Tin nhắn tiếp theo của chị nhanh ch.óng được gửi đến: [Nhưng tối nay lúc ăn cơm, chị vô thức gắp hành ra ngoài. Chu Yến Thanh đã nhìn chị thêm mấy lần] 

Tôi và chị có cùng kiểu tóc, thường mặc những kiểu trang phục giống nhau. Thậm chí chúng tôi còn có thể bắt chước tính cách và cách nói chuyện của đối phương một cách hoàn hảo. 

Chỉ riêng khẩu vị vì lớn lên trong hai môi trường khác nhau, chúng tôi vẫn có những sở thích rất riêng. Chị gái không ăn được hành, vì vậy chỉ một động tác vô thức gắp hành ra ngoài cũng đủ khiến chị lo lắng.

Chị hỏi: [Anh ta sẽ phát hiện ra điều gì sao?] 

Tôi lập tức nhắn tin trấn an: [Đừng lo, Em chưa từng để lộ thói quen ăn uống của mình trước mặt anh ta].

Chu Yến Thanh không thể biết tôi thích ăn gì, ghét ăn gì, lùi một bước mà nói, cho dù Chu Yến Thanh thật sự phát hiện ra tôi và chị là chị em song sinh thì cũng chỉ giúp con đường để anh và chị nhận ra nhau bớt đi vài khúc quanh mà thôi. Dù sao, người đang ở trong nước lúc này mới là người từng có duyên nợ với chú Yến Thanh năm xưa, còn tôi từ đầu đến cuối vốn chỉ là người bị nhận nhầm.

Mẹ tôi sở hữu một gương mặt vô cùng xinh đẹp, chính vì thế, khi còn trẻ, bà mới bị cha tôi tính kế, ép phải trở thành người phụ nữ bên ngoài cuộc hôn nhân của ông. Tôi và chị gái đều thừa hưởng trọn vẹn những nét đẹp của mẹ, dù ở trong nước hay nước ngoài, xung quanh hai chị em chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.

Tôi nhìn chàng trai lai tóc vàng trước mặt lần nữa, từ chối lời mời hẹn hò của anh ta, nhưng anh ta chẳng hề nản chí, thậm chí còn ung dung ngồi xuống bên cạnh tôi chống cằm nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt. Cách theo đuổi của anh ta hoàn toàn là bám riết không buông, chỉ khiến tôi cảm thấy phiền chán. Rồi không khống chế được, tôi lại nhớ đến Chu Yến Thanh ở trong nước.

Anh sinh ra trong một gia tộc danh giá với gia phong nghiêm khắc, bởi vậy cho dù trong lòng luôn mang chút nổi loạn thì phong thái thường ngày vẫn luôn tao nhã, cao quý và lịch thiệp. Anh theo đuổi người khác rất phô trương nhưng lại không khiến đối phương cảm thấy phản cảm hay áp lực.

Kiếp trước tôi đã quá dễ dàng rung động. Kiếp này tôi chỉ muốn tránh anh thật xa, không chỉ vì đã từng bị anh làm tổn thương đến tận cùng mà còn vì sợ mình sẽ lại một lần nữa yêu anh.

Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên một tiếng là tin nhắn của chị gái, bên kia lúc này đã là đêm khuya. Vậy nên chị lại tiếp tục kể với tôi về Chu Yến Thanh. Chị nhắn: [Hình như chu Yến Thanh lại phát hiện thêm một điểm khác thường, mặt trong cánh tay phải của chị có một vết sẹo nhiều hơn em một vết].

Tôi nhớ rất rõ vết sẹo ấy, đó là vết thương từ nhiều năm trước. Đến giờ dấu vết đã nhạt đến mức gần như trùng với màu da. Ngay cả mẹ, người hiểu chúng tôi nhất cũng không hề biết. Chị kể: [Mấy hôm trước, Chu Yến Thanh mang cơm tối đến bệnh viện tìm chị, trong bệnh viện bật sưởi quá nóng, chị quên kéo tay áo xuống. Khi giơ tay lên chu Yến Thanh vẫn luôn cúi mắt nhìn mặt trong cánh tay chị. Đến khi anh ấy rời đi, chị mới nhận ra thì ra anh ấy đang nhìn vết sẹo trên tay chị].

Có lẽ bản thân Chu Yến Thanh đã mang theo cảm giác áp bức quá mạnh. Chỉ một ánh mắt của anh cũng đủ khiến chị gái trở nên căng thẳng tôi lập tức nhắn tin trấn an: [Em và anh ấy ở bên nhau không nhiều, anh ấy sẽ không nhớ mặt trong cánh tay em có sẹo hay không đâu. Hơn nữa, vết sẹo ấy cũng mờ lắm rồi, nhìn bằng mắt thường cũng khó nhận ra].

Tôi tiếp tục nói: [chị à, đừng để anh ấy làm chị căng thẳng như vậy].

Thế nhưng, câu hỏi tiếp theo của chị lại khiến tôi hoàn toàn không kịp trở tay. Đột nhiên, chị hỏi: [Em thật lòng nghĩ thế nào về Chu Yến Thanh]. 

Chị nói Chu Yến Thanh đã theo đuổi tôi suốt hai năm, đủ chung tình cũng đủ kiên nhẫn. Vậy nên chị không hiểu, vì sao tôi vẫn luôn từ chối, thậm chí còn tỏ ra vô cùng bài xích anh. Dẫu sao Chu Yến Thanh vốn là một người cao không thể với tới mà lúc ấy tôi mới ra nước ngoài chưa đầy nửa tháng. 

Tôi khựng lại một lúc rồi nhắn cho chị em không thích Chu Yến Thanh, tôi nói rất rõ ràng: [Chị à, sau này dù chị có quyết định thế nào cũng không cần bận tâm đến em, bởi ngay từ đầu chị mới là người mà Chu Yến Thanh thật sự chờ đợi].

Thế nhưng chị gái lại phủ nhận: [Không phải chị đang cân nhắc điều gì cả, chị nói chị thật sự không có chút ký ức nào về Chu Yến Thanh, cũng không thấy mình từng gặp anh ấy. Có lẽ từ đầu đến cuối, người anh ấy quen biết là em, người anh ấy theo đuổi cũng là em. Ở những chuyện khác, chị có thể dễ dàng đóng giả em. Nhưng trong chuyện tình cảm, nhìn Chu Yến Thành đối xử tốt với chị như vậy, chị luôn cảm thấy áy náy. Những điều đó vốn nên thuộc về em].

Tôi lặng người rồi bất giác nhớ về kiếp trước ngày cưới của tôi và Chu Yến Thanh, chị gái vội vã từ nước ngoài trở về. Chu Yến Thanh nhìn chị rất lâu, rồi chỉ trong khoảnh khắc anh đã hiểu ra tất cả. Cuộc hôn nhân ấy cũng chính là dấu chấm hết cho tình cảm giữa tôi và anh.