tôi rằng—
Em cứ từ từ thích nghi thôi, anh đợi được.
Ngoài cửa sổ, những bông tuyết lại bắt đầu lả tả rơi.
Chu Diệu bật máy sưởi lên.
Trong xe ấm áp vô cùng.
Tôi tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu ngắm nhìn góc nghiêng gương mặt anh.
Sự chú ý của anh đang đặt vào con đường phía trước, nhưng khóe môi thì lúc nào cũng khẽ nhếch lên một độ cong hạnh phúc.
"Chu Diệu."
"Ơi?"
"Tuyết rơi rồi."
Anh quay sang liếc nhìn tôi một cái.
"Gọi tên anh làm gì thế?"
"Chẳng phải chính anh nói rồi sao? Tuyết rơi gọi anh, mưa rơi cũng gọi anh, gió thổi cũng phải gọi anh còn gì."
Anh ngẩn người ra mất một giây.
Sau đó bật cười.
Nụ cười của anh đẹp trai vô cùng.
"Lý Niệm An."
"Dạ."
"Chúng mình về nhà thôi."
"Vâng."
Về nhà.
Hai chữ này chưa bao giờ khiến tôi cảm thấy bình yên và vững chãi đến như ngày hôm nay.
Bốn mươi ngày trước, mẹ tôi từng gặng hỏi: "Rốt cuộc con có thích người ta không đấy?"
Tôi bảo: "Không ghét ạ."
Bốn mươi ngày sau, nếu mẹ có hỏi lại tôi câu đó.
Có lẽ tôi sẽ trả lời rằng: "Mẹ ơi, con gái mẹ hình như biết yêu rồi."
"Yêu chính chồng của mình ạ."
_HOÀN_