"Vừa kết thúc. Đồ ăn cũng tạm, nhưng vẫn không ngon bằng món cá luộc cay ở quán Tứ Xuyên gần cổng Nam trường mình."
Cậu ấy nhắc đến quán nhỏ mà trước đây chúng tôi từng cùng nhau đi ăn.
Tôi nhìn tin nhắn ấy.
Lại nhìn những lời suy đoán ch.ói mắt trên diễn đàn.
Rồi nhìn những tiêu chuẩn "mẫu người lý tưởng" mà mình vất vả dò hỏi được.
Trong lòng ngổn ngang đủ mọi cảm xúc.
Rõ ràng chỉ là một câu trả lời bình thường.
Thế nhưng, nó lại như xua tan phần nào lớp sương mù khiến tôi bất an vẫn luôn bao phủ quanh cậu ấy.
Hay là những lời trên diễn đàn chỉ toàn bịa đặt?
Hay là cậu ấy vốn chẳng hề thay đổi?
Tôi mím môi, trả lời:
"Đúng thế! Đồ ăn quanh trường vẫn là đỉnh nhất! Lần sau lại đi nhé?"
Bạc Ngôn Tây đáp:
"Được."
Chữ "Được" ấy khiến cuộc trò chuyện đột ngột dừng lại.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn không thắng nổi sự bất an trong lòng.
Lo lắng thấp thỏm gõ ra một câu:
"Bạc Ngôn Tây, cậu thích kiểu con gái như thế nào?"
17
Ngay giây tiếp theo sau khi tin nhắn được gửi đi...
Tôi đã hối hận. Thu hồi! Mau thu hồi đi!
Ngón tay lơ lửng trên màn hình.
Nhưng lại cứng đờ.
Nếu bây giờ thu hồi thì chẳng phải càng giống kiểu giấu đầu hở đuôi, trong lòng có quỷ sao?
Thế nhưng nếu không thu hồi thì câu hỏi này cũng quá thẳng thắn, quá đột ngột, quá giống như có mưu đồ khác rồi!
Vừa nãy chắc chắn là tôi bị những lời đồn trên diễn đàn và nỗi hoảng loạn trong lòng làm cho đầu óc mê muội mất rồi!
Thời gian từng giây từng giây trôi qua.
Bên phía Bạc Ngôn Tây hoàn toàn không có động tĩnh.
Không hiện dòng "Đối phương đang nhập...".
Cũng chẳng có lấy một tin nhắn trả lời.
Mỗi một giây im lặng đều giống như lăng trì.
Tôi bắt đầu điên cuồng tưởng tượng biểu cảm của cậu ấy khi nhìn thấy tin nhắn này.
Kinh ngạc? Khó hiểu? Hay chán ghét?
Có phải sẽ cảm thấy tôi chẳng hiểu ra sao, si tâm vọng tưởng?
Xong rồi... xong thật rồi...
Hình tượng "bạn học tốt bình thường" mà tôi khổ sở xây dựng, chẳng lẽ sắp hủy trong chốc lát rồi sao?
Liệu cậu ấy có nghĩ rằng thật ra từ trước đến nay tôi luôn thầm thích cậu ấy, nên mới cứ bám lấy cậu ấy?
Liệu vì thế mà cậu ấy sẽ dần xa lánh tôi?
Chỉ cần nghĩ đến cảnh Bạc Ngôn Tây dùng ánh mắt lạnh nhạt, xa cách nhìn mình...
Tôi đã thấy còn khó chịu hơn việc bị Cố Thừa Vũ để mắt gấp một trăm lần.
Ít nhất rắc rối do Cố Thừa Vũ mang đến còn là thứ hữu hình, nhìn thấy được.
Còn nếu mất đi "vùng an toàn" mang tên Bạc Ngôn Tây...
Thì đó là sự sụp đổ từ bên trong.
Tôi đứng ngồi không yên, đi qua đi lại trong căn phòng ký túc nhỏ hẹp.
Chỉ hận không thể quay ngược thời gian về vài phút trước để bịt cái tay gõ chữ linh tinh của mình lại.
