Nói thật, lúc đầu tôi và nhóc tì này cũng không thuận lợi gì cho cam.

Hôm tôi và Lộ Cẩm vừa đăng ký kết hôn xong, anh ta liền biến mất.

Chỉ để lại cho tôi một chùm chìa khóa biệt thự, bảo tôi tự sắp xếp mọi thứ.

Vậy nên, khi biết chắc Lộ Cẩm không có ở đây, toàn bộ căn biệt thự này hoàn toàn thuộc quyền kiểm soát của tôi, tôi đã mở một bữa tiệc ăn mừng hoành tráng ngay trong đêm.

Tôi tự nấu một nồi lẩu cay tê tái.

Loại cực kỳ xa hoa luôn.

Tôm, thịt, viên thả lẩu… thứ gì cũng mua cả đống, đây là thứ mà trước đây tôi còn chẳng dám nghĩ tới.

Nhóc tì lần đầu tiên gặp tôi, tôi còn chưa kịp mở miệng, cậu bé đã xông lên đ.ấ.m đá túi bụi, sức mạnh kinh hồn.

Trông chẳng khác gì một con sư t.ử con đang giận dữ, quyết tâm bảo vệ lãnh thổ của mình.

Tôi cũng nổi nóng, vỗ mấy cái lên m.ô.n.g cậu nhóc, cảnh cáo rằng nếu còn dám hành xử mất lịch sự thế này thì khỏi ăn cơm.

Nhóc tì không nghe lời.

Thế nên tôi làm thật, không chuẩn bị phần ăn tối nào cho cậu bé.

Đến lúc tôi ăn lẩu gần xong, mới nhớ ra là  trong nhà còn một đứa trẻ.

Nhìn nó tội quá, tôi bèn luộc nốt phần thịt bò còn lại, bỏ vào bát, mang qua cho nhóc.

Ban đầu, cậu bé kiên quyết không ăn.

Nhưng hương thơm của lẩu tỏa ra khắp phòng, bụng đói kêu rột rột, cuối cùng vẫn ôm mặt giận dỗi, cúi đầu ăn sạch bát thịt.

Kết quả… cậu bé đi ngoài ba ngày ba đêm.

Tôi nào biết dạ dày nhóc này yếu đến thế!

Lần đầu tiên chăm sóc trẻ con, không có kinh nghiệm gì cả, tôi sợ đến toát hết mồ hôi lạnh, lập tức bế nhóc tì chạy thẳng đến bệnh viện.

Suốt khoảng thời gian đó, tôi cứ ôm c.h.ặ.t cậu bé.

Nhóc đau bụng, tôi liền xoa hai bàn tay cho ấm rồi đặt lên bụng bé để xoa dịu.

Cậu nhóc khó chịu rên hừ hừ, tôi liền hát nhạc thiếu nhi dỗ dành.

Hai bàn tay nhỏ nhắn của nhóc tì bám c.h.ặ.t lấy tôi, cứ thế, chúng tôi ôm nhau suốt ba ngày ba đêm.

Từ đó về sau, cậu bé không còn ra tay đ.á.n.h tôi nữa.

Vậy đấy, một đứa nhóc quậy phá, chỉ cần một nồi lẩu là xử lý gọn!

Khó khăn lắm mới dỗ được nhóc tì đi ngủ, tôi giữ hình tượng “hiền thê lương mẫu” cả ngày trời, cuối cùng cũng cạn kiệt năng lượng.

Tắm rửa xong, tôi leo lên giường, cố gắng nghĩ xem còn cách nào để duy trì hình tượng này nữa không.

Nhưng buồn ngủ quá, tôi chẳng thể cưỡng lại cơn buồn ngủ mà thiếp đi lúc nào không hay.

Vậy nên, tôi hoàn toàn không biết rằng…

Nửa đêm, có một người lặng lẽ đẩy cửa phòng tôi, mang theo hơi thở nóng rực đầy nguy hiểm, đứng ngay bên cạnh giường.

Nhưng nhóc tì đã nghe thấy.

Cậu bé vẫn còn giữ những ký ức từ rất lâu trước đây.

Khi đó, cậu mới chỉ hai tuổi.

Cậu nhớ rõ, đó cũng là một đêm tối trời, ở nước ngoài, một nhóm người đột nhiên xông vào nhà cậu.

