Tôi không nhịn được mà bật cười.

"Thẩm Bạc Châu, đừng nói những lời kém cỏi mất mặt đó nữa."

"Anh không phải là kẻ hồ đồ quấn lấy không buông, đừng để em phải coi thường anh."

Có rất nhiều chuyện, tôi tưởng rằng bản thân đã sớm quên mất rồi.

Nhưng khoảnh khắc này, lại một lần nữa ùa về trong tâm trí.

Tôi vẫn luôn ghi nhớ, ngày sinh nhật của tôi ở kiếp trước, tôi đã ngồi đợi anh ta ở nhà hàng cho đến tận lúc đóng cửa.

Phục vụ hết lần này đến lần khác chạy lại hỏi tôi, người đi cùng tôi rốt cuộc khi nào mới tới.

Món ăn đã nguội lạnh từ lâu.

Hơn nữa, nhà hàng cũng sắp sửa đóng cửa.

Tôi gọi điện thoại hết cuộc này đến cuộc khác, nhưng mãi chẳng nhận được hồi âm.

Trên đường quay về, tôi lướt thấy trên điện thoại tin tức Thẩm Bạc Châu đang tổ chức triển lãm tranh cho Tống Sương.

Lúc đó, tôi cảm thấy bản thân giống như một trò cười to lớn.

Vào khoảnh khắc đó, mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Bạc Châu đã sớm rạn nứt.

Có Tống Sương làm hồng nhan tri kỷ bên cạnh, anh ta đương nhiên sẽ không bận tâm đến tôi, thậm chí còn lạnh nhạt phân giường ở riêng với tôi.

Những năm tháng đó, thái độ của mẹ Thẩm Bạc Châu đối với tôi ngày càng tệ đi, mỗi lần gặp mặt đều chỉ trích tôi không biết sinh con.

Thế nhưng một mình tôi thì làm sao có thể tự sinh con được chứ?

Đối mặt với những lời chỉ trích của mẹ anh ta, Thẩm Bạc Châu chưa từng thay tôi giải thích dù chỉ một câu.

Cuộc đời này, điểm khác biệt so với kiếp trước không phải vì anh ta đã tốt lên, mà là vì tôi đã thay đổi.

Nếu tính cách của tôi vẫn như trước, anh ta chắc chắn vẫn sẽ chán ghét tôi.

Những gì tôi có được ngày hôm nay, đều là do tôi tự mình tranh thủ lấy.

Có rất nhiều chuyện, tôi có thể giả vờ ngốc nghếch cho qua không thèm so đo với Thẩm Bạc Châu, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đã quên.

"Anh sẽ bù đắp cho em..."

"Đã quá muộn rồi." Tôi cười đến mức nước mắt trào cả ra.

"Học nấu vài món ăn, bày vẽ vài lần xã giao, là có thể xóa sạch món nợ của kiếp trước rồi sao? Anh coi thường tôi quá đấy."

Tống Sương khóc đến mức lớp trang điểm nhòe đi, kéo túm tay áo Thẩm Bạc Châu.

"Tại sao anh có thể thích một người phụ nữ tuyệt tình và đầy mưu mô như cô ta chứ, em mới là người thực sự yêu anh cơ mà!"

Thẩm Bạc Châu hất phăng tay cô ta ra, gương mặt lạnh như băng.

"Tại sao cô lại trách tôi, rõ ràng là chính cô thay lòng đổi dạ!"

11

Hai người bọn họ chỉ trích lẫn nhau, cãi vã om sòm.

Tôi quay người bước đi, lên xe.

Buổi tối, trợ lý của Thẩm Bạc Châu lén lút nhắn tin báo cho tôi biết, anh ta đã đập phá văn phòng nát bét.

Rồi ngồi thẫn thờ trong văn phòng suốt cả một đêm.

Tôi nghe xong những chuyện này, chỉ bật cười thản nhiên, tiếp tục cúi đầu thu dọn hành lý.

Mấy tháng sau, con gái thi đỗ vào ngôi trường đại học danh tiếng của anh trai.

Bọn trẻ bây giờ đều đã lớn khôn, đối với chuyện chúng tôi ly hôn không có bất kỳ dị nghị nào.

Dù là vậy, tôi vẫn căn dặn các con một câu:

"Bố mẹ tuy đã đường ai nấy đi, nhưng các con bất cứ lúc nào cũng có thể gọi điện cho bố."

"Mẹ chỉ là không muốn sống chung với ông ấy nữa, nhưng với các con thì không liên quan gì cả, hiểu chưa?"

Hai đứa trẻ nhìn nhau, tự khắc gở rối trong lòng.

Tôi chưa bao giờ nghĩ việc xúi giục con cái chán ghét một bên phụ huynh là một lựa chọn minh mẫn cả.

Thành tựu của Thẩm Bạc Châu, xét đến cùng cũng là một phần trong hành trình trưởng thành của hai đứa con.

Có một người bố thành công trong sự nghiệp như vậy, đối với chúng chỉ có cộng thêm điểm mà thôi.

Hai đứa trẻ bay sang trời Âu hoàn thành việc học, còn tôi hẹn vài người bạn thân lên kế hoạch đi du lịch.

Biển mây ngoài cửa sổ cuồn cuộn kéo đến, ánh nắng rọi qua những kẽ mây chiếu xuống ấm áp.

Mọi thứ đều vô cùng xứng đáng.

Tôi đã mất rất nhiều thời gian để giăng một ván cờ.

Không những lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.

Mà nhân tiện còn sinh được một cặp con cái vô cùng đáng yêu.

Tích lũy được một khối tài sản tiêu mấy kiếp cũng không hết.

Giờ đây, tôi thân thể khỏe mạnh, con cái quây quần bên gối.

Còn về phần Thẩm Bạc Châu và Tống Sương, kiếp này e là không thể sống yên ổn được nữa rồi.

Một người chìm đắm trong dằn vặt hối hận.

Một người phát điên vì chấp niệm không bỏ.

Những gì họ nợ tôi ở kiếp trước, cuối cùng kiếp này cũng đã đòi lại đủ.

Nhưng những chuyện này đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Trên chiếc máy bay riêng, tôi đeo bịt mắt lên, chuẩn bị đ.á.n.h một giấc thật ngon.

Từ nay về sau, năm tháng dài rộng, tự do vô biên.

Hết

Chương 6 - Tôi Yêu Anh, Anh Yêu Cô Ấy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia