Vân Đỉnh?

Tai tôi lập tức dựng lên.

Nơi này tôi từng nghe bạn cùng phòng buôn chuyện.

Mức tiêu dùng đắt đến kinh người.

Là địa điểm rất nhiều cậu ấm cô chiêu thích lui tới.

Trên mặt Bạc Ngôn Tây thoáng hiện vẻ khó xử.

"Cuối tuần này sao? Em có lẽ..."

"Đừng từ chối nữa!"

Chị chủ tịch rất mạnh mẽ.

"Quyết định vậy nhé. Ba giờ chiều thứ Bảy, chị sẽ gửi địa chỉ qua WeChat cho em. Bạn học Giang."

Cuối cùng chị ấy mới nhìn thẳng vào tôi.

Giọng điệu mang theo chút khách sáo xa cách kiểu công việc.

"Lần sau câu lạc bộ có hoạt động công khai, hoan nghênh em đến dự thính và học hỏi."

Nói xong, chị mỉm cười động viên Bạc Ngôn Tây rồi xoay người rời đi.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Trong lòng có chút không dễ chịu.

Rõ ràng thái độ của chị chủ tịch là nhắm vào Bạc Ngôn Tây.

Còn tôi chỉ là người tiện thể được nhắc đến.

Thậm chí có lẽ chị ấy còn thấy tôi hơi vướng víu.

"Xin lỗi."

Giọng nói của Bạc Ngôn Tây kéo tôi trở về thực tại.

Trên mặt cậu đầy vẻ áy náy.

"Chị chủ tịch... khá thẳng tính. Thật ra bên Vân Đỉnh, tôi cũng không muốn đi lắm."

"Đi chứ! Sao lại không đi?"

Gần như tôi buột miệng nói ra.

Giọng điệu còn kiên quyết hơn cả tưởng tượng.

"Chị chủ tịch coi trọng cậu như vậy, cậu nhất định phải đi!"

Tôi đâu phải..Được rồi.

Có lẽ...

Đúng là có một chút xíu không cam lòng vì thấy cậu được người khác nhiệt tình mời mọc còn mình thì bị bỏ sang một bên.

Có một chút xíu không thoải mái.

Nhưng nhiều hơn là tôi thật sự nghĩ cho cậu!

Tôi không ngừng tự nhấn mạnh với bản thân.

Để tăng sức thuyết phục tôi còn cố ý ghé sát lại, hạ thấp giọng, lấy lý do "đại cục là trên hết".

"Hơn nữa, cậu thân thiết hơn với chị chủ tịch và mọi người thì cũng rất có lợi cho tương lai của cậu."

Đúng!

Chính là như vậy!

Tôi là vì tiền đồ của cậu!

Hoàn toàn không có suy nghĩ gì khác!

Bạc Ngôn Tây lặng lẽ nghe tôi nói.

Ánh mắt cậu dừng trên gương mặt tôi, như đang cẩn thận phân biệt từng biểu cảm nhỏ nhất.

Qua vài giây, cậu mới khẽ gật đầu.

"Được."

Cậu nói, khóe môi hơi cong lên.

Lúm đồng tiền nhỏ lại hiện ra.

Lần này ý cười dường như còn sâu hơn bình thường một chút.

"Nghe cậu."

Không hiểu vì sao.

Rõ ràng đã đạt được mục đích.

Thế nhưng bị cậu nhìn như vậy, lại cười như vậy rồi đồng ý, tôi lại thấy vành tai mình hơi nóng lên.

Cảm giác bực bội khó hiểu lúc trước, không ngờ lại âm thầm tan biến quá nửa.

15

Cuối tuần.

Quả nhiên Bạc Ngôn Tây đến buổi huấn luyện của Câu lạc bộ Hùng biện ở Vân Đỉnh.

Một mình tôi cuộn tròn trong ký túc xá.

Nhìn chằm chằm vào bộ anime trên màn hình máy tính.

Thế mà nửa ngày cũng chẳng xem lọt nổi một chữ.

Trong đầu cứ lặp đi lặp lại gương mặt xinh đẹp rạng rỡ của chị chủ tịch.

Bàn tay đặt lên vai Bạc Ngôn Tây.

Cùng câu nói...

"Cơ hội hiếm có."

Vân Đỉnh - nơi như thế đèn đỏ rượu xanh.

Tinh anh tụ hội, chị chủ tịch vừa xinh đẹp lại vừa giỏi giang.

Đứng cạnh Bạc Ngôn Tây cùng thảo luận những chủ đề cao siêu chắc hẳn, rất xứng đôi nhỉ?

Không đúng! Mình đang nghĩ cái gì vậy!

Bạc Ngôn Tây hợp với ai thì liên quan gì đến mình!

Điều mình quan tâm, là sự "an toàn" của bản thân có còn vững hay không!

Nếu Bạc Ngôn Tây thật sự hòa nhập vào tầng lớp cao hơn ấy.

Quen biết ngày càng nhiều người ưu tú.

Vậy thì địa vị của một "bạn học bình thường" như tôi trong lòng cậu...

Có phải sẽ ngày càng nhẹ đi không?

Cậu còn giống như trước đây, sẵn lòng hao tâm tổn trí giúp tôi chặn Cố Thừa Vũ nữa không?

Chỉ cần nghĩ đến gương mặt như cười như không của Cố Thừa Vũ...

Sau lưng tôi đã lạnh toát.

Không được!

Cọng rơm cứu mạng mang tên Bạc Ngôn Tây này, tuyệt đối không thể buông!

Tôi bực bội liên tục làm mới điện thoại.

Nhóm lớp vẫn yên tĩnh như mọi khi.

Ngược lại, trên vòng bạn bè có người đăng mấy tấm ảnh liên hoan.

Địa điểm check-in chính là Vân Đỉnh Club.

Trong ảnh, ánh đèn mờ ảo, bóng người thấp thoáng.

Tôi trợn to mắt nhìn kỹ từng người.

Thế mà vẫn không tìm thấy bóng dáng Bạc Ngôn Tây.

Sự bực bội không sao nói rõ trong lòng càng mãnh liệt hơn.

Tôi dứt khoát mở diễn đàn ẩn danh của trường, lướt vô định.

Một tiêu đề bất ngờ đập vào mắt.

[Bóc trần bộ mặt thật của nam thần khoa Kinh tế và Quản lý? Bắt gặp ở Vân Đỉnh, nghi cùng nữ thần Câu lạc bộ Hùng biện dùng bữa tối!]

Tim tôi chợt "thịch" một cái.

Ngón tay mất khống chế bấm vào.

Chủ bài viết nói chắc như đinh đóng cột.

Khẳng định chính mắt nhìn thấy Bạc Ngôn Tây cùng chị chủ tịch Câu lạc bộ Hùng biện ăn tối.

Hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ.

Cử chỉ thân thiết.

Trong lúc đó chị chủ tịch còn nhiều lần nở nụ cười rạng rỡ.

Phía dưới bài đăng đã có vô số bình luận.

[Đệt? Thật hay giả vậy? Bạc Ngôn Tây á? Bình thường đúng là chẳng nhìn ra!]

[ Hình như gia cảnh của chị chủ tịch cũng rất khá. Đây là cặp đôi môn đăng hộ đối à?]

[Thảo nào chị ấy đích thân đi mời người.]

[Chỉ có mình tôi còn nhớ Bạc Ngôn Tây hay đi cùng cô bạn Giang Kiều trong lớp sao?]