Chúng lạnh lùng c.h.é.m g.i.ế.c cha mẹ cậu mà không chút do dự, rồi còn làm những hành động ghê tởm với t.h.i t.h.ể của mẹ cậu.

Cậu không khóc lấy một tiếng, nhưng mọi thứ đã khắc sâu vào trí nhớ.

Cậu mãi mãi không quên được sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi tột cùng đêm đó.

Vậy nên, cậu theo bản năng muốn dùng bạo lực để giải quyết mọi chuyện.

Nếu giải quyết không được… thì cứ g.i.ế.c sạch là xong.

Nhóc tì lặng lẽ xuất hiện trước cửa, trong tay cầm một con d.a.o nhỏ – món quà từ chú Lộ.

Cậu bé không muốn người phụ nữ đó c.h.ế.t.

Người phụ nữ này có hơi thần kinh, nhưng cậu không muốn cô ấy c.h.ế.t.

Cậu không chắc kẻ bên trong kia có phải đồng bọn của bọn g.i.ế.c cha mẹ mình hay không.

Nhưng lần này, cậu không sợ.

Cậu sẽ bảo vệ cô ấy.

Chưa kịp tiến thêm một bước, kẻ bên trong đột nhiên xuất hiện ngay phía sau cậu.

Một luồng gió sắc lạnh lướt qua, bàn tay đối phương lao đến định c.h.é.m thẳng vào mặt cậu bé.

Nhóc tì nhanh ch.óng lùi về sau, rút d.a.o khỏi vỏ, chuẩn bị liều mạng với hắn.

Nhưng chưa kịp làm gì, cậu đã bị bế bổng lên giữa không trung.

“Ơ?” Nhóc tì giật mình.

Khi hoàn hồn lại, cậu đã bị bế xuống lầu.

Nhìn rõ người vừa ôm mình, cậu bé lập tức sáng mắt, vui sướng reo lên:

“Chú Lộ!”

“Suỵt.”

Lộ Cẩm ôm cậu, để cậu ngồi vững trên đôi chân rắn chắc của mình, rồi nói nhỏ:

“Đừng đ.á.n.h thức cô ấy.”

Quan sát một hồi, anh khẽ gật đầu:

“Có vẻ mập lên rồi đấy.”

Nhóc tì mím môi, khẽ cười.

Mỗi ngày bị người ta ép ăn tận năm bữa, cậu đã kiềm chế lắm rồi.

Lần này, Lộ Cẩm xin nghỉ phép được ba ngày.

Thật lòng mà nói, anh rất có hứng thú với cô vợ nhỏ này của mình.

Công việc ở nước ngoài giống như nhảy múa trên lưỡi d.a.o.

Mà niềm vui duy nhất của anh… là nhìn xem hôm nay cô vợ nhỏ của anh lại bày trò gì nữa.

Cô ấy trong camera đẹp như một con bướm rực rỡ, nhưng hành động lại khiến người ta không nhịn được bật cười.

Một vẻ đẹp có chút ngốc nghếch đáng yêu.

Lộ Cẩm đương nhiên biết rõ bản tính thật của cô ấy.

Làm trong nghề này, muốn nhìn thấu một người thực ra chẳng có gì khó khăn.

Nhưng cô vợ nhỏ của anh thích diễn, anh cũng vui vẻ xem cô diễn, thậm chí còn không nhịn được muốn trêu chọc cô một chút.

“Thích cô ấy chăm sóc con không?” Lộ Cẩm hạ giọng hỏi.

Anh đương nhiên hiểu rõ, sau hơn nửa năm chung sống, dù không thể nói là thân thiết, ít nhất quan hệ giữa Lộ Dương và cô ấy cũng đã khá yên bình.

Có lẽ… còn có chút thích nữa?

Lộ Dương thật sự nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu.

“Là một người phụ nữ rất thú vị.”

Lộ Cẩm bật cười.

“Vừa nãy ra tay cũng khá đấy. Đợi trời sáng, chú sẽ dạy con thêm vài chiêu.”

Lộ Dương gật đầu, rồi không nhịn được mà ngáp một cái.

Lộ Cẩm để cậu bé đi ngủ, trước khi rời đi còn dặn dò một câu:

“Sáng mai dù có nghe thấy gì cũng đừng quan tâm. Ba ngày tới chú đều ở đây, chúng ta sẽ rất an toàn, nhớ chưa?”

Lộ Dương gật đầu, cuối cùng yên tâm đi ngủ.