Tống Đinh Lan

Chương 10

“Đó là bằng hữu thân thiết nhất của ta ở thư viện.”

“Vậy mà muội lại chà đạp hắn như thế?”

“Nếu không muốn gả, muội chỉ cần nói thẳng.”

“Ta hoàn toàn có thể tìm cho muội một mối hôn sự khác trong danh môn.”

“Vì sao nhất định phải làm như vậy?”

Cố Chỉ Dao tức đến bật khóc.

“Cố Đinh Lan cũng làm như thế.”

“Dựa vào đâu muội ấy làm thì đúng, còn ta làm lại sai?”

Huynh trưởng tức giận đến cực điểm.

Huynh ấy ngẩng đầu hít sâu một hơi, trong mắt tràn đầy thất vọng.

“A Lan từ nhỏ lớn lên nơi thôn dã, không hiểu những lễ giáo ấy.”

“Nhưng muội chiếm thân phận của muội ấy suốt mười sáu năm, chẳng lẽ ngay cả những điều ấy cũng không hiểu sao?”

“Ai có mắt đều biết A Lan gả cho Tuân Dương chỉ là vì tức giận, muốn trả thù hắn.”

“Nhưng Triệu Thư Thường đã làm sai điều gì?”

“Vì sao muội lại muốn trả thù hắn?”

Đó là lần đầu tiên huynh trưởng nổi giận với Cố Chỉ Dao đến như vậy.

Trùng hợp thay hôm ấy Tuân Dương đến đón Cố Chỉ Dao.

Cũng vừa vặn nghe thấy toàn bộ những lời ấy.

Hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, cưỡng ép đưa nàng rời đi.

Kể từ đó…tình nghĩa phu thê giữa hai người phủ đầy bụi mờ.

Không còn sự ngọt ngào thuở tân hôn nữa.

Cho nên Cố Chỉ Dao mới trở nên điên cuồng như vậy, mới vội vã đến tìm ta gây chuyện.

Trong mắt nàng ta chính là khắc tinh của nàng.

Chỉ cần ta còn tồn tại thì ta chính là tảng đá cản đường khiến nàng cả đời không thể có được hạnh phúc.

Tẩu tẩu khẽ thở dài.

“Vốn chuyện giữa muội và A Dao, ta không nên xen vào.”

“Nhưng huynh trưởng của muội đã cầu xin ta nên ta chỉ đành đến chuyến này.”

“Nhưng…ta đứng về phía muội.”

“A Lan.”

“Ta biết muội đã chịu rất nhiều oan ức.”

“Ta vẫn thường nghĩ nếu một ngày nào đó tiểu Bảo của ta bị thất lạc.”

“Rồi ta nuôi một đứa trẻ khác, để nó sống trong gấm vóc lụa là.”

“Chỉ cần nghĩ đến con ruột của mình phải chịu cảnh cơm rau áo vá, ta nhất định sẽ đau lòng.”

“Nếu thật sự tìm lại được con…ta nhất định sẽ bù đắp cho nó tất cả những gì đã thiếu suốt những năm qua.”

“Nó đã chịu quá nhiều khổ cực.”

“Chỉ khi được hưởng nhiều hạnh phúc hơn, trong lòng mới có thể cân bằng.”

“Nếu nỗi khổ trong lòng nó còn chưa được xoa dịu mà lại bắt nó bao dung cho đứa trẻ kia thì quá bất công.”

Lời của tẩu tẩu vừa dứt, xung quanh bỗng chìm vào tĩnh lặng.

Mẫu thân như bừng tỉnh khỏi một giấc mộng.

Đôi mắt đau xót của bà vội vã nhìn chằm chằm vào ta.

Như muốn tìm trên gương mặt ta chút oán hận hay phẫn nộ.

Thế nhưng ta chỉ lặng lẽ nghe.

Huynh trưởng thật có phúc, cưới được một người thê t.ử thông minh như vậy.

Chỉ tiếc…duyên phận giữa ta và bọn họ cũng chỉ đến đây mà thôi.

Ta ngẩng đầu, bình thản nói:

“Hai vị phu nhân, trời đã tối rồi, mời trở về.”

Tẩu tẩu khẽ thở dài, không tiếp tục nài ép nữa.

Nàng đỡ lấy mẫu thân đang thất thần, dịu dàng nói:

“Mẫu thân, chúng ta về thôi.”

“Có những chuyện không thể nóng vội.”