Đúng lúc tôi lo lắng đến mức sắp nổ tung tại chỗ...Điện thoại cuối cùng cũng rung lên.
Không phải tin nhắn WeChat.
Mà là Bạc Ngôn Tây gọi thẳng cuộc gọi thoại đến!
Tôi nhìn cái tên của cậu ấy đang nhấp nháy trên màn hình.
Tim suýt nữa nhảy khỏi cổ họng.
Nghe hay không nghe? Nếu nghe thì tôi sẽ nói gì?
Hỏi vì sao cậu ấy không trả lời WeChat?
Chẳng phải như vậy là tự khai hết rồi sao?
Tiếng chuông vẫn ngoan cố vang lên, như đang hối thúc tôi.
Tôi nghiến răng, bấm nút nghe, áp điện thoại lên tai.
Cổ họng căng cứng không dám mở miệng trước.
18
"Alo?"
Giọng nói của Bạc Ngôn Tây truyền qua ống nghe.
Phía sau vang lên tiếng vọng hơi trống trải, hình như cậu ấy đang ở ngoài trời.
Giọng nói vẫn không khác ngày thường.
Vẫn ôn hòa, chậm rãi như cũ.
"...Alo."
Tôi khô khốc đáp lại một tiếng.
Đầu óc trống rỗng.
"Vừa rồi mới nhìn thấy tin nhắn."
Cậu ấy dừng một chút, hình như còn khẽ cười.
Tiếng cười rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không nghe rõ.
"Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?"
Cậu ấy lại còn cười?!
Là thấy buồn cười sao?
Hay đang cười nhạo sự không biết tự lượng sức mình của tôi?
Mặt tôi nóng bừng như bị lửa đốt.
Tôi lắp bắp, cố tìm một cái cớ hợp lý.
"Thì... thì chỉ là nói chuyện phiếm thôi! Hôm nay tôi buôn chuyện với Tiểu Viên các cậu ấy, nhắc đến mẫu con gái con trai thích nên... nên tò mò hỏi cậu."
Quá vụng về, vụng về đến cực điểm!
"Ồ... buôn chuyện à."
Giọng Bạc Ngôn Tây nghe không ra vui buồn.
Âm cuối hơi nhếch lên, mang theo chút trầm ngâm.
"Vậy cậu thấy... tôi thích kiểu nào?"
Cậu ấy đá quả bóng ngược lại cho tôi!
Tôi hoàn toàn không kịp phòng bị, càng thêm hoảng hốt.
"Tôi... Tôi sao mà biết được! Nếu biết thì còn cần hỏi cậu làm gì!"
Giọng nói vô thức mang theo chút thẹn quá hóa giận.
Đầu dây bên kia yên lặng hai giây.
Sau đó, tôi nghe thấy Bạc Ngôn Tây như khẽ hít vào một hơi, rồi chậm rãi thở ra.
Giọng nói trầm hơn lúc nãy, cũng rõ ràng hơn.
Từng chữ một, vững vàng truyền qua dòng điện.
"Tôi thích..."
Tim tôi lập tức ngừng đập, tôi nín thở.
"Thông minh."
Cậu ấy nói, tim tôi chìm xuống một chút.
Chị chủ tịch...
"Có chính kiến của riêng mình, biết bản thân muốn gì."
Cậu ấy tiếp tục, tim tôi lại chìm thêm một chút.
Vẫn là chị chủ tịch...
"Không hùa theo đám đông, cũng không dễ dàng bị dọa chạy."
Giọng nói của cậu ấy chậm rãi, bình tĩnh, mang theo một sức mạnh kỳ lạ khiến người khác yên lòng.
"Bề ngoài có thể hơi ngốc nghếch một chút, thích suy nghĩ lung tung một chút, nhưng trong lòng lại có nguyên tắc của riêng mình. Đến thời khắc quan trọng..."
"Cũng khá dũng cảm."
Tôi ngây người, miêu tả này...
Nửa đầu nghe vẫn rất giống kiểu người tỏa sáng như chị chủ tịch.
Nhưng nửa sau thì.. "Hơi ngốc nghếch."
"Thích suy nghĩ lung tung."
"Lúc quan trọng lại rất dũng cảm."