8
Nhưng cả người tôi đang nóng ran.
Thật sự là không muốn ngủ chung với hắn.
Thế là coi lời hắn nói như gió thoảng bên tai. Không vào phòng chính, mà đi thẳng sang phòng phụ, quấn chăn rồi nằm xuống.
Giường ở phòng phụ thì nhỏ.
Một người nằm thì dư dả, nhưng hai người nằm thì chật ních.
Trong bóng tối, hơi ấm bỏng rát từ cơ thể hắn và hơi thở nóng hổi của hắn quấn lấy tôi trong không gian chật hẹp.
Tôi nín thở, kéo chăn phủ kín đầu, cứ thế lùi vào trong, mãi đến khi cả người dán sát vào thành giường mới hơi thở phào một chút.
Cơn nóng trong người và ranh giới đạo đức đang giằng co nhau.
Trớ trêu thay, Tô Trường Mộ cứ nhích lại gần, hoàn toàn không biết giờ đây tôi chẳng khác gì c.o.n c.ua trong nước sôi, đỏ từ đầu đến chân.
Cuối cùng, hắn không nhích sát vào nữa. Chỉ cất giọng trầm trầm:
“Uyển Uyển, nàng chê ta rồi sao?”
Tiếng tôi nghẹn trong chăn, phủ nhận: “Không có.”
Nhưng ngay giây sau, cả người lại nhích vào trong thêm một chút.
Mà tôi càng lùi thì hắn càng nhích sát lại, cứ như thể quyết chặn tôi c h e c dí ở mép giường.
Càng lúc càng ép sát.
Trên đỉnh đầu toàn là hơi thở nóng bỏng của hắn.
Một lúc sau, giọng khàn khàn của hắn vang lên trong bóng tối tĩnh lặng, hắn hỏi:
“Uyển Uyển, dáng người của tên đồ tể bên cạnh…có đẹp không?”
Tôi khựng lại, nhớ lại.
Thành thật đáp: “Cũng...khá đẹp.”
Hắn lại im lặng, chỉ càng áp sát hơn, thậm chí nghiêng người, chống khuỷu tay gối đầu, lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh mắt từ trên đỉnh đầu nóng hừng hực như thiêu đốt tôi.
Cuối cùng, tôi chịu hết nổi, hất tung chăn, quay phắt người lại, đang định tức giận chất vấn hắn muốn gì.
Hắn đang chống đầu thì bất ngờ cúi xuống hôn tôi, đầu l ư ỡ i mạnh mẽ xâm nhập, cuồng nhiệt và kịch liệt.
Mãi đến khi tôi sắp nghẹt thở, hai tay đ.ấ.m vào vai hắn thì hắn mới từ từ rời ra.
Hai tay hắn ôm chầm lấy tôi, vùi đầu vào hõm cổ, cả người như cột sắt nung đỏ.
Hắn nói: “Uyển Uyển, ta chỉ còn mình nàng thôi.”
“Đừng bỏ ta.”
Tôi giật mình.
Cảm xúc nóng nảy và bức bối ban nãy lập tức nguội đi, ngay cả nhịp thở cũng chậm lại.
Chẳng lẽ…hắn phát hiện tôi định bỏ đi sao?
Tôi bất động, để mặc hắn ôm, trong đầu lướt qua cả vạn manh mối và những cách che đậy lúc này.
Nhưng cả người bị hắn giữ c.h.ặ.t, miệng như bị dán keo, không sao mở ra nổi.
Tôi đã nói rồi.
Tôi vốn dĩ rất vụng về khi nói dối.
Thế là trong cơn hoảng loạn, tay tôi vô tình chạm phải một thứ rắn chắc hình trụ, siết mạnh.
Cơ thể Tô Trường Mộ trở nên cứng đờ, tiếng r ê n trầm thấp thoát ra từ hõm cổ của tôi, giống tiếng gừ gừ của loài mèo.
Lần này, cả hai đều im lặng.
Rất nhanh, hắn hoàn hồn, đặt tay lên tay tôi, nhẹ gỡ ra.
Vỗ nhẹ trấn an: “Ngủ đi.”
Nói xong thì quay lưng, nhắm mắt ngủ.
Gì cơ?!
Tôi bật dậy, trong lòng như có cả vạn con ngựa hoang lao qua.
Thế này mà cũng nhịn được ư?
Chỉ biết châm lửa mà không chịu dập à?
Tôi tức điên, m á o nóng sôi trào, đứng bật dậy, giẫm đúng một chỗ dưới người hắn rồi bước qua giường.
Phản ứng ở phần dưới của hắn mạnh dữ dội: người cong lại như gập rồi lại nằm xuống.
Chỉ là tiếng hơi lớn và gân xanh hằn rõ mà thôi.
Sau khi ra sân rửa mặt xong, đầu óc tôi mới tỉnh táo hơn chút.
Nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của Tô Trường Mộ lúc ở trên giường, cây trâm hắn đưa cho vị tiểu thư yểu điệu kia vào sáng nay, cùng với chiếc khăn hắn giữ trong n.g.ự.c mình vừa rồi.
Lòng tôi càng bực bội hơn.
Không muốn ngủ nữa, tôi quyết định tức tối ngồi cọ củ sen cả đêm.
Nửa canh giờ sau, Tô Trường Mộ thức dậy ra ngoài, hắn ngồi xổm bên tôi, cũng cầm một củ sen lên, hỏi:
“Để mai gọt không được sao?”
Tôi lắc đầu: “Không được.”
“Lộ phí ta sẽ tự lo, nàng không cần vất vả vậy đâu.”
Tôi nhìn gương mặt tuấn tú của hắn, lại lắc đầu.
Nghĩ trong đầu: Đây đâu phải là tiền lộ phí của anh.
Là của tôi.
9
Suốt năm ngày liên tiếp sau đó.
Tô Trường Mộ lấy lý do thân thể ta yếu, ngày nào cũng bỏ nhân sâm vào cơm canh cho ta.
Chính là cái củ nhân sâm truyền gia bảo đó.
Kết quả, năm nhánh rễ sâm ấy chàng bắt ta ăn sạch trơn.
Ăn đến mức ngày nào ta cũng chảy m á o mũi.
Khí huyết xông thẳng lên đầu.
Mà ngày mai chính là ngày tôi và Tống Mạt Mạt hẹn nhau để bỏ trốn.
Hôm đó, tên đồ tể nhà cô ấy phải rời nhà đi đến lò mổ lúc canh hai rạng sáng, còn Tô Trường Mộ thì dậy sớm lên đường vào kinh dự khoa cử.
Quả là cơ hội hiếm có.
Tôi đứng dậy mở cửa, định sang xem Tống Mạt Mạt đã chuẩn bị đâu ra đấy chưa.
Nào ngờ, Tô Trường Mộ lại bước ra khỏi nhà trước tôi một bước, dáng vẻ vội vã.
Tôi lặng lẽ theo sau, đến một con ngõ nhỏ.
Thấy vị tiểu thư kiều diễm lần trước cùng gia nhân đang đứng đó đợi chàng, trong tay là túi tiền mà trước đó Tô Trường Mộ không nhận, lần này căng phồng, rõ ràng có không ít tiền.
Lần này, Tô Trường Mộ nhận lấy.
Cúi mình hành lễ.
Tiểu thư thấy chàng không còn né tránh thì mừng rỡ, mỉm cười nói:
“Ta sẽ đợi chàng ở kinh thành.”
Tô Trường Mộ không trả lời, xoay người quay về.
Ta vội chạy về sân, giả bộ như chẳng biết gì, ngồi tỉa hoa nhổ cỏ.
Nhưng trong lòng lại thầm mắng: Tô Trường Mộ này ngay cả cơm mềm cũng ăn chẳng ra hồn, lại đi ăn cơm mềm kiểu cưỡng ép, thật là tài giỏi!
Chẳng mấy chốc, Tô Trường Mộ trở về.
Vừa về, chàng không vào phòng ngay mà lại bước đến cầm lấy bình tưới nước trong tay ta, dịu giọng nói:
“Uyển Uyển, thu xếp một chút đi. Ngày mai nàng cùng ta lên kinh thành.”
Tôi giật mình: “Ta ư?”
“Đúng.”