01
Sau khi trọng sinh, tôi bẻ ngón tay tính toán.
Tám trăm triệu, đừng nói là một đời, cho dù tôi có đi làm từ thời nhà Tần thì cũng kiếm không được từng ấy tiền.
Hơn nữa, lại còn là đô la Mỹ.
Tôi ngẩng đầu lên, quan sát xung quanh căn nhà chúng tôi hiện đang ở.
Căn hộ rộng rãi bình thường.
Vị trí không tính là đắc địa nhất.
Nhưng thế này đã tốt hơn cuộc sống của chúng tôi ba năm trước rất nhiều rồi.
Khi đó, chúng tôi ở trong một khu nhà tập thể cũ kỹ.
Vào mùa hè, mùi hôi thối xộc thẳng vào khoang mũi, trên tường thì vết nước loang lổ ẩm mốc.
Bây giờ so với lúc đó, đã khá hơn rất nhiều rồi.
Chiếu theo trí nhớ của kiếp trước, đợi thêm một năm nữa, Thẩm Bạc Châu tìm được nhà đầu tư thiên thần, giá cổ phiếu của công ty sẽ tăng ch.óng mặt.
Đến lúc đó, tôi có thể được sống trong những căn biệt thự xa hoa hơn.
Tôi khó khăn lắm mới chờ được mọi thứ như hiện tại, tuyệt đối không thể bỏ dở giữa chừng.
Cạch một tiếng, cửa phòng tắm mở ra.
Thẩm Bạc Châu từ trong phòng tắm bước ra, tóc vẫn còn nước nhỏ giọt, trên vai khoác chiếc áo ngủ, để lộ nửa thân trên.
Tôi lập tức nhìn sang.
Thẩm Bạc Châu năm 25 tuổi vóc dáng đúng là rất đẹp.
Đẹp mắt hơn hẳn lúc 35 tuổi.
Còn chưa đợi tôi nói chuyện, Thẩm Bạc Châu đột nhiên quay người bước ra ngoài.
"Đêm nay anh ngủ phòng sách, em suy nghĩ cho kỹ lại đi."
Tôi ngây người tại chỗ.
"Sao... sao thế hả?"
Anh ta ngoảnh đầu nhìn tôi.
"Đừng có giả vờ nữa."
"Bán Hạ, anh đã sớm nói với em rồi, anh và Tống Sương chỉ là quan hệ đồng nghiệp, cô ấy là cấp dưới của anh, em đừng có hẹn gặp cô ấy rồi dằn mặt nữa."
Tôi chợt nhớ ra.
Khoảng thời gian này, chính là thời điểm tôi và Thẩm Bạc Châu chiến tranh lạnh lần đầu tiên.
Tôi nhìn ra nữ cấp dưới Tống Sương của anh ta có ý đồ bất chính, nên đã ba lần bốn lượt yêu cầu anh ta giữ khoảng cách với cô ta.
Nhưng Thẩm Bạc Châu lại cảm thấy cô ta rất đáng thương nên thường xuyên chỉ điểm cô ta trong chuyện công việc.
Kiếp trước, tôi cực kỳ để tâm chuyện này.
Nhưng hiện tại, tôi không hề muốn chuyện này trở thành khoảng cách giữa chúng tôi.
Tôi ngẩng đầu, nở một nụ cười đầy áy náy.
"Ái chà, em biết mình sai rồi."
"Lần sau, em tuyệt đối sẽ không đơn độc gặp mặt cô ấy nữa."
"Em vốn dĩ không có ý định gây sự với cô ấy đâu, nếu không thì lần sau gặp mặt em xin lỗi cô ấy có được không?"
Thẩm Bạc Châu đã đi đến cửa, nghe thấy lời tôi nói thì sững người, vẻ mặt kinh ngạc.
"Em nói thật á?"
"Thật mà thật mà!" Tôi vội vàng đảm bảo.
Kiếp trước cho đến tận lúc ly hôn, tôi mới phát hiện ra mình đã phạm một sai lầm cực lớn.
Tôi vốn dĩ không nên đặt tiêu điểm lên người Tống Sương.
Liên tục chĩa mũi nhọn vào cô ta, chỉ khiến Thẩm Bạc Châu càng thêm xót xa cho cô ta, lại càng tạo thêm nhiều cơ hội ở riêng cho bọn họ.
Nhưng trên thực tế, nhân phẩm của Thẩm Bạc Châu vẫn có sự đảm bảo.
Kiếp trước, tôi làm loạn đến mức đó, Thẩm Bạc Châu tuy rằng phân phòng ngủ riêng với tôi.
Nhưng sau này tôi có dò la thử, trước khi anh ta tái hôn, hình như thực sự chưa từng tiến đến bước đó với Tống Sương.
Nói theo một mức độ nào đó, nhân phẩm không tính là quá tệ.
02
Tôi đưa cho anh ta một cốc nước mật ong.
"Em đảm bảo với anh, lần sau em tuyệt đối sẽ không ghen tuông bậy bạ nữa."
Anh ta hắng giọng một tiếng, lúc lâu sau mới đáp lại tôi.
"Thực ra... cũng không phải là không cho em ghen."
"Thỉnh thoảng ghen một chút, cũng được mà."
Ha ha.
Mặc dù miệng anh ta nói vậy, nhưng tôi thừa biết cái đức tính của anh ta là gì.
Nên tất nhiên sẽ không xem là thật.
Từ đó trở đi, tôi quyết định xem hôn nhân thành một công việc để vận hành.
Đã là công việc, thì phải có một thái độ thật tỉnh táo.
Không đầu tư tình cảm, chỉ đầu tư thời gian và chiến lược.
Lựa chọn Thẩm Bạc Châu, nói theo một mức độ nào đó chính là lựa chọn một người sếp tốt.
Công ty của anh ta trong tương lai sẽ trở thành công ty công nghệ lớn nhất Cảng Thành, gia tài bạc tỷ.
Tôi chỉ cần đợi thêm vài năm, đợi anh ta công thành danh toại, sau đó cầm tám trăm triệu tiền cấp dưỡng nghênh ngang rời đi.
Biết đâu chừng, thấy tôi không quậy phá không gây chuyện, ngoan ngoãn rời đi, anh ta còn hào phóng chia thêm cho tôi một ít ấy chứ.
...
Ngày hôm sau, sáng sớm ngủ dậy.
Tôi loay hoay mất mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng... cũng nấu xong một nồi mì gói.
Đến khi tôi mang lên bàn ăn, Thẩm Bạc Châu ngẩn ngơ.
"Hôm nay ăn cái này á?"
"Ừm." Tôi thản nhiên ngồi đối diện anh ta, bắt đầu ăn phần của mình.
Công việc khởi nghiệp không hề dễ dàng, cửu t.ử nhất sinh.
Thẩm Bạc Châu vẫn luôn rất bận rộn.
Kiếp trước, ngày nào tôi cũng hầm canh mang đến công ty cho anh ta.
Anh ta thường xuyên tăng ca hoặc xã giao, tôi cứ ngồi ngóng chờ anh ta trên sofa ở nhà, đôi khi thậm chí đợi đến tận nửa đêm, thế nhưng anh ta chưa từng cảm kích.
Kiếp này, tôi quyết định lười biếng.
Liên tục ăn mì gói ba ngày liền, Thẩm Bạc Châu ngẩng đầu hỏi tôi:
"Em nghĩ chúng ta phá sản rồi à?"
"Không hề." Tôi nếm thử một miếng trứng lòng đào do chính tay mình chiên.
"Vậy sao em lại tiết kiệm tiền cho anh?"
"Hừm." Tôi đáp lại một cách vô cùng trôi chảy "Anh kiếm tiền đâu có dễ dàng gì, em sao có thể hoang phí chứ? Đây chẳng phải là vì gia đình của chúng ta hay sao."
Khi Thẩm Bạc Châu lại một lần nữa đưa ra kháng nghị, tôi đã thay đổi chế độ ăn uống của chúng tôi.
—— Liên tục gọi đồ ăn ngoài 8 ngày.
Đến ngày thứ chín, bảo mẫu và đầu bếp đồng thời nhậm chức.
Họ bận rộn ngược xuôi, còn tôi thoải mái nằm dài trên ghế sofa xem TV.
Con người ta chỉ cần chịu được khổ, thì sẽ có những nỗi khổ ăn mãi không hết.
Kiếp trước, Thẩm Bạc Châu thấy tôi vất vả, cũng từng nghĩ đến chuyện thuê bảo mẫu nấu cơm.
Nhưng mẹ anh ta rất xoi mói, lời trong tiếng ngoài đều ám chỉ tôi làm vợ không tốt, đến cơm cũng nấu không nên hồn.
Tôi vì muốn lấy lòng mẹ chồng, vì để Thẩm Bạc Châu không phải khó xử ở giữa, nên đã c.ắ.n răng luyện tập nấu nướng.
Còn bây giờ, ai thích nấu thì nấu, dù sao thì tôi chính là muốn lười biếng.