“Phải từ từ mới được.”

Khi hai người vừa đi đến cửa, ta chợt nhớ ra một chuyện bèn lên tiếng:

“Phu nhân.”

“Người có biết vì sao ta không chịu cùng phòng với Tuân Dương không?”

“Bởi vì ngay ngày đại hôn.”

“Chính người đã nói với ta rằng Cố công t.ử vì ta mà đ.á.n.h nhau với Tuân Dương.”

“Người còn bảo ta hãy thông cảm cho Cố công t.ử vì đã từ chối cõng ta lên kiệu hoa, nói rằng ta khiến huynh ấy mất hết thể diện.”

“Nhưng ta lại thấy…huynh ấy chưa từng xem ta là muội muội.”

“Nếu thật sự xem ta là muội muội thì huynh ấy không nên vì thể diện của bản thân mà đ.á.n.h nhau với Tuân Dương.”

“Mà nên vì muốn làm sáng tỏ chân tướng, trả lại công bằng cho muội muội của mình mới đúng.”

“Thế nhưng…ta là người trọng tình trọng nghĩa.”

“Các người từng làm người thân của ta suốt một năm.”

“Ta không thể cùng giường chung gối với một kẻ đã bắt nạt người thân của mình.”

“Cho nên ta không muốn cùng phòng với Tuân Dương.”

“Nhưng đó cũng là chút duyên phận cuối cùng giữa chúng ta.”

“Từ nay về sau…duyên tận.”

“Sau này đừng đến nữa, kẻo ảnh hưởng việc làm ăn của ta.”

Năm xưa chính những lời ấy của bà đã khiến ta ngồi trong kiệu hoa mà rơi nước mắt rồi đưa ra quyết định ấy.

Nếu hôm nay lời của ta cũng khiến bà rơi lệ.

Thì đó là điều bà đáng phải nhận.

Thật ra, lúc quyết định gả cho Tuân Dương, ta từng nghĩ đến rất nhiều cách báo thù.

G.i.ế.c hắn, làm hắn tàn phế.

Sinh cho hắn một đứa con, rồi khiến hắn tuyệt tự, để đứa trẻ kế thừa tước vị Quốc công.

Ta từng nghĩ đủ mọi chuyện viển vông.

Cuối cùng lại lần lượt gạt bỏ tất cả.

Ta không có bản lĩnh g.i.ế.c một người mà thần không biết quỷ không hay.

Cũng không đủ tàn nhẫn.

Lại càng không thể cùng chung chăn gối với kẻ thù, lấy thân mình làm ván cờ.

Cho nên quyết định năm ấy chính là lựa chọn tốt nhất.

Có một chút trả thù.

Một chút phản kháng.

Và một chút được ăn cả ngã về không.

Nhưng bây giờ nghĩ lại ta chưa từng hối hận.

Bởi trên con đường đoạn tuyệt lục thân ấy, ta đã tìm lại được chính mình.

Hiểu rằng dù chỉ còn một thân một mình cũng phải sống cho thật tốt.

Đó mới là điều may mắn lớn nhất đời ta.

Mẫu thân sững sờ.

Bà há miệng nhưng không thốt nổi một lời.

Chỉ phát ra một tiếng nghẹn ngào đau đớn như dã thú bị thương rồi lập tức ngất lịm.

Tẩu tẩu cuống quýt đỡ bà lên kiệu.

Kiệu phu vội vàng khiêng kiệu rời đi.

Đột nhiên, tẩu tẩu vén rèm kiệu lên, vẻ mặt đầy khó xử.

“Có một chuyện… ta nghĩ vẫn nên nói với muội.”

“Mẫu thân không đến thăm muội là vì bà bị bệnh, bệnh suốt hai năm.”

“Mãi gần đây mới dưỡng khỏi.”

“Muội muội…ta thật không biết phải nói thế nào…”

“Thôi…”

“Muội bảo trọng.”

“Ta đi trước.”

Nàng đến rất vội.

Rồi cũng vội vàng rời đi.

Chỉ còn mình ta đứng lặng tại chỗ.

Trong lòng bỗng như có một cơn gió lạnh thổi qua.

Lúc ta trách bọn họ nhẫn tâm, liệu có phải bọn họ cũng từng trách ta quá nhẫn tâm?

Ha…

Có lẽ đây chính là nghiệt duyên.

Chương 10 - Tống Đinh Lan - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia