Sắc mặt Bùi Tịch bỗng trở nên khó diễn tả.

Anh đứng dậy.

Đúng lúc tôi tưởng anh sắp rời đi thì Bùi Tịch vén chăn, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh tôi.

Tôi: "???"

Theo phản xạ, tôi lập tức dịch người ra xa anh.

Thấy tôi né tránh, Bùi Tịch cau mày không vui.

"Em trốn cái gì?"

Tôi căng thẳng ra dấu hỏi anh: [Anh định làm gì?]

Bùi Tịch không trả lời.

Anh mạnh tay kéo tôi trở lại, đắp chăn cẩn thận cho tôi như sợ tôi cựa quậy.

Rồi ra lệnh: "Nhắm mắt, ngủ đi."

Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt, nhưng trong lòng lại nghĩ lung tung.

[Ý anh ấy là gì vậy?]

[Chẳng lẽ muốn thử xem người sốt ba mươi chín độ sẽ thế nào?]

[Lát nữa mình không c.h.ế.t đột ngột đấy chứ?]

Tuy rất muốn biết cảm giác lăn giường với anh, nhưng đến khi chuyện dường như sắp xảy ra thật, tôi lại thấy sợ.

...

Xung quanh yên tĩnh lạ thường.

Tôi lén hé mắt một khe nhỏ, thấy Bùi Tịch cũng đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ánh nắng chiếu lên gương mặt anh khiến cả khuôn mặt trông sạch sẽ, sáng sủa.

Tôi có thể cảm nhận được nhịp thở đều đặn của anh.

Đang mải ngắm anh thì Bùi Tịch đột nhiên mở mắt.

"Ngoan ngoãn ngủ đi, tôi sẽ không làm gì đâu."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn gật đầu.

[Hóa ra thật sự chỉ ngủ thôi. May mà anh ấy chưa đến mức cầm thú.]

Cánh tay ôm tôi của Bùi Tịch khẽ siết c.h.ặ.t hơn.

Tôi hoàn toàn yên tâm, chìm vào giấc ngủ.

12

Vì đang sốt nên đến nửa đêm, tôi đổ mồ hôi khắp người.

Cảm giác nhớp nháp khiến tôi mơ mơ màng màng cởi áo ngủ ra.

Lật người một cái, tôi lăn thẳng vào một vòng tay.

Cảm giác mềm mại này...

[Oa, là cơ n.g.ự.c.]

Tôi dang hai tay ra, ra sức bóp nắn.

Ngay giây sau, tôi nghe thấy tiếng Bùi Tịch nói mớ: "Nhẹ thôi..."

[Đệt!]

Tôi lập tức mở choàng mắt, bật dậy ngồi thẳng.

Bùi Tịch cũng giật mình theo.

Cánh tay anh vẫn ôm sau lưng tôi, giọng còn ngái ngủ: "Sao vậy?"

Lúc này trên người tôi chỉ còn mặc mỗi một chiếc quần lót, cả người run cầm cập.

Trong lòng gào thét: [A a a a a!]

Bùi Tịch vội bật đèn, kiểm tra tình trạng của tôi.

Tôi đẩy anh ra, vội quấn c.h.ặ.t chăn quanh người.

Bùi Tịch cúi xuống gần tôi.

"Em sao thế? Khó chịu ở đâu?"

Tôi điên cuồng lắc đầu, lùi về sau thêm một chút.

Tôi chỉ về phía cửa, ra hiệu bảo anh ra ngoài.

[Đi mau! Mau đi đi!]

Bùi Tịch nhìn tôi, cười lạnh.

"Em đuổi tôi đi?"

"Lúc trước còn dũng cảm bảo tôi lắc cho em xem cơ mà?"

[Chậc...]

[Trông hồng hào đáng yêu thế mà cũng thù dai ghê.]

Mặt tôi nóng bừng, đầu óc choáng váng.

Đến nước này chỉ còn biết xuống nước.

Tôi giả vờ đáng thương, dùng ngôn ngữ ký hiệu: [Em đang bệnh nặng lắm. Lỡ lây cho anh thì không hay đâu, anh ra ngoài trước đi.]

Bùi Tịch im lặng nhìn tôi.

[Sao anh ấy không phản ứng gì? Hay là không hiểu ký hiệu mình vừa ra?]

Tôi chậm rãi làm lại một lần nữa.

"Tôi hiểu rồi." Anh đáp.

Bùi Tịch đứng dậy đi ra ngoài.

"Tôi đi là được chứ gì?"

Tôi: "?"

Sao nghe giọng anh... lại có vẻ tủi thân thế?

13

Nghe tin tôi bị ốm, bố mẹ đặc biệt đến biệt thự nhà họ Bùi thăm tôi.

Sau vài câu xã giao, họ bắt đầu hỏi về cuộc sống hôn nhân của tôi.

Mẹ nắm lấy tay tôi, nghiêm túc nói: "An Tứ, con sống với tổng giám đốc Bùi có tốt không? Nếu hai đứa không hạnh phúc thì ly hôn sớm vẫn hơn."

Bố cũng gật đầu phụ họa: "Đúng vậy. Chị con vẫn luôn thích tổng giám đốc Bùi, nó hợp với vị trí đó hơn con. Con mau về nhà đi, đừng làm mất mặt tổng giám đốc Bùi nữa."

Hai vợ chồng người tung kẻ hứng, liên tục xúi tôi ly hôn với Bùi Tịch.

Hừ.

Biết ngay họ đâu có thật lòng đến thăm tôi.

Tôi lắc đầu, dùng ngôn ngữ ký hiệu từ chối.

[Con không muốn ly hôn.]

Tôi còn chưa được ngủ với Bùi Tịch, sao có thể ly hôn trước được.

Thấy tôi từ chối, họ lập tức đổi sắc mặt.

Bố chỉ thẳng vào mũi tôi mắng: "Mày không muốn? Cuộc hôn nhân này còn chưa đến lượt mày quyết định! Nếu không phải Tổng giám đốc Bùi thích người yên tĩnh thì một đứa câm như mày có được ngày hôm nay sao?"

Tôi vẫn kiên quyết.

[Con không ly hôn.]

Bố nghiến răng.

"Mày!"

Thấy tôi không chịu khuất phục, họ quay sang phòng làm việc tìm Bùi Tịch nói chuyện.

Tôi lén đứng ngoài cửa nghe lén.

Trong phòng, Bùi Tịch im lặng rất lâu, khiến lòng tôi càng lúc càng bất an.

Vốn dĩ anh cũng chẳng thích tôi.

Lỡ thật sự muốn ly hôn thì sao?

Huống hồ tôi còn thường xuyên quấy rầy anh.

Một lúc sau, cuối cùng tôi cũng nghe thấy giọng Bùi Tịch.

Anh bình tĩnh nói: "Tôi và Hứa An Tứ sống rất hạnh phúc. Chúng tôi không có ý định ly hôn."

14

Câu trả lời ấy khiến tôi ngây người.

Hạnh phúc?

Ai cơ?

Hóa ra bị tôi quấy rầy lại khiến Bùi Tịch thấy hạnh phúc sao?

Bố mẹ tôi vẫn chưa chịu từ bỏ.

"Tổng giám đốc Bùi, ngài xem con gái út của chúng tôi còn không nói được, làm ảnh hưởng hình tượng của ngài biết bao. Hơn nữa nó cũng chẳng biết điều. Nghe nói trước đây còn đắc tội với cô Tô. Chắc bản thân nó cũng thấy không xứng với ngài. Còn nữa..."

Tôi không nghe tiếp nữa, quay về phòng chờ kết quả.

Khoảng nửa tiếng sau, Bùi Tịch hùng hổ xông vào phòng tôi.

Câu đầu tiên anh nói là: "Hứa An Tứ, em muốn ly hôn với tôi?"

[Sao nào? Anh còn tức giận nữa à?]

Thấy Bùi Tịch sốt ruột như vậy, tôi vô cùng ngạc nhiên, nhất thời nổi hứng muốn trêu anh.

[Nếu anh đã không thích em thì em cũng không muốn làm lỡ dở anh. Chúng ta chia tay trong hòa bình đi.]

Trong lòng lại vô cùng thản nhiên.

[Ly hôn thì ly hôn thôi. Không ăn được miếng thịt này thì mình đi tìm người khác vậy.]

Bùi Tịch trừng mắt nhìn tôi rất lâu rồi nghiến răng nói: "Trước đây còn muốn ngủ với tôi, nghĩ đủ mọi cách để đến gần tôi. Mới đó mà đã chán rồi?"

[Đúng thế. Tôi vốn là người thích mới chán cũ mà.]

Tôi cố nặn ra vài giọt nước mắt rồi ra dấu.

[Xin lỗi.]

Bùi Tịch nhếch môi cười.

"Được lắm."

Sau đó anh lạnh mặt bỏ đi.

"Em cứ chờ đó cho tôi!"

15

Đùa à?

Tôi xem phim còn tua nhanh, ai rảnh mà chờ anh.

Trước khi ly hôn, tôi quyết định buông thả lần cuối.

Chương 3 - Tổng Giám Đốc Nghe Được Tiếng Lòng Của Cô Vợ Câm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia